Chương 50: Cứu vãn
Lâm Hạ và mọi người trở về nhà.
Vì đã chuẩn bị từ trước, trong nhà có máy phát điện, ngoài trời có tối đến đâu, trong nhà vẫn sáng trưng.
“Sau ba ngày nữa thức ăn sẽ không ăn được nữa, sau này chỉ có thể ngày nào cũng ăn đồ hộp.” Tô Tinh Vãn đến lúc này mới cảm thấy như trời sập.
“Cậu chịu khó rèn luyện, vào game tìm thêm nguyên liệu, vẫn có thể ăn được đồ không chế biến sẵn đâu.” Lâm Hạ an ủi cô ấy.
Tô Tinh Vãn u oán nhìn cô.
Cô và Lâm Hạ đều không biết nấu ăn. Lâm Hạ vì bận rộn không có thời gian học, còn Tô Tinh Vãn thì là sát thủ nhà bếp.
“Thôi nào, đừng nhìn tớ như thế.” Lâm Hạ quay đầu cô ấy lại: “Chẳng phải tớ đã bảo cậu đặt mua nhiều gia vị lẩu rồi sao? Đến lúc đó không biết nấu ăn, chúng ta cứ ăn lẩu mỗi ngày.”
Bản thân Lâm Hạ cũng không biết nấu ăn, thức ăn trong không gian cũng không duy trì được bao lâu, nên cô chuẩn bị rất nhiều thứ như gia vị lẩu, sốt trộn cơm, vân vân. Ngay cả đồ ăn chế biến sẵn cô cũng chuẩn bị một đống lớn, nếu không thì biệt thự rộng như vậy sao có thể bị lấp đầy được?
“Hạ Hạ, tớ yêu cậu quá đi!” Tô Tinh Vãn ôm chầm lấy cô, siết đến mức Lâm Hạ không thở nổi.
Giang Dã và Tô Thanh Hòa đều quay đi chỗ khác.
Trong bốn người, hai cô gái không biết nấu ăn, hai người đàn ông thì biết, không hề lo sau này không có cơm ăn.
Cuộc đùa giỡn nhanh chóng dừng lại, huấn luyện thường ngày tiếp nối ngay sau đó.
Vốn chỉ có hai nhân viên mặc đồng phục bảo vệ Lâm Hạ, giờ lại thêm bốn người nữa.
Trước khi bóng tối ập đến, quốc gia vẫn còn ôm một chút hoài nghi, giờ đây sự thật đã bày ra trước mắt, họ không thể không tin.
Vậy là, Lâm Hạ trở thành một nhân vật vô cùng quan trọng.
Cô mang theo rất nhiều đạo cụ đã nạp, nếu cô gặp bất trắc, những đạo cụ này biến mất, đạo cụ giao dịch với quốc gia cũng sẽ biến mất, đó là tổn thất khổng lồ với quốc gia.
Trong nhà đèn sáng trưng, máy phát điện phát ra tiếng vù trầm ổn, hoàn toàn cách ly bên ngoài khoảng ban ngày tối tăm đè nén.
Sau khi nghỉ ngơi một chút, bốn người bắt đầu huấn luyện thường ngày ở khoảng trống trong phòng khách.
Động tác không quá gắt, nhưng tính nhắm vào rất cao.
Hai nhân viên vốn phụ trách bảo vệ Lâm Hạ đứng bên cạnh quan sát ghi chép, bốn người mới tăng cường thì phân tán ở các vị trí then chốt trong biệt thự, cảnh giác chú ý xung quanh.
Giữa buổi huấn luyện, khi mọi người nghỉ một lát, người phụ trách dẫn đầu dẫn một người đàn ông mặc quân phục đi về phía Lâm Hạ: “Xin chào, tôi là người liên lạc do cấp trên phái xuống để bàn với cô về phương thức liên lạc sau khi trò chơi chính thức dung hợp và cách chuyển giao đạo cụ. Tôi tên là Lục Minh.”
Lâm Hạ gật đầu, đi theo anh ta đến chiếc ghế sofa bên cạnh: “Sau khi trò chơi đi vào hoạt động, mỗi người chơi sẽ có mã số riêng. Dựa vào mã số là có thể tìm được tôi. Mã số của các anh vẫn chưa rõ, nhưng mã số của tôi gần như chắc chắn.”
Cô không dám nói chắc chắn, dù sao mình đã trọng sinh, mã số có thể thay đổi cũng không lạ. “Tôi không biết mã số này sau khi chính thức ra mắt có đổi không. Các anh có thể ghi lại trước, chúng ta đặt mật hiệu, sau khi khớp đúng tôi sẽ gửi đạo cụ cho người khớp mật hiệu.”
Lục Minh lập tức lấy ra cuốn sổ ghi chú mã hóa, ngòi bút dừng chắc chắn trên trang giấy: “Xin mời nói, chúng tôi sẽ lưu trữ theo cấp độ bảo mật cao nhất.”
Lâm Hạ hạ giọng, đọc một chuỗi số đã thuộc lòng từ trước khi trọng sinh: “Đây là mã số người chơi cũ của tôi. Sau khi chính thức ra mắt nếu có thay đổi, tôi sẽ lập tức gửi thông tin mật hiệu qua kênh công cộng để xác nhận mã số mới.”
“Rõ.” Lục Minh nói với giọng bình tĩnh.
Hai người bắt đầu thảo luận về chuyện mật hiệu, dù sao đây cũng là đại sự liên quan đến quốc gia, mọi thứ đều phải cẩn trọng hết mức.
Nói chuyện xong, hai người đứng dậy trở về đội ngũ.
Huấn luyện lại tiếp tục, hơi thở, động tác, tiết tấu đều được coi trọng, không ai dám lơ là.
Mấy chục phút sau, buổi huấn luyện kết thúc, mọi người đổ mồ hôi nhẹ rồi tản ra nghỉ ngơi.
Tô Tinh Vãn nhìn đống đồ hộp và đồ ăn tự nóng chất như núi nhỏ trong góc, thở dài: “Ngày nào cũng ăn những thứ này, tớ thật sự sẽ phát điên mất...”
Giang Dã lau tay, chợt hất cằm về phía bếp: “Thà chờ ăn sẵn, chi bằng bây giờ học chút gì đó dùng được. Dù sao nguyên liệu tươi còn cầm cự được vài ngày, đúng lúc luyện tay.”
Tô Thanh Hòa cũng gật đầu phụ họa: “Trong game dù tìm được nguyên liệu, không biết xử lý cũng vô ích. Bắt đầu từ thứ đơn giản nhất thật ra không khó đâu.”
Lâm Hạ nhướng mày, hiếm khi không lấy gia vị lẩu ra đối phó.
Tô Tinh Vãn mắt sáng rỡ, lập tức xáp lại. Hai người không biết nấu ăn, lần đầu tiên nghiêm túc đứng bên bếp, xem hai người đàn ông làm mẫu cách rửa rau, cắt rau, khống chế lửa.
Dao khẽ gõ lên thớt, tiếng nước chảy róc rách, dầu nóng dần lên.
Hai người đàn ông yêu cầu với các cô em gái không cao, chỉ cần nấu chín là được, ngon hay không là chuyện khác.
Giai đoạn đầu trò chơi là chiến đấu một mình, giai đoạn sau khi mạnh lên thì có thể bước ra khỏi khu trại nhỏ bé để tìm kiếm người thân, bạn bè cùng chơi game.
Yêu cầu của Tô Thanh Hòa và Giang Dã là hai cô em đừng để mình chết đói trong giai đoạn đầu, chờ đến khi thực lực của mọi người mạnh lên đến mức nào đó, chuyện cơm nước đã có hai người đàn ông giải quyết.
Lâm Hạ học gì cũng nhanh, nấu ăn cũng vậy.
Kiếp trước bị đồ ăn giày vò mấy năm trời, cô mới nhận ra nấu ăn thật ra là chuyện đơn giản. Sở dĩ cô bị dày vò lâu như vậy, ngoài việc không được học tập có hệ thống, còn có hai nguyên nhân: một là lúc đó không có nhiều gia vị và nguyên liệu có thể dùng, hai là mỗi ngày đều sống trong ranh giới sinh tử, nấu ăn trở nên vội vàng hấp tấp.
Đồ ăn làm ra kiểu đó thì làm sao ngon được?
Bữa ăn này tuy không ngon miệng, nhưng Lâm Hạ ăn vô cùng thỏa mãn.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng trong quá trình rèn luyện của mọi người.
Người dân Lam Tinh đã ba ngày không nhìn thấy mặt trời, dần dần quen với cuộc sống tối tăm.
Ngoài một số nước công nghệ lạc hậu mất liên lạc sau khi Lam Tinh chìm vào bóng tối, các nước khác sau một thời gian hỗn loạn đã khôi phục bình thường.
Sau khi khôi phục, họ lập tức tìm Tung Của cầu cứu. Chỉ cần không phải kẻ ngốc, lúc này đều sẽ không phát động chiến tranh giữa các nước, vì không còn ý nghĩa gì nữa.
Huống chi Tung Của vốn là siêu cường quốc, lại có chuẩn bị trước, còn nước họ vẫn đang giãy giụa trong bóng tối, lúc này mở chiến tranh thì không có nổi một phần thắng.
Tung Của nhận được thông tin, hỏi ý kiến Lâm Hạ, rồi gửi bản tài liệu đã phát cho người dân lên mạng toàn cầu.
Lam Tinh là một thể thống nhất, chuyện các nước xung khắc lúc này đã không còn quan trọng.
Sau khi trò chơi giáng lâm, số người sống sót càng nhiều thì càng có lợi cho loài người còn sống.
Việc có lợi cho mình, Lâm Hạ không ngăn cản, quốc gia cũng không ngăn cản.
Nhận được tài liệu Tung Của gửi đến, các nước đó lần lượt bắt đầu sắp xếp.
Sự sắp xếp này đã muộn, nhưng cũng không tính là quá muộn, vẫn còn cơ hội cứu vãn, hơn nữa trong ba ngày đen tối đó, họ cũng không phải ngồi không.
Họ căn cứ vào thông tin Tung Của tiết lộ trước đó để tiến hành cứu trợ, chỉ là bây giờ có phương hướng rõ ràng hơn mà thôi.
