Chương 14: Bao cát bị đấm nổ tung
Không hiểu sao, căn phòng vốn ồn ào cách đây mười mấy giây giờ lại im phăng phắc, tiếng thở vốn bình thường cũng ngày càng nặng nề.
Một trong những người gây ra cục diện này là Trung tướng Tần, ông nuốt sự kinh ngạc xuống cổ họng, lắp bắp hỏi:
“Lão Chương, ông vớ được bảo bối gì thế?”
Trời biết, vừa nãy trong lúc đấu tay, tưởng rằng mình nắm chắc phần thắng, thế mà ông lại thua!
Phải biết rằng, lần cuối cùng ông thua lão Chương là chín năm trước. Từ sau mấy lần lão Chương vào viện kiểm tra sức khỏe toàn diện, thân thể ông ấy ngày càng yếu, từ đó đến giờ chưa từng thắng được ông.
Cuối cùng thấy mọi người tự giác im lặng nghe mình nói, Chương lão làm ra vẻ thần bí: “Đây chính là lý do hôm nay tôi gọi mấy người đến.”
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Chương lão từ dưới gầm bàn lấy ra hai chai “nước”.
*
Mục An ngây người nhìn chiếc điện thoại đã bị cúp máy trong tay, trợn tròn mắt khó tin hỏi: “Vậy là được duyệt rồi?”
“Tất nhiên.” Tần Hiêu cũng có chút chưa kịp phản ứng.
Anh còn tưởng Chương lão sẽ chia một ít suất dùng nước suối linh trong không gian của Mục An cho các bộ phận khác, không ngờ đều là người của mình.
“Vậy bây giờ chúng ta đi chọn người được chứ?”
Mục An đã nóng lòng muốn xem trong cửa hàng tích phân có những gì.
Mục An không biết lúc này dáng vẻ của cô giống hệt một con sóc tìm được thức ăn, đôi mắt lấp lánh ánh sáng kích động.
“Không cần gấp vậy.” Tần Hiêu đã sớm nghĩ xong đối sách.
“Chúng ta đến những đường hầm mà lần trước gặp Chương lão, anh thả Giang Trí Húc ra, bảo anh ta đưa những người chúng ta chọn xuống dưới lòng đất, rồi dẫn họ vào không gian.”
Đối với trò ảo thuật “biến người sống” như vậy, Tần Hiêu cho rằng không thích hợp trong khu quân sự, đây cũng là để bảo vệ Mục An tốt hơn.
Lại đến căn phòng bí mật quen thuộc dưới lòng đất, sau khi lôi Giang Trí Húc ra, ba người cầm danh sách bắt đầu chọn người:
“Người này biết xây nhà, đưa vào.”
“Cô ấy hình như nấu ăn cũng khá.”
“Vậy cũng đưa cô ấy vào, xem có thể làm đồ ăn trong đó ngon hơn không.”
“Mấy người này đều là tay làm ruộng giỏi, mấy thửa ruộng quanh đây đều do họ chăm sóc.”
“Đưa vào.”
......
Một trăm năm mươi người rất nhanh đã được chọn ra, nhưng vẫn cần kiểm tra lại thân phận của họ, công việc này giao cho đồng chí Giang Trí Húc của chúng ta.
Mục An chỉ cần đưa người vào không gian, còn Tần Hiêu vẫn là “vệ sĩ nhỏ” tận trung tận trách.
Đang định kéo Tần Hiêu đi dạo quanh khu quân sự để ngắm các anh lính cường tráng thì Mục An bị Tần Hiêu ngăn lại: “Anh họ của cậu hình như gặp chút chuyện.”
???
Gặp chuyện trong doanh trại?
Lâm Thần Vũ sẽ không ngốc đến mức chạy đi khiêu khích người khác chứ?
Khi Mục An vội vã chạy đến chỗ Lâm Thần Vũ dưới sự dẫn đường của Tần Hiêu, liền thấy anh bị một đám lính vây quanh giữa sân, mọi người xung quanh người một câu, kẻ một câu hỏi anh đủ thứ, còn anh thì gào lên: “Tôi thật sự chỉ là trời sinh đã khỏe và nhanh thôi!”
Đúng lúc này, một người trong đám đông hét lớn: “Bộ trưởng Tần đến rồi!”
Trong nháy mắt, đám người vây quanh Lâm Thần Vũ như chim sợ cành cong, lập tức tản ra khỏi khu vực đó.
Lâm Thần Vũ thầm thở phào, cuối cùng cũng được giải thoát.
Anh ngạc nhiên nhìn Tần Hiêu một cái, không ngờ mọi người lại sợ anh ta đến vậy.
Nếu Mục An biết Lâm Thần Vũ đang nghĩ gì, nhất định sẽ liếc anh một cái, chẳng lẽ anh nghĩ bộ trưởng Cục Vệ Hạ là ai cũng làm được sao?
Tần Hiêu nhìn Lâm Kỳ, người được mình phân công dẫn Lâm Thần Vũ đi tham quan doanh trại, nói: “Báo cáo tình hình đi.”
“Báo cáo bộ trưởng Tần, theo lời ông dặn dò, tôi dẫn đồng chí Lâm đi tham quan, mười lăm phút trước đến khu huấn luyện, đồng chí Lâm thử đấm bao cát...”
Lâm Kỳ thành thật báo cáo, anh cũng rất kinh ngạc, không hiểu tại sao Lâm Thần Vũ, một người bình thường, lại có thể đấm nổ bao cát đặc chế của doanh trại họ.
Mười lăm phút trước---
“Đồng chí Lâm, đây là khu huấn luyện của doanh trại chúng tôi, bên trong có đủ loại dụng cụ dùng để luyện tập, nếu anh hứng thú có thể thử một chút.” Lâm Kỳ thấy mắt Lâm Thần Vũ như dán chặt vào hàng rào thép gai, liền ân cần nhắc nhở.
Không ngờ Lâm Thần Vũ thật sự hỏi ngay: “Thật sự có thể thử?”
“Tất nhiên.”
Đây không phải chuyện gì cấm kỵ, giống như người của các khu quân sự khác đến đây cũng có thể làm vậy, huống chi bộ trưởng Tần đã đặc biệt dặn dò mình.
Lâm Thần Vũ đi theo sau Lâm Kỳ vào khu huấn luyện có rất nhiều người, đi một vòng cuối cùng chọn đấm bao cát, đây là thứ đối với anh xem như dễ chịu nhất ở đây.
Hầu hết các dụng cụ khác đều có máy móc tính toán tốc độ và lực, nếu mình đi thử mà kết quả không được lý tưởng thì chẳng phải làm mất mặt Lâm Kỳ, người dẫn mình đến sao?
Với tâm trạng như vậy, Lâm Thần Vũ hai tay đan vào nhau xoa xoa mu bàn tay.
Thật ra anh cũng không nắm chắc lắm về sức mạnh hiện tại của mình. Chưa từng đấm bao cát bao giờ, anh chỉ có thể nhớ lại trong những video từng xem người ta đấm bao cát thế nào, làm theo động tác trong ký ức vài lần, rồi dồn hết sức tung một cú đấm vào bao cát.
Chỉ nghe “rầm” một tiếng, bao cát vốn đang được treo bằng sợi xích sắt thô to, giờ bay vụt về hướng ngược lại với chỗ Lâm Thần Vũ đứng.
Bao cát đung đưa về phía ngược lại rồi lại bay về phía Lâm Thần Vũ, Lâm Thần Vũ đành phải dồn hết sức đấm một cú để nó bay xa hơn, đủ thời gian cho mình “lăn” sang bên cạnh.
Không ngờ bao cát dưới cú đấm thứ hai của anh, giữa không trung bị “vỡ bụng” ngay tại chỗ.
Bao cát bị anh hai đấm đấm nổ tung!
Ôi trời!
Anh mạnh vậy sao?!
Lâm Thần Vũ không dám tin nhìn mu bàn tay phải đỏ ửng của mình.
Động tĩnh lớn ở bên này thu hút những người khác đang huấn luyện trong khu, một đám người vây quanh muốn xem người đấm nổ bao cát là người của bộ phận nào, không ngờ lại thấy người này là người ngoài.
Có người nghi ngờ hỏi: “Chẳng phải bao cát này dùng lâu rồi chứ?”
Không ngờ người phía sau lên tiếng: “Đây là bao cát tôi mới thay hôm qua, lượng cát bên trong lại giảm đi 5%.”
Lời này vừa nói ra, tất cả quân nhân có mặt đều hiểu giảm lượng cát có nghĩa là gì, lượng cát giảm, chẳng phải nói lượng cát kim loại bên trong tăng lên sao?
Vẫn là “vỏ” bao cát mới thay?
Người này hai đấm đã làm nổ tung?!
Lập tức, một đám người như kẻ ba năm không ăn cơm nhìn thấy sơn hào hải vị, vây quanh Lâm Thần Vũ thành một vòng tròn.
“Anh bạn, anh ở quân khu nào?”
“Anh bạn, anh bạn, sức lực này chẳng lẽ ăn cải bó xôi thần kỳ?”
“Đồng chí, một đấm của anh bao nhiêu cân vậy?”
“...”
Đối mặt với những người nhiệt tình như vậy, phản ứng đầu tiên của Lâm Thần Vũ là mau chóng rời đi, anh giơ tay lên hét lớn: “Xin lỗi, hình như tôi cần đến phòng y tế một chuyến, tay vừa nãy dùng lực quá mạnh bị thương rồi.”
“Anh bạn, tôi chính là bác sĩ đây, tôi thấy tay anh không rách da, xương cũng rất tốt, chỉ là vừa nãy đấm bao cát hơi mạnh, một lúc là hết, không cần đến phòng y tế đâu.”
Chết rồi!
Không ngờ ở đây lại có bác sĩ!
