Chương 55: Hơn cả kẻ ác
“Hôm nay đến đây thôi.”
Vừa nghe Trần Tĩnh nói, Mục An lập tức nằm bẹp xuống.
Ai mà ngờ được việc huấn luyện lại mệt đến thế chứ?
Cảm giác đúng là “huấn luyện hai tiếng, nằm bẹp nửa tháng”.
Trọn vẹn hai tiếng đồng hồ.
Trần Tĩnh không cho thêm một phút, cũng không bớt một phút.
Quần áo Mục An ướt đẫm mồ hôi mấy lần.
Bây giờ cô nằm sấp trên đất, mặc cho Trần Tĩnh giúp cô day chân.
Quá trình này thật sự rất “sảng khoái”.
Nghĩ đến việc ngày nào cũng phải như thế, Mục An lặng lẽ xoa bụng Đôn Đôn vài cái.
Thật là dễ chịu!
Đôn Đôn đang ngủ say bị tập kích, mở mắt ra thấy là Mục An thì lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Đợi đến khi hơi nóng do vận động trên người tan hết, Mục An mới đứng dậy vào biệt thự ngâm mình.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nhiệt độ bên ngoài lãnh thổ Hạ Quốc đã tăng từ hơn ba mươi độ lên hơn năm mươi độ.
Trên mạng đã trở thành nơi “tụ họp” sau bữa ăn của người dân Hạ Quốc.
Phần lớn mọi người đang bàn tán tại sao lại có thời tiết nóng như vậy, số ít người thì lên mạng nước ngoài xem người dân các nước khác đăng tin để hóng chuyện.
Kể từ khi người đầu tiên đăng tin địa phương họ vượt quá 50°C, thì không thấy hồi âm lại cho cư dân mạng nữa.
Vài ngày sau.
Có người khác chuyển tiếp bài đăng đó và nói rằng, người đăng bài đó bị sốc nhiệt ngã gục tại nhà, khi phát hiện ra thì đã bốc mùi...
Những người không có thói quen tích trữ đã bắt đầu “miễn phí mua sắm”.
Người Hạ Quốc biết chuyện, ai nấy đều thầm mừng vì mình sinh ra ở Hạ Quốc.
Nhưng cũng có người lên tiếng trên mạng, kêu gọi đất nước giúp đỡ các nước khác.
Khu bình luận của những người này nhanh chóng bị “tấn công”.
“Giúp họ? Có nhầm không vậy, đây là khủng hoảng toàn cầu đấy! Nước chúng ta giúp được bao nhiêu?”
“Giúp thế nào? Đưa họ về nhà anh ở chắc? Anh muốn nhận nuôi mấy đứa Nhật hay là mấy kẻ cướp giật?”
“Anh em ơi mau xem! Ở đây có một vị thánh mẫu này!”
“Đúng là đang hưởng phúc lợi quốc gia, lại đi lo chuyện bao đồng của Chúa.”
“...”
Nhìn thấy cảnh khổ của người nước ngoài, một số người Hạ Quốc cảm thấy rất sợ hãi.
Họ không thể tưởng tượng nổi nếu mình ở trong hoàn cảnh đó thì sẽ làm ra chuyện gì, và những người xung quanh sẽ làm gì.
Vì vậy, cứ thấy ai trên mạng đăng bài tỏ vẻ thương cảm người nước ngoài là họ lại giơ bàn phím lên “chiến đấu” điên cuồng.
Quản trị viên mạng nhất thời không biết ai đúng ai sai, thế là những người tham gia vào những vụ này lần lượt nhận “gói quà” cấm nói bảy ngày.
Mục An theo Trần Tĩnh huấn luyện được hai ngày thì cuối cùng cũng nhận được tin nhắn từ Bộ trưởng Vu.
“Ngày kia đến báo danh à?”
Nhìn tin nhắn Bộ trưởng Vu gửi trên màn hình điện thoại của Tần Hiêu, Mục An kinh ngạc.
Trước đó vì Mục An dự báo thảm họa nhiệt độ cực cao, Hạ Quốc đã hoãn kỳ nghỉ đông lần này một tháng.
Lúc đó, những học sinh không biết chuyện nhìn kỳ nghỉ đông hai tháng mà chảy nước miếng.
Đây quả thực là tình huống chỉ có trong mơ!
Không ngờ tối qua nhận được thông báo, hai ngày sau sẽ tựu trường!
Nhất thời mạng xã hội trở nên rất náo nhiệt.
Có người nhìn bài tập về nhà kỳ nghỉ đông vẫn chưa viết xong mà run lẩy bẩy, họ dường như đã thấy trước cảnh mình cầm bút chiến đấu trong hai ngày tới.
Họ tin rằng mình có thể tạo ra kỳ tích trong hai ngày!
Có người im lặng nhìn tin nhắn trong nhóm lớp, bấm vào trang mua vé, nhìn thấy dòng chữ “Đã bán hết” mà chửi ầm lên.
“Đồ khốn! Mới có mấy phút thôi mà? Ngay cả vé đứng cũng hết sạch!”
“Cho hỏi những người cướp được vé đã ế bao nhiêu năm rồi? Tay nhanh thật đấy!”
“Các cậu vẫn mở được trang, còn tôi thì đến trang cũng không mở nổi!”
“Người hiểu chuyện bắt đầu xem vé máy bay rồi.”
“Vé máy bay? Haha... Người ở trên à, cậu đoán xem tại sao chúng tôi lại đi mua vé tàu cao tốc / vé tàu hỏa?”
“Haha, nhìn lúc các cậu điền nguyện vọng chỉ muốn bay ra khỏi tỉnh, bây giờ biết khổ rồi chứ? Ngại thật, nhà tôi cách trường chỉ có hai trạm xe buýt.”
“Vốn định chửi cậu ta, nhưng nhà cậu ta ở Kinh Đô đấy!”
“Tôi đã lên đường rồi, đi xe khách suốt chặng, chuyển ba lần xe, dự kiến ngày kia có thể đón được đàn em để kiếm điểm rèn luyện!”
“Mau nhìn! Ở đây có một người sói!”
“...”
Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trên mạng, Mục An không nói gì thêm.
“Vậy ngày mai chúng ta đi sớm một chút, biết đâu còn có thể đi dạo quanh đó.”
Lâm Thần Vũ thì không thấy có vấn đề gì.
Dù sao bọn họ vẫn còn là học sinh mà, đúng không?
Còn Mục An thì khác, kiếp trước sau khi thảm họa ập đến cô không được đi học nữa, đến cả lúc trọng sinh trở về làm bài kiểm tra cũng chỉ dựa vào cảm giác mà viết.
Nói gì đến chuyện đời sống học đường chứ!
Cô muốn giãy giụa một chút nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Dù sao thì cô và Lâm Thần Vũ chỉ đến trường khi không có nhiệm vụ, huống chi Đại học Hạ Bắc cách nhà họ không xa, ít nhất cũng đều ở Kinh Đô.
*
An Thanh Hòe vừa từ Đại học Hạ Bắc về đến nhà, vừa bước vào cửa đã gọi thẳng tên bà xã của mình, nhìn thấy bà từ trong bếp đi ra thì vui vẻ nói:
“Em xem đây là gì này!”
An Thanh Hòe cầm tài liệu trong tay cười một cách vô cùng đắc ý.
Bà ngoại Mục An nhận lấy tài liệu trong tay ông: “Cười vui vậy, trường Hạ Bắc tăng lương cho ông à?”
“Chuyện này còn vui hơn cả tăng lương.” An lão gia tử thần bí trả lời.
“Tiểu An và các cháu nó học lớp ông dạy à?!”
Giáo sư Từ kinh ngạc nhìn tài liệu trong tay, bà nhớ rõ Lâm Thần Vũ và An An học khác chuyên ngành mà, sao lại vào lớp của lão An được chứ?
Nghe thấy sự kinh ngạc mà mình mong muốn, An lão gia tử giải thích: “Hai đứa nó có hoàn cảnh đặc biệt, để vào lớp tôi thì tiện xử lý hơn. Nhưng chúng nó muốn nghe giảng của ai cũng được.”
Bà ngoại Mục An mỉm cười, hướng về phía bếp gọi: “Tiểu Phó, xào rau nhớ cho thêm chút gừng nhé.”
Rồi mặc kệ An lão gia tử, đi vào bếp chuẩn bị bát đũa.
An lão gia tử đứng hình tại chỗ, không ngờ bà già này đến già rồi mà vẫn còn trẻ con như vậy, lại dùng gừng để trả thù ông!
Đúng là quá ác mà!
*
Hai ngày tiếp theo, ban ngày Mục An cùng bác cả đi mua sạch số hàng trong cửa hàng Đạt Đạt sắp đầy lại; ban đêm vào không gian nhận huấn luyện của Trần Tĩnh.
Cuộc sống trôi qua rất đầy đủ.
Ngày khai giảng đã đến, Mục An và Lâm Thần Vũ với tư cách là sinh viên trao đổi từ sáng sớm đã đến Đại học Hạ Bắc.
Trước cổng đã có rất nhiều người mặc áo vest đỏ đang chào đón đàn em.
Mục An thấy Ngũ Thanh Thanh và Chung Ngọc Hề đã đứng đợi ở cổng từ sớm: “Thanh Thanh!”
“An An!”
Mặc dù hai người mới gặp mặt lần thứ hai, nhưng lại giống như những người bạn nhiều năm.
Không bận tâm đến việc hai cô gái hàn huyên, Lâm Thần Vũ huých tay vào cánh tay Chung Ngọc Hề hỏi: “Cậu có chị em gái nào tên là Tĩnh Tĩnh không?”
Chưa đợi Chung Ngọc Hề trả lời, Lâm Thần Vũ đã tự mình cười khùng khục.
“Ý gì vậy?”
Thấy Chung Ngọc Hề không hiểu ý mình, Lâm Thần Vũ giải thích:
“Cậu xem này, Thanh Thanh, An An, Ninh Ninh, thêm một Tĩnh Tĩnh nữa thì chẳng phải là hoàn hảo sao?”
Tại sao lại hoàn hảo nhỉ?
Chung Ngọc Hề vẫn không hiểu.
Tần Hiêu thì hiểu rồi, ai có thể nói cho anh ta biết tại sao Lâm Thần Vũ lại có nhiều trò đùa nhạt nhẽo đến vậy không?
“Vẫn chưa hiểu à? Gợi ý cho cậu này: Thanh Tĩnh, còn gì Tĩnh và gì Tĩnh nữa?”
Lâm Thần Vũ suýt nữa thì bẻ từng chữ ra để nói cho Chung Ngọc Hề hiểu, lần này Chung Ngọc Hề đã hiểu.
Ý của cậu ta là Thanh Tĩnh, An Tĩnh và “Ninh” Tĩnh đúng không?
Trò đùa này giống hệt một trò đùa cậu từng xem trên mạng, mặc dù cậu cũng không hiểu điểm buồn cười ở đâu.
“Một que diêm, một ngày nọ da đầu nó ngứa quá, thế là nó gãi gãi, cuối cùng tự thiêu cháy luôn.”
