Chương 27: Số lượng hạn mua lại giảm lần nữa
Đối với cách làm này, Lâm Hạ không lên tiếng phê phán.
Nếu mình đứng ở vị trí đó, biết rằng nguy hiểm chưa biết sắp ập đến, nhà nước yêu cầu mình chuẩn bị vật tư một tháng.
Để chắc ăn, cô có thể chuẩn bị vật tư năm năm, thậm chí chủng loại còn rộng hơn danh sách vật tư trong tin nhắn.
Có tiền, có năng lực, ai cũng không muốn rủi ro và bất trắc xảy ra.
Lâm Hạ lướt video tiếp theo.
Video lần này là video dạy học của một mẹ bỉm sữa, nội dung dạy người ta cách làm đồ hộp.
Tin nhắn của nhà nước được gửi đi chỉ mấy tiếng, những thứ được nhắc đến trong tin nhắn gần như bị quét sạch ở các siêu thị lớn.
Dù tin nhắn đã nhấn đi nhấn lại không nhất thiết phải mua hết trong hôm nay, đồng thời nhấn mạnh nguồn cung của nhà nước dồi dào, các loại hàng hóa đang được sản xuất.
Nhưng mà, người ta cứ hoảng loạn là không nghe lọt những lời này.
Chỉ khi vật tư đến tay mới có chút cảm giác an toàn.
Thế là các video dạy làm đồ hộp và thực phẩm hút chân không bùng nổ trên các nền tảng lớn, điều này làm giảm đi rất nhiều sự lo lắng của những người không kịp mua sắm nhiều vật tư.
Lâm Hạ thấy video này có vẻ là video hot nhất, còn được trang web chính thức chia sẻ và thả tim, rất nhiều người qua học hỏi.
Tự làm đồ hộp không phải chuyện khó, thêm vào đó bình đựng đồ hộp dễ mua, nên vẫn có nhiều người sẵn sàng tự tay thử làm.
Cô xem video từ đầu đến cuối, biết đâu một ngày nào đó mình cũng có thể dùng đến kỹ năng này.
Hoàn cảnh chung không tốt, thấy gì thì học nấy.
Mấy video tiếp theo đa phần hao hao giống nhau, Lâm Hạ lướt qua một cái là lướt tiếp.
“Ăn khuya chút không?” Giang Dã đã tập luyện xong, đang nằm trên ghế mát-xa cạnh Lâm Hạ mà hỏi.
“Không cần đâu, cậu đói thì nói tôi, trong không gian của tôi còn đồ ăn còn dư mang về từ nhà hàng.” Lâm Hạ không ngẩng đầu lên đáp.
Giang Dã “ồ” một tiếng, rồi gia nhập đại quân lướt mạng.
Biết rõ sắp phải đối mặt với thứ gì, họ không thể không có áp lực tâm lý, lướt mạng cũng là một cách giải tỏa rất tốt.
Màn hình điện thoại lướt đến đoạn video ngắn các nhà lãnh đạo nước ngoài cầu xin.
Trong video, nhà lãnh đạo của quốc gia kia cầu xin Tung Của cho biết liệu sắp tới có đại tai nạn gì xảy ra hay không, họ sẵn sàng trả thù lao, chỉ để có được một câu trả lời.
Quả thực là bị những nội dung tin nhắn liên tiếp mà Tung Của gửi cho người dân dọa đến phát sợ.
Tung Của là siêu cường quốc mà còn phải chuẩn bị long trọng như vậy, họ là những đất nước nhỏ bé, thật sự sợ hãi không thôi.
Vì đất nước mình, vì người dân nước mình, nhà lãnh đạo quốc gia này coi như đã liều mạng.
Lâm Hạ nhớ quốc gia này đối xử với Tung Của rất thân thiện, không biết phía Tung Của sẽ đáp lại thế nào.
Lâm Hạ bấm vào phần bình luận, bình luận đầu tiên hóa ra lại là phản hồi của phía chính thức dành cho nhà lãnh đạo quốc gia kia.
Tập luyện nhiều, tích trữ lương thực.
Bên dưới bình luận ngắn chỉ sáu chữ là một đoạn cảm ơn dài như một bài văn.
Xem ra đối phương đã nghe lọt lời của phía chính thức, thậm chí còn định làm theo chỉ thị.
Phản hồi này như chọc vào tổ ong vò vẽ, các tài khoản chính thức của nhiều nước lần lượt bình luận hỏi dồn bên dưới phản hồi của Tung Của rốt cuộc có chuyện gì sắp xảy ra.
Hỏi rất nhiều nước, nhưng phía Tung Của không đưa ra thêm bất kỳ câu trả lời nào.
Lâm Hạ xem đến đây, liền đi tìm kiếm các quốc gia đang hỏi trên mạng nước ngoài.
Vừa xem cô liền phát hiện những nước từng hỏi trong phần bình luận video đều đang chuẩn bị, dù họ không biết vì sao phải chuẩn bị, cũng không biết chuẩn bị thứ gì.
Nhưng mà, chép bài thì ai mà chẳng biết chép?
Cứ làm theo nội dung mà Tung Của gửi cho người dân là không sai.
Cả thế giới dường như đang đồng bộ với nhau.
“Tốt thật!”
Cảnh tượng như kiếp trước sẽ không còn xảy ra nữa, tốt thật!
Ba người tập luyện xong, đơn giản quây quần bên nhau ăn đồ ăn mang về.
“Hai căn biệt thự bên trái và bên phải đều đang sửa chữa, nửa đêm cũng không chịu yên.” Tô Tinh Vãn vừa ăn vừa than.
Lâm Hạ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa khéo thấy trong bóng tối của biệt thự đối diện có ánh lửa lấp lóe, cô cúi đầu tiếp tục ăn: “Đang gia cố đấy mà.”
Người có tiền thì quý trọng sinh mạng, nói nôm na là sợ chết.
Mấy tin nhắn nhà nước gửi đến rõ ràng đang báo cho Tô Tinh Vãn biết, nguy hiểm sắp giáng xuống, mà còn kéo dài rất lâu.
Đám người có tiền sợ chết này đương nhiên phải chuẩn bị cho nguy hiểm sắp đến.
Đây là hành động rất bình thường.
Vừa nãy lúc lướt video cô đã thấy rất nhiều người đăng video gia cố nhà cửa.
Cô biết những thứ này đều vô ích, nhưng người khác đâu có biết.
Mà cũng chưa chắc là vô ích, tháng sắp tới cả thế giới chìm trong bóng tối, cho dù nhà nước duy trì trật tự, vẫn rất có thể xảy ra hỗn loạn.
Tự mình thêm một lớp bảo đảm cũng chẳng sao, chẳng phải ngay cả Lâm Hạ bọn họ cũng cải tạo trước căn biệt thự này rồi đó sao?
Ăn uống no nê, Lâm Hạ và Giang Dã rửa ráy trước, sau đó vào trò chơi.
Tô Tinh Vãn, người đã mất tư cách vào trò chơi, phụ trách dọn dẹp vệ sinh.
23:59.
Lâm Hạ đã sấy khô tóc từ lâu, lặng lẽ nằm trong khoang trò chơi.
Hơn một nửa số người trên thế giới cũng như cô, mọi người đang chờ đợi “Trò Chơi Sinh Tồn” đến.
00:00.
【Đinh! Hoan nghênh đến với Trò Chơi Sinh Tồn.】
Lần trước vào trò chơi, cô đã thêm vào đống lửa lượng cỏ khô đủ đốt bảy ngày, bây giờ không cần thêm nữa.
Thế là cô lập tức tìm kiếm gói quà hạn mua toàn máy chủ.
“Tìm thấy rồi.”
【Đạo cụ hạn mua toàn máy chủ: Bùa hộ mệnh Thiết Bích, hạn mua toàn máy chủ 10/10.】
【Bùa hộ mệnh Thiết Bích (chủ động), miễn dịch 3 lần sát thương bất kỳ tiếp theo, bất kể sát thương lớn hay nhỏ, sau khi kích hoạt sẽ tiêu hao một lần. Dùng hết 3 lần đạo cụ mất hiệu lực.】
Vẫn là 10 mục tiêu nhỏ một cái như trước, Lâm Hạ mua cả mười cái.
Đang định đóng trang hạn mua, giây tiếp theo nội dung trang lại làm mới.
【Đạo cụ hạn mua toàn máy chủ: Kính hộ tâm Long Lân, hạn mua toàn máy chủ 10/10.】
【Kính hộ tâm Long Lân (bị động), vĩnh viễn giảm 20% sát thương phải chịu, có thể ràng buộc, sau khi ràng buộc không thể giao dịch và chuyển nhượng.】
Món đồ tốt, thứ này tương đương với việc chỉ cần đeo lên, lượng máu của mình vốn dĩ hơn người khác 20%.
Lâm Hạ không chút do dự bấm mua.
Trong chớp mắt, cô lại tiêu ra một trăm mục tiêu nhỏ.
May mà hiện giờ cô chẳng thiếu gì, chỉ có tiền là nhiều.
Mà số tiền này chẳng bao lâu nữa sẽ mất giá, Lâm Hạ tiêu không hề đau lòng.
Lấy hai món đồ đã nạp từ trong ba lô ra, cô đã có thể tưởng tượng được việc sở hữu những đạo cụ này, sau khi trò chơi giáng lâm, mình sẽ trở nên ngông cuồng cỡ nào.
Cất đồ đạc xong, cô chuyển sự chú ý sang phần nạp thường ngày.
Vẫn giống gói nạp thường ngày của ngày đầu tiên, Lâm Hạ thành thạo mua hết tất cả các gói theo trình tự.
Sau đó mở phần nạp ba lô, mở rộng ba lô.
“Chỉ còn thiếu nạp thuộc tính cá nhân nữa thôi.”
Lâm Hạ đợi gần một phút, trang mua thuộc tính cá nhân mới xuất hiện.
Cô đưa tay bấm, giây tiếp theo đứng hình tại chỗ.
