Chương 17: Hạn mức mua
“Hệ thống, ngươi xác định thế giới nhỏ này chỉ là một thế giới nhỏ bình thường thôi sao?” Về đến phòng, Lâm Tiêu Tiêu lập tức đóng cửa lại, sốt ruột gọi hệ thống trong đầu.
Ba tin nhắn này khiến cô liên tưởng đến người ngoài hành tinh xâm lược, gây chiến, nhưng chẳng phải thế giới này là một thế giới bình thường vô cùng sao?
Trước khi xuyên không, cô đã xem phần giới thiệu, theo sự phát triển của thế giới này, trong vòng trăm năm sẽ không xảy ra chiến tranh.
【Ký chủ cứ yên tâm, đây chỉ là một thế giới nhỏ bình thường, chẳng có gì đặc biệt.】
Giọng máy móc của hệ thống nhanh chóng đáp lại.
Theo lẽ thường, sau khi nhận được xác nhận của hệ thống, Lâm Tiêu Tiêu nên thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng lúc này lòng cô không thể nào buông xuống, cô có linh cảm chẳng lành.
【Ký chủ không cần lo lắng, cứ làm nhiệm vụ cho tốt. Có điểm trong tay, dù thế giới này có nổ tung thì ký chủ cũng không sao.】
Lâm Tiêu Tiêu sự bất an trong lòng biến mất, nở nụ cười ngọt ngào: “Ngươi nói đúng, chỉ cần có điểm, thế giới nổ tung thì liên quan gì đến tôi.”
Cô chỉ đến đây làm nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ là có thể rời khỏi thế giới này, chẳng có gì phải sợ.
Trong lòng tự an ủi mình như vậy, nhưng nhìn tin nhắn trên điện thoại, cô vẫn mơ hồ cảm thấy bất an.
“Tối nay, tối nay tôi phải nạp hết tất cả tiền vào.”
Dù sao tiền tiêu hết rồi, chỉ cần làm nũng một chút, đám đàn ông nhà họ Lâm sẽ chuyển tiền cho cô.
Vừa nghĩ xong, cô lần lượt nhận được tiền chuyển từ bốn người đàn ông nhà họ Lâm.
[Bố yêu quý: Bố chuyển thêm cho con một trăm nghìn tệ, trò chơi này có vẻ không đơn giản, con nạp thêm tiền vào.]
[Anh cả thân thương: Tiêu Tiêu, trò chơi này rất khác thường, anh chuyển cho em năm mươi nghìn tệ, em cố nạp thêm nhiều một chút.]
[Anh hai thân thương: Chuyển cho em hai trăm nghìn tệ, nhớ cầm đi nạp game đấy.]
[Anh ba thân thương: Trò chơi đó nghe một cái là biết chẳng vui, anh chuyển tiền cho em, em tự đi mà chơi.]
Lâm Tiêu Tiêu lần lượt trả lời cảm ơn, khóe miệng không khỏi nhếch lên một đường cong.
Người giàu nhất nhà là bố, giờ ví đã xẹp xuống rồi, còn ba người kia, chỉ còn anh hai Lâm Diệc An là còn tiền.
Cô phải nghĩ cách moi hết tiền của bọn họ, như vậy bọn họ mới chịu tốn tâm tư đến chỗ Lâm Hạ xin tiền.
……
Trước mười hai giờ đêm vài phút, Lâm Hạ đặc biệt gọi điện cho Giang Dã, sợ anh ngủ quên mất.
Hai ngày nay vì chuyện bán tháo tài sản, anh ấy cũng vất vả thật.
Chẳng mấy chốc, thời điểm mười hai giờ đã đến.
Toàn bộ công dân nước Tung Của đều nghe theo chỉ đạo, chờ sẵn trong khoang game.
Không chỉ công dân Tung Của, mà còn có người từ các nước khác vì biết được ba thông báo của Tung Của mà tò mò về trò chơi, cũng đang chờ trong khoang game.
Thời gian vừa đến, mọi người đều nóng lòng tiến vào trò chơi.
Ngọn lửa trên đống lửa trại vẫn đung đưa, Lâm Hạ lập tức thêm cỏ khô vào để kéo dài thời gian cháy.
Cỏ khô là vật tư chiếm diện tích lớn nhất, mỗi lần vào trò chơi Lâm Hạ đều tiêu hao cỏ khô, cố gắng để trống chỗ trong ba lô.
Tuy nói không gian ba lô vẫn còn dư dả, nhưng sau khi trò chơi giáng lâm, không gian thu nhỏ lại thì không đủ dùng.
Cô còn muốn nhét cả vật tư ngoài hiện thực vào ba lô mang vào trò chơi.
Vứt cỏ khô xong, Lâm Hạ mới thấy phía trên đầu có gì đó khác với ngày thường.
Gói quà nạp hằng ngày vẫn còn đó, nhưng ở mép ngoài cùng của chúng có thêm một đạo cụ giới hạn thời gian và số lượng.
Lâm Hạ sốt ruột mở ra, hai mắt không khỏi sáng lên.
【Đạo cụ giới hạn mua toàn server: Bù nhìn, toàn server giới hạn 10/10.】
【Bù nhìn (bị động): Khi người đeo nhận sát thương chí mạng, tự động kích hoạt vật thay thế, nhận thêm một mạng, lượng máu giảm 80%, sau khi kích hoạt đạo cụ biến mất. Lưu ý: Nếu sát thương người đeo nhận phải cao hơn gấp đôi lượng máu của bản thân, đạo cụ mất hiệu lực.】
Bù nhìn!
Lại là đạo cụ Bù nhìn!
Một đạo cụ giữ mạng dùng một lần.
Hơi giống “Tân Sinh”, nhưng Tân Sinh là tái sinh, bất kể sát thương của đối phương có cao bao nhiêu, chỉ cần có “Tân Sinh” là tương đương với trọng sinh.
Đó vừa là trọng sinh, vừa mang ý nghĩa cuộc sống bắt đầu lại từ đầu.
Còn “Bù nhìn” đơn giản hơn nhiều, chính là một tấm bùa giữ mạng dùng một lần.
Lâm Hạ run rẩy bấm nạp tiền, kéo số lượng lên mức cao nhất.
【Có chi 10.000.000.000 để mua “Bù nhìn” ×10 không?】
Lâm Hạ không chút do dự bấm “có”, cực nhanh nhập mật khẩu thanh toán, sợ rằng đạo cụ này sẽ bị người khác mua mất.
Dù biết rằng có lẽ toàn bộ Lam Tinh chỉ có một mình cô là người chơi đang ở thời gian ngày thứ ba của trò chơi, chỉ có mình cô có tư cách, cô vẫn không yên tâm.
【Nạp tiền thành công, “Bù nhìn ×10” đã bỏ vào ba lô người chơi, xin kiểm tra.】
Lâm Hạ không màng đến chuyện khác, lập tức kiểm tra Bù nhìn trong ba lô.
Thứ này kiếp trước cô cũng từng thấy, thấy trong cửa hàng trò chơi.
Lúc đó cô không nạp nhiều tiền vào trò chơi như vậy, khi vào trò chơi cô sinh tồn rất chật vật, “Bù nhìn” là loại đạo cụ cần đổi bằng điểm số cao mà cô không dám nghĩ tới.
Kiếp này, chỉ cần chi mười tỷ là có được mười cái, Lâm Hạ cảm thấy không thực.
Mười cái “Bù nhìn” này tương đương với mười mạng, về sau đi lại trong trò chơi sẽ tự tin hơn hẳn.
Tất nhiên, mười cái Bù nhìn này Lâm Hạ chỉ định giữ lại bảy cái, phải chia cho Giang Dã một cái, cho Tô Tinh Vãn hai cái.
Bản thân có được nhiều tiền như vậy đều nhờ hai người này, đặc biệt là cô nàng Tô Tinh Vãn.
Hài lòng cất đạo cụ vào ba lô, cô bắt đầu tiến hành nạp tiền hằng ngày.
Sau khi nạp xong gói quà hằng ngày, đến phần nạp ba lô.
Nạp xong cả hai thứ, trang nạp mới mới xuất hiện.
Giống như lần trước, vật phẩm trong gói quà lần này vẫn là thuộc tính, cô kéo số lượng nạp lên.
Kéo đến số mười thì không kéo lên được nữa.
“Chuyện gì vậy?”
Lần trước vào nạp thuộc tính vẫn không có giới hạn mà, lần này chỉ mua được mười cái?
【Ting! Do số lượng người chơi vào trò chơi quá đông, để đảm bảo cảm giác tham gia của người chơi khác, nạp thuộc tính áp dụng hạn mức mua, mỗi người tối đa mua mười cái.】
Lâm Hạ: “……”
Cô hơi thất vọng, nếu giới hạn mua mười cái thì số tiền cô chuẩn bị nhiều như vậy sẽ không có chỗ dùng.
Trong lòng có chút bực bội, biết thế thì trước tiên giấu tin tức lại, nạp nhiều thuộc tính hơn rồi mới báo cho nhà nước.
Ý nghĩ này lóe lên rồi biến mất, Lâm Hạ lắc đầu phủ nhận.
Thuộc tính cá nhân đúng là quan trọng thật, nhưng hậu quả của việc giấu tin còn nghiêm trọng hơn, nếu phải chọn một trong hai thì vẫn nên chọn giới hạn thuộc tính cá nhân vậy.
So với những người khác, cô đã bỏ xa họ từ lâu, làm người không nên quá tham lam.
Xác nhận mọi lần nạp không thiếu sót, Lâm Hạ ngồi bên đống lửa thẫn thờ.
Cỏ dại xung quanh đã được thu thập sạch sau hai lần vào trò chơi trước, xung quanh chỉ còn những cây lớn, không có cỏ.
Mà hiện giờ cô không muốn đốn cây.
Đạo cụ nhận được từ gói quà trò chơi chỉ có cái rìu, đốn cây sẽ tiêu hao độ bền của nó, đốn quá nhiều cây thì ba lô cũng sẽ bị chiếm chỗ.
Thôi thì cứ ngồi thẫn thờ, tiện thể nghĩ xem kế hoạch tiếp theo.
Thời gian trôi qua trong lúc cô ngẩn người và suy nghĩ lung tung, chẳng mấy chốc đã đến lúc trò chơi kết thúc.
