Chương 93: Tìm Thời Gian PK
Trong bầu không khí im lặng, với vai trò là trưởng phòng, Hồ Giai Minh chủ động lên tiếng đáp lại Mục An: “Chào buổi sáng, đồng chí Mục.”
Những người khác nhìn Mục An, trong lòng thầm nghĩ không biết cô có nghe thấy những gì họ vừa nói không.
Mục An thấy họ không nói chuyện nữa, vừa xuống giường vừa nói:
“Đó không phải yoga, mà là động tác rèn luyện thân thể mới được nghiên cứu, hiện đang trong thời gian thử nghiệm, sau này sẽ được phổ biến toàn quốc.”
Rõ ràng, Mục An đã nghe thấy.
Chuyện này, ngồi lê đôi mách trước mặt người khác, nhất thời mấy người xấu hổ vô cùng.
“Đồng chí Mục An, bọn tôi chỉ nói chuyện cho vui, lâu rồi không thấy người từ nơi khác đến khu quân sự, mọi người đều thấy tò mò.”
“Từ khi lớp bảo vệ xuất hiện, quân đội không cho phép diễn tập nữa. Đây là lần đầu tiên có người từ nơi khác đến khu quân sự ở.”
“Đồng chí Mục An, tôi hơi tọc mạch, xin lỗi nhé.”
Cô gái lên tiếng chính là người sắp kết hôn, tên là Phương Tiếu Tiếu.
Phát hiện Mục An nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, cô ấy lập tức đứng ra xin lỗi vì những gì mình vừa nói.
Nghe giọng, Mục An biết chính cô ấy là người nói mình không đủ tư cách tập “yoga”.
Phương Tiếu Tiếu chủ động xin lỗi, Mục An cũng không so đo, từ hôm trước đến cô đã biết Phương Tiếu Tiếu này có tính tọc mạch, nhưng con người vẫn tốt.
“Không sao, sau này có chuyện gì mọi người có thể hỏi trực tiếp.”
Từ dưới gầm giường lấy chậu rửa mặt và đồ vệ sinh, Mục An chạy về phía nhà vệ sinh.
Bây giờ mới bảy rưỡi, họ đã dậy rồi, Mục An vẫn chưa quen với nếp sinh hoạt của những người này.
Vì hôm nay họ không thể ra ngoài, chỉ có thể hoạt động trong nhà, nên Mục An mới bị tiếng nói chuyện của họ đánh thức.
Hai hôm trước vẫn có thể huấn luyện bình thường ngoài trời, Lâm Thần Vũ và những người khác sau khi trở về đã phun thuốc khắp khu quân sự, đặc biệt là trên những vật dụng quân sự không thể chuyển vào trong nhà được phun một lớp dày.
Sau khi đánh răng xong, Mục An thấy họ vẫn còn ở trong ký túc xá, ánh mắt nhìn cô đã dịu đi nhiều so với trước.
Còn tưởng rằng người từ kinh đô đến này sẽ bám lấy chuyện họ tám nhảm không buông, không ngờ lại khá dễ gần.
“Đồng chí Mục An, cô đi ăn sáng không? Chúng ta đi cùng nhau nhé?” Hồ Giai Minh vẫy tay ra hiệu cho Mục An.
Không ngờ họ lại mời mình, Mục An cất đồ vệ sinh về chỗ cũ rồi hỏi:
“Được không?”
Hai hôm nay cô đều nhân lúc họ đi huấn luyện vào không gian ăn, vẫn chưa đến căng tin ở đây lần nào.
Thấy ánh mắt Mục An nhìn về phía những người khác bên cạnh mình, Hồ Giai Minh ra hiệu bằng ánh mắt với Phương Tiếu Tiếu.
Phương Tiếu Tiếu lập tức cười nói: “Tất nhiên là được rồi, khoảng thời gian này chắc đều phải ở trong ký túc xá, chúng ta nhân tiện làm quen chính thức một chút.”
Thấy Phương Tiếu Tiếu lên tiếng, những người khác cũng gật đầu phụ họa.
“Đúng vậy, hai hôm trước không có thời gian làm quen với đồng chí Mục An. Đồng chí Mục An, tôi tên là Lương Mẫn.”
“Có thể đi cùng, tôi tên là Diệp Đan.”
“Tôi tên là Quách Tử Hân, bây giờ đi được chưa?”
Mục An đối chiếu tên với khuôn mặt từng người một.
Lương Mẫn là người giường dưới của Phương Tiếu Tiếu, cũng là người trước đó nói muốn ăn kẹo hỷ của cô ấy.
Diệp Đan và Quách Tử Hân là giường trên giường dưới, Diệp Đan khá trầm tính, hai hôm nay Mục An chưa thấy cô ấy nói được mấy câu.
Quách Tử Hân là một cô gái mặt tròn, rất thích đồ ăn.
Thấy những người khác không có ý kiến gì, Hồ Giai Minh vung tay: “Mục tiêu căng tin, xuất phát!”
Từ khi biết chuyện mưa axit, khu quân sự đã dựng lều giữa các tòa nhà, xuyên qua lều là vào được tòa nhà khác.
Trên đường đến nhà bếp, Hồ Giai Minh tò mò hỏi:
“Đồng chí Mục An, trước đó cô nói yoga đó mới được nghiên cứu ra, vậy cô có tập không?”
“Tất nhiên là có tập, lúc mọi người đi huấn luyện.” Mục An thoải mái gật đầu đáp lại.
Diệp Đan vốn trầm tính lập tức nổi hứng: “Tập cái đó có hiệu quả không?”
Mục An không ngờ Diệp Đan này lại là một người mê võ thuật?
Phương Tiếu Tiếu nghe thấy Diệp Đan lên tiếng, lập tức nói với vẻ khoa trương:
“Mục An, cô phải cẩn thận với con bé Diệp Tử này đấy, đừng thấy nó cả ngày không nói được mấy câu, chứ ở đây ai mà chưa từng bị nó PK cho?”
“Thật không ngờ.” Mục An đúng là không ngờ Diệp Đan lại là người chủ động khiêu chiến người khác.
Hồ Giai Minh gật đầu tán thành:
“Đúng vậy đúng vậy, trước đó tôi cũng tưởng Diệp Tử là một mỹ nữ trầm tính, không ngờ lúc PK lại không hề nương tay.”
Diệp Đan nghe hai người kia kể chuyện của mình cho Mục An nghe, cô ấy cũng không ngăn cản.
Trong lòng còn đang nghĩ không biết khi nào chính thức hẹn Mục An đi PK một trận.
Bây giờ đến căng tin không có nhiều người, phần lớn mọi người đang tập luyện ở những nơi có khoảng trống, một số ít ở trong ký túc xá.
Quách Tử Hân và Lương Mẫn đã sớm chạy đến căng tin xếp hàng.
Cầm bữa sáng, Mục An đi theo năm người kia đến một góc ngồi.
Chẳng bao lâu, mọi người lũ lượt kéo nhau đến căng tin ăn sáng, vì thời gian ăn chỉ có nửa tiếng, quá thời gian thì chỉ có thể uống gió tây bắc.
Đang ăn, Diệp Đan thỉnh thoảng lại hỏi Mục An về chuyện yoga đó, Mục An không bỏ lỡ vẻ tò mò trong mắt những người khác:
“Đợi lúc tôi tập trong ký túc xá, mọi người sẽ biết nó là gì.”
“Chúng tôi cũng tập được à?” Hồ Mẫn hỏi.
Mục An nuốt một miếng cơm rồi đáp: “Tất nhiên là… không được.”
Phương Tiếu Tiếu nhìn Mục An với vẻ thất vọng: “Đồng chí Mục An, tôi thay mặt ký túc xá 311 lên án cô, sao lại có thể treo sự tò mò của người khác lên trong lúc ăn thế này?!”
Những người khác lần lượt gật đầu phụ họa.
Một giọng nói từ cửa căng tin vọng vào: “An An!”
Mọi người trong căng tin quay đầu nhìn về phía người đang lớn tiếng gọi ở cửa, ừm, không quen.
Mục An thấy Lâm Thần Vũ đang vẫy tay và ba người khác bên cạnh anh ấy, cũng vẫy tay đáp lại.
“Bốn người từ kinh đô đến ở ký túc xá nam chính là họ đúng không?” Phương Tiếu Tiếu lên tiếng.
Mục An gật đầu xác nhận cô ấy đoán đúng.
Ngoài mấy người đi cùng mình ra, cô cũng không quen ai khác ở khu quân sự H.
Chẳng bao lâu, có mấy người đi về phía họ, người đến Mục An không quen, nhưng cô có thể đoán được là ai.
Không ngoài dự đoán thì chính là người yêu của Phương Tiếu Tiếu và người cùng ký túc xá với anh ta.
Vì Lương Mẫn ngồi cạnh Phương Tiếu Tiếu đã rất nhanh nhẹn và thành thạo nhường chỗ bên cạnh Phương Tiếu Tiếu, chủ động ngồi sang cạnh Quách Tử Hân.
Quách Tử Hân chọc chọc vào chiếc bánh bao trong đĩa, nhỏ giọng hỏi: “Lại đến khoe ân ái rồi, bao giờ mới có kẹo hỷ để ăn?”
Cô ấy đâu phải muốn ăn kẹo hỷ?
Rõ ràng là muốn ăn tiệc cưới!
“An An, anh ấy tên là Dương Kiệt.” Phương Tiếu Tiếu nhìn Mục An đối diện, giới thiệu hai người làm quen với nhau: “Cô ấy là Mục An, người mới đến ký túc xá của bọn tôi.”
Nghe Phương Tiếu Tiếu giới thiệu, Mục An và Dương Kiệt nhìn nhau một cái, coi như là biết mặt.
Ngũ quan đoan chính, ánh mắt chính trực, chỉ là giống Diệp Đan, không thích nói chuyện lắm. Phần lớn thời gian là Phương Tiếu Tiếu nói, anh ta mỉm cười gật đầu nhìn Phương Tiếu Tiếu.
Hai người này đúng là bù trừ cho nhau.
“Họ lớn lên cùng nhau.” Hồ Giai Minh ở bên cạnh nhỏ giọng kể cho Mục An nghe chuyện của cặp đôi này.
“Tiếu Tiếu vì anh ta mà tham gia quân đội, mãi đến một lần diễn tập quân sự trong tỉnh mới gặp lại. Tiếu Tiếu biết anh ta ở quân khu tỉnh, liền giành giải nhất trong kỳ đánh giá thường niên của thành phố mình, tham gia tuyển chọn đội đặc chiến của quân khu tỉnh.”
“Hai người ở quân khu tỉnh kéo nhau hai năm mới đến được với nhau, may mà Tiếu Tiếu kiên trì, nếu không thì Dương Kiệt cứ như hòn đá kia, làm sao nở hoa được.”
