**Chương 38: Tôi sẽ nuôi anh**
"Quá đáng... a a a!!!"
Bạch Tri Trữ vừa mở miệng thì đã bị Tô Úc Ly điện cho ngất xỉu, lão đại rồng đang nổi nóng, mở miệng lúc này chẳng phải là muốn chết sao?
Tô Úc Ly sao có thể không tức? Anh và Tiêu Tịch Bạch chẳng làm gì cả, kết quả lại bị cô ta một gậy đánh chết, để trong kho phủi bụi giống như Lục Hạ và mấy người kia!
Đối xử công bằng cũng thôi đi, nhưng cô ta lại đi kết nối với mấy tên khốn đến cửa hôm nay!
[Tại sao lại kết nối với hắn?]
Tiêu Tịch Bạch không nhịn được nữa, hắn giơ cổ tay lên chìa ra, hắn không có đầu óc như Tô Úc Ly nên không nghĩ được nhiều, vì vậy hắn phải hỏi.
Tô Úc Ly và Lục Hạ thấy Tiêu Tịch Bạch mở miệng, hai người im lặng đứng sang bên, họ cũng muốn nghe câu trả lời của cô ta...
Vốn tưởng Hạ Kiều sẽ nói một đống lý do và biện hộ, dù sao thì tên La Tư đó cũng khá ổn, nhưng kết quả???
Hạ Kiều: "Tiện lợi!"
Trị liệu này, chẹp chẹp chẹp, Hạ Kiều như đã thấy mình đứng trên bảng xếp hạng đỉnh cao.
Tiện lợi?!
Tô Úc Ly, Lục Hạ: ???
Tiêu Tịch Bạch nghe vậy càng sốt ruột: [Nói dối! Tôi đã thấy rồi, hắn căn bản không tiện lợi!!!]
Hạ Kiều: ???
"Sao không tiện lợi?"
Dị năng của hắn rất đỉnh, lý lịch thân phận cũng rất đỉnh, rất thích hợp để làm tả hữu tiên phong cho cô ấy.
Hơn nữa, cấp bậc thân phận này, không kết nối thì cô ta dùng không yên tâm.
Nói đến, còn phải cảm tạ Vương thượng gửi tặng mũi tên xuyên mây đây!!!
Tiêu Tịch Bạch: [Cô nói cô cần 2580, hắn không có 2580, đã không có 2580 thì tại sao cô còn kết nối với hắn?]
Tô Úc Ly, Lục Hạ: !!!
Ông bạn đủ dũng cảm nhỉ.
Như thể đã thấy con chó chết tiếp theo rơi xuống đất.
Nhưng mà...
Bốp.
Hạ Kiều chỉ nhẹ nhàng dùng tay búng lên trán Tiêu Tịch Bạch?
"Ngốc à."
Tiêu Tịch Bạch: ...
[Vậy sau khi kết nối với hắn, cô còn muốn tôi không? Còn làm chuyện đó với tôi không?]
Chuyện gì cơ?
Nhóm tám chuyện lên sóng, Tô Úc Ly chửi thề, không phải chưa làm sao? Sao lại nói câu này nữa? Còn cho người ta sống không?!
"Có, sẽ làm, nhưng bây giờ tôi có chút việc, anh sang bên kia chút đi, đợi tôi xử lý xong cái này rồi tôi nói với anh."
Đối mặt với Tiêu Tịch Bạch ngốc nghếch này, Hạ Kiều vẫn rất kiên nhẫn.
[Được!]
Nỗi vui buồn của người ta không thông nhau, ví như mọi người ở đây, năm người trong lồng sống không bằng chết, hai người ngoài lồng chết sống dở, chỉ có Tiêu Tịch Bạch, con rắn đen nhỏ toàn thân đầy bong bóng hình trái tim, con rắn chết khổng lồ lắc lư sang một bên làm tay sai.
Không sai, hắn là chân chạy trung thành nhất của Hạ Kiều, một tay cầm kìm, một tay cầm gậy điện, nhìn đến nỗi La Tư trợn mắt há mồm...
Lúc này mấy người trong lồng đều nín thở tập trung, họ đang nghĩ, lúc mới bước vào có đụng phải con rắn đen nhỏ này không.
Nhìn thế thôi, địa vị thật không nhỏ!!!
La Tư thở hổn hển, vừa kết nối xong, cả người hắn như vớt từ dưới nước lên, mềm nhũn trên mặt đất, luồng tinh thần lực kéo hắn lên lưng chừng, khó chịu đến mức muốn chết...
Rõ ràng hắn cực kỳ ghét Hạ Kiều, nhưng lại không kiềm chế được mà đưa tay về phía cô.
Trước đây hắn từng nghe nói, có một số giống cái dùng cách kết nối để tra tấn giống đực, đánh đập để vui thú, vốn tưởng chỉ là truyền thuyết, không ngờ bây giờ lại rơi vào mình.
Lại còn không thể phản kháng, bởi vì một khi kết nối thành công, bất kể sinh lý hay tâm lý đều sẽ cực kỳ lệ thuộc vào đối phương.
Còn hắn, bị Hạ Kiều cái giống cái ác độc này đánh dấu!
"Muốn à?"
Khuôn mặt tươi cười của Hạ Kiều phóng to vô hạn trước mắt hắn, La Tư khó khăn nuốt nước bọt, rồi gật đầu.
"Vậy thì phải xem biểu hiện của anh, anh vừa nãy muốn nhào vào tôi, nên bây giờ tôi chưa thể giúp anh làm an ủi, đây là hình phạt cho tội coi thường tôi."
La Tư hai mắt đỏ ngầu co ro trên đất, tay sáng lên một tia sáng trắng, hắn run rẩy giơ tay ấn lên vết thương trên cổ tay Hạ Kiều...
Đó là vết cô ta tự chọc khi trúng phấn hoa lưu doanh, tia sáng trắng vô cùng dịu dàng, từng vòng từng vòng quấn lấy cổ tay cô, Hạ Kiều kinh ngạc không thôi, bởi vết thương đang lành với tốc độ mắt thường thấy, cuối cùng lại không để lại một vết sẹo nào?
Dị năng trị liệu, quả nhiên đỉnh!!!
"Bây giờ, có được chưa?"
Vô cùng hoàn hảo!!!
Hạ Kiều cười híp mắt: "Tuyệt lắm, nếu ngoan ngoãn, tôi sẽ khiến anh dễ chịu."
Nói xong, cô ngưng tụ một giọt nước nhỏ, La Tư thấy vậy lập tức bò dậy, cẩn thận theo mùi mở miệng, lưỡi cuốn lấy khoảnh khắc đó, các dây thần kinh căng thẳng được thả lỏng ngay lập tức, ngọn lửa bùng phát trong nội hải tinh thần từ từ tắt dần...
Một giọt này, giảm thẳng 10 điểm.
Ngưỡng thẻ vàng 89!
Hạ Kiều cố ý.
Nuôi tử sĩ, đương nhiên phải từng bước một, nếu cho lợi ích một lần quá đầy đủ, bọn họ sẽ được nước lấn tới.
Dù vậy, La Tư vẫn thoải mái rên lên một tiếng, âm thanh rất nhẹ, nhưng trong căn hầm yên tĩnh này lại trở nên vô cùng lớn.
La Tư nhận được sự an ủi của Hạ Kiều, dù cách an ủi của cô rất kỳ lạ, nhưng trạng thái của La Tư không thể lừa người.
Hắn để trần nửa người dựa vào lồng, ánh mắt hơi mất tiêu cự, tóc dài dính trên mặt trông hết sức thảm hại, nhưng ánh mắt nhìn Hạ Kiều lại rất thành kính, không sai, chính là thành kính.
Hắn là con tốt thí của gia tộc, vì chỉ số bạo động quá tải, căn bản không có đơn vị y tế nào chịu tiếp nhận hắn, một giống đực quá tải, ngoài bị bỏ rơi ra thì chỉ có chờ chết!
Nhưng bây giờ, hắn dường như... có cứu.
Thực tế ngoài hắn ra, bốn người kia cũng trong hoàn cảnh tương tự.
Thống soái Victor nói với họ rằng đối phương là giống cái cấp bậc đặc biệt, lúc đó họ tưởng mình có cứu, nên mới có phản ứng lớn như vậy khi thấy người đó là Hạ Kiều.
Dù sao, Hạ Kiều là kẻ bỏ đi ai cũng biết, lại còn làm nhiều chuyện không ra gì...
"Có thể thả tôi ra ngoài không? Tôi hứa sẽ nghe lời cô."
La Tư lật người, thần sắc khát cầu nhìn Hạ Kiều.
"Không!!!"
Hạ Kiều từ chối rất dứt khoát, cô vừa mới kết nối với hắn, vội vã thả người ra, khác nào đặt một cái máy chém trên đầu cô chứ?
Lục Hạ và bọn họ chỉ số cao, nhưng có hôn khế chống đỡ, động đến cô, họ cũng sẽ chết.
Nhưng mấy tên này thì khác!
Nói xong, cô cho hắn đeo một cái vòng cổ, thứ này một khi đeo vào, thì thật đúng là sát thương không lớn, nhưng sỉ nhục cực mạnh.
"Khi nào thanh năng lượng của vòng cổ hiện màu xanh, thì lúc đó anh ra ngoài, trong thời gian này, tôi sẽ nuôi anh."
Tôi sẽ nuôi anh...
Lục Hạ vốn thấy cô hạ chỉ số cho La Tư, anh còn đang ghen tị trong lòng, bây giờ thấy cô thế này, anh liền không còn ghen nữa.
Anh có chết, có khó chịu chết, cũng sẽ không đeo cái thứ đó.
Hạ Kiều cho La Tư đeo là vòng cổ thuần dưỡng, người đeo nếu có lòng dạ chống đối với người kết nối, thì vòng cổ sẽ giữ màu đỏ, ngược lại, là màu xanh.
Cô ta thực sự không coi người ra người!!!
