Chương 52: Nguồn gốc cái tên “Bảo Bảo”
Hồi đó Nặc Nặc còn chưa cai sữa, bị vứt bên vệ đường, một cục nhỏ nằm co ro ở đó, cô đơn lẻ bóng, trông như một cục nếp cẩm đen.
Bé xíu vậy mà răng còn chưa mọc đủ, đã biết gầm gừ dọa người qua đường.
Thân Thược nhìn thấy nó, tựa như thấy được chính mình lúc nhỏ một mình lầm lũi, nhất thời mềm lòng không chịu nổi.
Ông nội Bốn khuyên cô, nói con chó này trông không giống chó, mà giống sói, e rằng nuôi không thuần. Thân Thược nói cô không sợ, cô cứ thử xem, cô không tin mười phần chân thành đổi không được năm phần, cô cũng không tham lam.
Mẹ cô cũng khuyên, nói Nặc Nặc bị kiểm tra ra bệnh parvovirus và bệnh carré, rất có thể là do mấy trại chó vô lương tâm chuyên làm nghề nhân giống cố tình vứt nó ở trấn Đồng Lâm hẻo lánh, chữa trị có thể tốn rất nhiều tiền.
Thân Thược hiểu nỗi lo của mẹ, hai mẹ con họ sống còn chật vật, lấy đâu ra tiền rảnh để chữa cho một con chó nhỏ chứ.
Là anh Hạc Tu đứng ra, nói anh cũng rất thích chó, nguyện ý bỏ tiền ra chữa trị cho Nặc Nặc, chỉ là anh rất bận, nên hy vọng có thể cùng Thân Thược làm chủ của Nặc Nặc, anh bỏ tiền, Thân Thược bỏ công.
Thân Thược lập tức đồng ý, Nặc Nặc cứ thế được ở lại, được Thân Thược một tay nuôi nấng, chăm bẵm từng li từng tí.
Nghĩ đến đây, Thân Thược rưng rưng mắt, như một người mẹ già.
Nuôi một con chó cũng như nuôi một đứa trẻ, nhất là một con chó thông minh như Nặc Nặc, nuôi lớn không dễ dàng gì.
Mà giờ nghĩ lại, anh Hạc Tu đâu phải thích chó, chẳng qua là thấy cô ủ rũ quá, kiếm cớ giúp cô thôi.
Thân Thược nuôi Nặc Nặc ban đầu là muốn có bạn, nên từ đầu đã không coi Nặc Nặc là chó bình thường, mà đối xử với nó như một người bạn.
Lúc Nặc Nặc còn nhỏ, Thân Thược chăm sóc nó, đợi nó lớn hơn một chút, Thân Thược sẽ lải nhải nói chuyện với nó, bảo nó giúp lấy đồ, chơi cùng mình.
Cũng không đặc biệt huấn luyện gì, Nặc Nặc từ nhỏ đã thông minh, chậm rãi ở chung, quan hệ giữa họ ngược lại càng giống anh em hơn.
Uy nghiêm của người mẹ già Thân Thược vỡ nát.
Sau này hồi đại học nuôi Tiểu Hổ, Thân Thược đã quen dùng cách ở chung với Nặc Nặc để ở chung với nó.
Với lại hồi đó Nặc Nặc và Tiểu Hổ có thể lên hình quay video, tự kiếm tiền nuôi bản thân, thậm chí còn nuôi được cả Thân Thược, tính tự chủ càng mạnh hơn.
Nhớ lại khoảng thời gian trước kia, Thân Thược cảm khái vạn phần.
Thân Hữu Đức thấy cô thất thần, cũng không quấy rầy, chỉ gọi Thân Chính Tùng và mọi người cùng rời đi, rồi dặn dò Đậu Đậu, bảo nó dẫn Thân Thược đến nhà từ đường gặp mẹ cô.
Lúc rời đi, Thân Hữu Đức không nhịn được quay đầu nhìn lại, thở dài không thôi.
Đứa nhỏ Thân Thược này cũng không dễ dàng gì, từ khi thi đỗ ra ngoài, mỗi lần về đều là để tế bái Miệu Lai, tuyệt đối không ở thêm một ngày.
Ông biết trong lòng đứa nhỏ này có khúc mắc, theo ông nói, ân tình trả thế nào mà chẳng được, Miệu Lai quá cố chấp, để tên vô lại kia nắm thóp, liên lụy cả Thân Thược tốt như vậy.
Chỉ là tình cảm dù tốt đến đâu cũng không phải một nhà, chuyện nhà Miệu Lai, ông một lão già không tiện nói nhiều.
Giờ Miệu Lai người cũng mất rồi, người chết là lớn, chỉ hy vọng con bé Thân Thược tự nghĩ thoáng được.
Tạm biệt ông nội Bốn, Thân Thược dần lấy lại tinh thần.
Trấn Đồng Lâm giờ cũng chẳng còn cảnh vật quen thuộc nào, trên đường đến nhà từ đường, Thân Thược liền kéo Đậu Đậu tán gẫu.
Từ sau lần tế bái mẹ năm ngoái, Thân Thược chưa từng trở lại, cô và Đậu Đậu cũng gần một năm chưa gặp.
Cô có một chuyện đặc biệt không yên tâm.
“Đậu Đậu, cậu có khỏe không, có chỗ nào khó chịu không?”
Đậu Đậu đã là một con chó già hai mươi mốt tuổi, đổi sang tuổi người, có thể gọi là “cụ già trăm tuổi”.
Trước trận động đất, mỗi lần Thân Thược về tế bái mẹ, đều tiện thể dẫn Đậu Đậu đi kiểm tra sức khỏe, bình thường dù không về được, cũng sẽ nhờ ông nội Bốn hoặc người quen chăm sóc nó.
Có những lúc mệnh trời không thể trái, như sự ra đi của ông trấn trưởng, dù không bệnh không tật, người già đến một mức độ nhất định sẽ chết, động vật cũng vậy.
Tuổi thọ của Đậu Đậu đã hiếm thấy trong giới chó, không ngờ một trận động đất, nó lại thành dị thú, trông có vẻ còn tinh thần hơn.
Đậu Đậu bước đi vững vàng bên cạnh Thân Thược, hoàn toàn không còn dáng vẻ loạng choạng, run rẩy như lần gặp trước.
Ánh mắt nó rất trầm ổn, không phải kiểu trầm tĩnh bẩm sinh của Nặc Nặc, mà là vẻ thoát tục sau khi trải qua năm tháng tôi luyện.
[Bảo Bảo, đừng lo, sau khi bọn tôi biến hóa, à, chính là cái gọi là “dị biến” mà mấy con người hai chân nói, tuổi thọ sẽ dài hơn, tôi ít nhất vẫn có thể sống thêm năm sáu chục năm nữa!]
Đậu Đậu nói xong, không hài lòng nhìn Nặc Nặc: [Chuyện quan trọng như vậy, các cậu đều không nói cho Bảo Bảo biết à?]
Nặc Nặc, Tiểu Hổ: ......
Đúng là chưa nói thật.
Thân Thược rất vui mừng, cô nhìn Đậu Đậu, rồi nhìn Nặc Nặc và Tiểu Hổ đang bị Đậu Đậu mắng đến cúi gằm mặt, trong lòng thỏa mãn như nước ấm sắp tràn ra.
Từ khoảnh khắc quyết định nuôi chó mèo, cô thực ra đã chuẩn bị tâm lý ở lại nhân gian một mình đối mặt với ly biệt.
Tuổi thọ của chó mèo bị giới hạn bởi quy luật tự nhiên, không phải sức người có thể thay đổi.
Nhưng giờ mọi thứ đã khác.
Tự nhiên cuối cùng cũng ưu ái cho những loài động vật khác ngoài con người, mà Nặc Nặc, Tiểu Hổ của cô, cùng với Đậu Đậu, người bạn cũ của cô, cũng được hưởng lợi không ít.
Nhưng mà......
Cô coi Đậu Đậu là bạn tri kỷ, Đậu Đậu lại coi cô là Bảo Bảo?
Thân Thược thử dụ dỗ Đậu Đậu: “Đậu Đậu, cậu năm nay chưa đến hai mươi mốt tuổi, mà tôi đã hơn hai mươi ba rồi, cậu không thể gọi tôi là Bảo Bảo được, cậu nên gọi tôi là chị.”
Đậu Đậu không hề lay chuyển: [Không, lúc cậu còn chưa nói sõi, tôi đã là một con chó trưởng thành có con rồi, mà hồi cậu còn nhỏ còn gọi tôi là “bố” nữa, chỉ là cậu không nhớ thôi.]
K.O.
Thân Thược không nói nên lời, chỉ cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên mặt.
Nặc Nặc và Tiểu Hổ kinh ngạc nhìn Thân Thược, phải biết trước trận động đất, chúng đúng nghĩa là chó và mèo, không có trí tuệ siêu phàm gì, khác loài cả, tình huống gì mới có thể khiến một đứa nhỏ loài người gọi Đậu Đậu là bố vậy chứ?
Mà chuyện này, người nuôi chưa bao giờ kể với chúng!
Hai đôi mắt càng lúc càng sáng, lòng ham ăn dưa tràn trề, trông như những con chồn rơi vào ruộng dưa.
Còn Thân Thược lúc này?
Mặt và cổ cô đỏ bừng cả lên, nóng đến mức sắp bốc khói.
Đừng làm phiền, người ta đã lên tiên rồi.
Xấu hổ đến mức bay lên trời.
Chuyện Đậu Đậu nói cô biết, là lúc cô lớn lên hiểu chuyện, ông nội Bốn kể lại như một chuyện vui hồi bé để chọc cười cô, người trong cuộc là cô.
Bởi vì cha ruột của Thân Thược đã bệnh mất trước khi cô có trí nhớ, mà mẹ tái giá là chuyện khi cô mười mấy tuổi, nên khoảng thời gian đó, cô không có khái niệm gì về cha.
Năm năm tuổi, cô dần nhận ra mình khác với những đứa trẻ khác trong trường mẫu giáo, các bạn khác đều có người để gọi là “bố”, còn cô thì không.
Các bạn vì thế mà cô lập cô, mà cô không thể phản bác, vì cô đúng là không có bố.
Cô chạy về hỏi mẹ “sao con không có bố”, chỉ nhận được trận mắng dữ dội của mẹ, cùng với thái độ lảng tránh, nói năng ấp úng.
———————————————Hết đoạn chính———————————————
Lời tác giả chỉ viết được ba trăm chữ, thực sự viết không hết, nên tôi để bảng quy đổi tuổi chó và người vào chính văn, phần dưới dòng kẻ và nội dung sau không tính vào bốn nghìn chữ cập nhật mỗi ngày, yên tâm dùng nhé!
Bảng quy đổi tuổi chó và người:
Chó | Người
1 tháng = 1 tuổi rưỡi
2 tháng = 3 tuổi rưỡi
3 tháng = 5 tuổi
6 tháng = 10 tuổi
9 tháng = 15 tuổi
1 năm = 18 tuổi
2 năm = 24 tuổi
3 năm = 28 tuổi
4 năm = 32 tuổi
5 năm = 36 tuổi
6 năm = 40 tuổi
7 năm = 45 tuổi
8 năm = 50 tuổi
9 năm = 55 tuổi
10 năm = 60 tuổi
11 năm = 63 tuổi
12 năm = 67 tuổi
13 năm = 71 tuổi
14 năm = 75 tuổi
15 năm = 79 tuổi
16 năm = 84 tuổi
17 năm = 88 tuổi
18 năm = 93 tuổi
19 năm = 98 tuổi
20 năm = 103 tuổi
1. Sau khi chó sinh được 20 ngày, có chức năng tương đương với trẻ 1 tuổi của con người.
2. Khi được 3 tháng tuổi, tương đương với trẻ 5 tuổi, và trí thông minh cũng tăng lên mức có thể chơi với trẻ mẫu giáo hoặc học sinh lớp 1.
3. Khi được 6 tháng tuổi, đã tương đương với 10 tuổi của con người, nhưng cơ thể đã phát triển hoàn chỉnh, sau đó sẽ rất ít khi lớn thêm.
4. Sau khi sinh được 1 năm, khoảng tương đương với 18 tuổi của con người, lúc này cả đực và cái đều có khả năng sinh sản, đặc biệt là chó cái đã có kinh nghiệm về thời kỳ động dục.
5. Mặc dù tuổi thọ trung bình của chó chỉ là 15 năm, nhưng đã tương đương với người già 79 tuổi.
Có nhiều cách nói về quy đổi tuổi, không có đúng sai rõ ràng, vì thực tế quả thực có những con chó sống đến hơn hai mươi tuổi, nên tác giả đã sử dụng phiên bản trên, mọi người chỉ cần tham khảo đại khái là được.
