Chương 11: Tinh võng nói sai, tôi cũng sai!
“Ai?” Giọng của Tô Úc Ly vọng từ trên lầu xuống.
“Ai không có nhà thì chính là người đó chứ sao.”
Diệp Tuân đầu bờm trắng rối bù, ực hai ngụm thuốc dinh dưỡng, rồi ngả người ra ghế sofa, thân hình đẹp lộ rõ, chiếc khăn tắm nửa treo hờ trên hông, hai chân dài tùy ý bắt chéo, trên mặt là nụ cười đầy ẩn ý.
“Đậu má, không phải là Lục Hạ chứ? Nó diễn kịch với mấy đứa mình à!!!” Tô Úc Ly nổi khùng.
Diệp Tuân: “Mày nghĩ có khả thi không? Hôm nay là phiên trực của Lục Hạ.”
“Tiêu Tịch Bạch!!!”
Hạ Kiều để hắn vào?
“Nói mới nhớ, tớ tưởng mày sẽ đi chứ, dù sao tối qua mày với cô ấy cùng đánh dã thú, cô ấy còn giúp mày làm an ủi tinh thần nữa...” Thẩm Ngân Thời ngồi bên cạnh, giọng điệu nói bóng nói gió pha chút thăm dò.
Anh ta thực sự rất tò mò, tinh thần lực “∞” của Hạ Kiều rốt cuộc có ý nghĩa gì. Tinh thần lực của giống cái trong tinh tế hoặc là F, hoặc là S, chỉ có Hạ Kiều là “∞”! Vậy làm sao cô ấy có thể giúp Tô Úc Ly giảm thẳng 15 điểm được? 15 điểm, trừ khi kết nối nội hải tinh thần, nếu không thì tuyệt đối không thể!
“Thẩm Ngân Thời, mày nghĩ tao là Tiêu Tịch Bạch cái thằng đần đó à?”
Phải rồi, Tiêu Tịch Bạch là người đơn thuần nhất trong số bọn họ, đến nỗi đánh dã thú cũng dùng miệng cắn, nếu không thì giọng hắn cũng không bị hỏng.
“Mày thấy chưa, lại hiểu lầm tao rồi, tao rõ ràng là quan tâm mày mà!”
Câu này làm Tô Úc Ly nghe mà cười: “Mày tự tin à?”
Thẩm Ngân Thời rõ ràng là đã nhận ra điều gì đó nên mới cố tình nói những lời này, chỉ tiếc là hắn chắc chắn sẽ không moi được thông tin gì. Vì Tô Úc Ly giữ mồm giữ miệng quá.
Thực ra thì, ngoại trừ việc giữ mồm, chủ yếu là mất mặt, hắn không thể nói là Hạ Kiều chẳng làm gì cả, cô ấy chỉ bắn ra một chút tinh thần lực khi giết dã thú, rồi hắn liếm vào là hạ được điểm chứ sao? Nhục quá đi mất! Hắn đường đường là thượng tướng tinh biên, không cần mặt mũi à?
Sau khi Tô Úc Ly lên lầu, Diệp Tuân cũng về phòng mình, chỉ có điều, anh ta “bùm” biến thành thú hình rồi lén lút sang phòng bên cạnh... Giống như Thẩm Ngân Thời, anh ta cũng rất tò mò.
Hạ Kiều mới đến hôm qua, vậy mà chỉ một đêm đã khiến Tô Úc Ly thay đổi thái độ, để người khác trực tiếp tới cửa, Tinh võng có nói Hạ Kiều có bản lĩnh này đâu.
...
Hạ Kiều vừa chuẩn bị nguyên liệu xong không lâu thì Tiêu Tịch Bạch đã ra!
“Ra đúng lúc quá, mau vào ăn lẩu, tôi đã mở gói quà to anh mang đến, dùng kha khá rau của anh rồi.”
Hạ Kiều đang mặc tạp dề màu hồng, hai bím tóc xù mềm buông hai bên, dưới mái tóc mái là đôi mắt đẹp, khác với lúc sáng Tiêu Tịch Bạch tới gõ cửa, bây giờ Hạ Kiều trông tâm trạng rất tốt, cũng thêm vài phần gần gũi. Quan trọng nhất là, cô ấy đang gọi hắn ăn cơm...
Tiêu Tịch Bạch cố nén trái tim đang xao động, giơ cổ tay lên đánh một dòng chữ: 【Vốn dĩ là để tặng em.】
Hạ Kiều ướp lạnh hai chai “Cường Sảng”, “Tùy anh.”
Đẩy tới đẩy lui chẳng có ý nghĩa gì, vì cô nhìn thấy thú hạch trên bàn phòng khách, tổng cộng chín viên, cộng với tối qua, tên này chắc là đều cho cô hết. Không được thì lát nữa luyện tay với anh ta, coi như là báo đáp cho việc giúp anh ta hạ điểm!
Thấy Tiêu Tịch Bạch đứng đơ ra đó không nhúc nhích, Hạ Kiều dùng ánh mắt ra hiệu bảo hắn ngồi xuống: “Ăn nhanh lên, ăn xong tôi còn có việc.”
Tích phân của cô còn chưa có đâu, tối nay chắc chắn phải ra ngoài, tối qua chưa vào nhà máy bỏ hoang, tối nay nhất định phải vào xem thế nào! Nhỏ được một điểm, lớn được ba điểm. Hiện tại cô đã cấp 3 dị năng, tháng sau trên bảng xếp hạng nhất định phải xuất hiện tên cô!!!
【Đánh dã thú?】Tiêu Tịch Bạch giơ tay.
“Ừ.”
【Rất nguy hiểm! Nếu em cần thú hạch, anh có thể...】
“Anh không thể!”
Hạ Kiều trực tiếp ngắt lời hắn, nụ cười trên mặt cô biến mất, giọng nói cũng trầm xuống vài phần: “Anh với Lục Hạ ở cùng nhau, anh ta chưa từng nói với anh về tôi sao? Anh có biết hôm nay tôi tại sao lại để anh vào không?”
Tiêu Tịch Bạch: 【...Có nói.】
“Chắc chắn không có một câu nào tốt đẹp, nhưng anh ta cũng không nói sai, đó chính là tôi!”
Cô bây giờ dùng thân thể của nguyên chủ, mà nguyên chủ quả thật đã làm những chuyện đó, cô đâu thể ầm ĩ nói với người khác rằng đó là nguyên chủ làm không phải tôi làm, cô ấy bị tôi đoạt xá, tôi là Hạ Kiều khác, các anh đừng mắng tôi. Đù, chẳng phải thuần túy là nói nhảm à!!!
“Tôi biết mấy anh ghét tôi, sự thật là không chỉ mấy anh, bây giờ tôi mở Tinh võng ra, chỗ nào cũng là chuyện xấu của tôi. Sở dĩ để anh vào, là vì tối qua tôi đã đánh anh, anh tìm tôi tôi cũng biết vì sao, vì anh nhìn thấy số liệu của Tô Úc Ly rồi...”
【Không không không!!!】
Tiêu Tịch Bạch vội vàng xua tay, ngón tay hắn bay lên bay xuống gõ chữ, vội đến nỗi bắt đầu lắp bắp...
【Lục Hạ quả thật đã nói với anh về em, trước đây anh cũng đã từng ghét em, nhưng anh tới tìm em không phải để em làm an ủi tinh thần cho anh. Cho em thú hạch, tặng em đồ đều là anh tự nguyện, em đánh anh cũng là anh có lỗi trước, lúc đó anh không biết em đang đánh những con dã thú đó... Hạ Kiều, trên Tinh võng nói sai, anh cũng sai!】
Hắn quả thực có mục đích, hắn thích mùi trên người cô, nhưng lời này, hắn không nói được.
Hạ Kiều cười: “Anh đã cho thú hạch, lại tặng đồ, có là hay không tôi cũng sẽ giúp anh. Nhưng mà, anh hãy giữ vững tâm ban đầu, sau này đừng đến nữa.”
Sau này đừng đến nữa...
Đồng tử Tiêu Tịch Bạch đột nhiên co rút, hắn nhìn Hạ Kiều, rồi chạy trối chết!
Bên ngoài.
Diệp Tuân đứng xổm trên gốc cây, nghiêng đầu chim, có chút không hiểu!
Vậy là, Hạ Kiều quả thật đã làm an ủi tinh thần cho Tô Úc Ly?
Nhưng... không đúng, theo những lời Lục Hạ nói, Tiêu Tịch Bạch cái thằng ngốc đó đã thể hiện thiện chí như vậy, lại có hôn khế, lẽ ra Hạ Kiều phải lập tức chấp nhận mới phải, sao lại bảo Tiêu Tịch Bạch giữ vững tâm ban đầu, còn bảo hắn sau này đừng đến?
Bên trong...
Hạ Kiều vẫn ăn lẩu, có thêm người hay bớt người chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến cô, ngược lại Tiêu Tịch Bạch đi rồi cô còn có thể uống thêm một chai Cường Sảng.
Ăn xong, robot số một đến dọn chén đũa, Hạ Kiều lên lầu thay một bộ chiến phục, giống như tối qua, chỉ khác là cô lấy một cái túi nhét toàn bộ đồ Tiêu Tịch Bạch mang đến vào, vì đã ăn rau của hắn, nên cô bỏ vào hai gói bò cay và hai lon bia.
Đổi đồ lấy đồ. Tuyệt đối công bằng!
Tối nay, cô không cần thuốc năng lượng cũng có thể trượt ra tốc độ tuyệt đối, thừa lúc trời tối, Hạ Kiều sang bên cạnh, sau khi bấm chuông, cô để đồ xuống đất, rồi lái xe đi đến biên phòng...
Thế này...
Tô Úc Ly trên lầu ngây người.
Lực, quả nhiên là tương hỗ!!!
Tiêu Tịch Bạch cái thằng đần đó vẫn còn quá vội.
Có vội không?
Vội chứ!
Tiêu Tịch Bạch mở cửa thấy đồ ở cửa, lại cố chấp gửi trả lại...
