Chương 46: Chủ nhân của tôi là Hạ Kiều
“Chủ nhân...”
Trạch Uy Nhĩ kịp thời lên tiếng kéo Hạ Kiều trở về từ dòng suy nghĩ, tuy chỉ số tinh thần của hắn giảm xuống mười điểm, nhưng trên người hắn chi chít những vết phỏng nắng... enmmm... mặt trời nhỏ nướng đấy!
Vì vậy, sau khi nói câu đó, hắn không ngừng run rẩy.
Hạ Kiều liếc mắt, trong đầu tự động vang lên bản nhạc nền đó: “Cá chép lớn nhảy loạn, sáu tệ; cá chép lớn ngẩn ngơ bụng ngửa lên, năm tệ...”. Trạch Uy Nhĩ bây giờ chính là loại năm tệ!!!
“Có khoang chữa thương, hãy xử lý vết thương trên người trước đi.” Hạ Kiều nói xong định lên lầu, nào ngờ Trạch Uy Nhĩ lại lên tiếng: “Tôi có thể tắm trước được không?”
Vết thương có thể gác lại, bây giờ hắn chỉ muốn tắm.
Vị này, bị bệnh sạch sẽ rất nặng!
Vì vậy hắn liều mạng mạo phạm Hạ Kiều để lên tiếng.
Chẹp.
“Phòng của thằng chó, mày...” Hạ Kiều nói xong bất ngờ quay đầu lại, rồi nở một nụ cười âm hiểm mà bổ sung thêm một câu: “Trạch Uy Nhĩ, nói cho tao biết, chủ nhân của mày bây giờ là ai?”
Hạ Kiều đứng trên cầu thang, bỗng nhiên cúi xuống kẹp lấy cằm của hắn...
Không biết là vì vòng thuần dưỡng hay vì tinh thần lực của cô, tổng thể, Hạ Kiều trước mắt vẫn cao cao tại thượng, nhưng lúc này Trạch Uy Nhĩ lại không còn thấy cô đáng ghét nữa, hắn thậm chí khi đối diện với ánh mắt cô đã quỳ một gối xuống.
“Là cô, chủ nhân của tôi là Hạ Kiều.”
Hắn hiểu ý trong lời nói của Hạ Kiều, cô tuy đã thả hắn ra, nhưng nếu hắn dám có hai lòng, cô vẫn có thể bắt được hắn, hỏi câu này chỉ là nhắc nhở hắn mà thôi.
“Phải nghe lời đấy, nếu không, tao thực sự sẽ nướng mày.”
Đã thấy đao dịu dàng chưa?
Trạch Uy Nhĩ thì thấy rồi, mặt Hạ Kiều cười hề hề, nhưng lời nói ra lại như dao, cô không phải dọa người, cô thực sự nướng.
“Tôi biết rồi.”
“Ngoan.”
Trạch Uy Nhĩ: ...
Tiễn Hạ Kiều lên lầu, Trạch Uy Nhĩ vội vàng trở về phòng mình, khoảnh khắc đóng cửa, hắn lập tức vặn vòi nước.
Nhìn toàn thân chi chít vết thương, vết nứt như dao cắt, khi cởi quần áo, hắn không nhịn được hít một hơi lạnh...
Từ xương bả vai trở xuống, chưa chín cũng gần chín rồi!
Kẻ thượng vị một đêm trở thành tù nhân, Hạ Kiều, cô ấy thực sự có bản lĩnh.
Sau khi chui vào bồn tắm, cơn đau trên người hắn tan biến không ít, đầu óc cũng theo đó mà khôi phục vận hành, thế là hắn lập tức bắt đầu điên cuồng phân tích...
Dị năng thủy hệ, nhẹ nhàng lơ đi ảo thuật của hắn, chính diện cứng rắn với Lục Minh... chính diện cứng rắn, điều này nói lên rằng cường độ thể chất của Hạ Kiều xa xa trên những con đực bình thường.
Nghĩ đến đây, trong đầu hắn không khỏi hiện ra cảnh tượng lần đầu gặp mặt, lúc đó mấy người họ cùng nhau lao lên, nhưng Hạ Kiều rất nhẹ nhàng tránh né, thậm chí ba tên chồng thú ở sau cô còn trở thành vật trang trí!
Còn cả cấp bậc tinh thần lực của cô, cũng là kẻ duy nhất có một không hai!
Giống như lúc ở tầng hầm, Trạch Uy Nhĩ chỉ dùng một giây đã quyết định, hắn muốn theo Hạ Kiều!!!
Làm chó cũng được!!!
Trong nước ánh sáng xanh dâng lên, Trạch Uy Nhĩ thoải mái nhắm mắt, khả năng tự chữa lành của nhân ngư rất tốt, chỉ cần có nước, vết thương sâu đến mấy cũng có thể hồi phục như ban đầu...
Trên lầu——
Hạ Kiều kéo ngăn tủ đầu giường của mình ra, thật sự là chi chít đồ đạc!!!
Toàn là những bảo bối lớn cô lấy ra từ không gian, vào thời tận thế, những người bạn cũ này đã cùng cô tung hoành khắp nơi, bây giờ cô sẽ dùng chúng để đạt đến đỉnh cao.
Hạ Kiều ngồi ở đầu giường, vừa chọn đồ, vừa hấp thu thú hạch mà Thẩm Ngân Thời đưa cho cô, mười một viên, không ngoại lệ, tất cả đều là cường độ thân thể!
Chỉ số bảng cường độ thân thể: [HP: 67%, Tốc độ di chuyển: 64%, Bùng nổ trọng tâm: 64%, Kháng vật lý: 8%, Kháng phép: 8%, Độ nhanh nhẹn cơ thể: 46%. Cộng dồn toàn bộ dị năng thủy hệ cấp ba: 5.5%.]
5.5...
Chết đi!!!
Đậu xanh, tức thật!!!
Cả 0.5 cũng ra luôn.
Từ bây giờ, cô không còn là Đại vương Tiểu Kiều nữa, cô là Tù trưởng châu Phi!
Ngửa mặt lên trời gào thét ba mươi giây, rốt cuộc phải làm sao mới lên cấp đây?!
Gấp.
Bực mình quay đầu lại, kết quả lại đối diện với một đôi mắt xanh xám, Hạ Kiều nín thở, ánh mắt lập tức tập trung vào ô cửa sổ lồi...
“Mimi to quá.”
Đây là tiếng thốt lên kinh ngạc từ đáy lòng.
Con mèo đen nghiêng đầu nửa nằm trên dây hoa, gió nhẹ thổi qua, lông mèo như dải lụa dập dờn sóng, một cục lông lá xù, nhìn mà Hạ Kiều ngứa ngáy trong lòng.
Con người làm sao có thể từ chối mấy cục lông chứ?
Dù là mèo hoang đi ngang cũng muốn đưa tay vuốt vài cái!
Nỗi bực mình của Đại tù trưởng châu Phi đã tan thành mây khói, mắt Hạ Kiều sáng lấp lánh nhìn con mèo trên dây hoa, kích động xoa tay.
Lúc lên lầu cô dường như thấy Thẩm Ngân Thời ở dưới sân... vậy nên, đây là mimi mà Thẩm Ngân Thời dùng cuốc hút đến sao?
Một giây, ngay giây đối diện nó biết Hạ Kiều thích nó.
“Mimi?”
Hạ Kiều thăm dò gọi một tiếng.
“Meo?”
Mèo con lại nghiêng đầu, lại nghe hiểu sao?
Không chỉ nghe hiểu, nó còn nhảy vào, đuôi dựng cao, bước đi uyển chuyển, đến trước mặt cô, nó dừng lại một chút... rồi nó cúi đầu cọ vào bắp chân cô.
Cục cưng há miệng ngẩn ra một lúc, cuối cùng éo một tiếng: “Meo ơ~”
Tiếng đó, trực tiếp làm tan chảy trái tim Hạ Kiều, mèo con bóng nhẫy, lại còn cái giọng éo, đầu tròn óc tròn dễ thương không thể tả.
Hạ Kiều cúi mũi lại, từ trên người nó ngửi thấy mùi hoa nồng nàn, chắc là lúc ngồi trên giàn hoa vừa nãy dính phải...
Chính là... Hạ Kiều cũng nghiêng đầu, chính là con mèo này...
Meo?
Đuôi mèo đen quấn lên, trực tiếp cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, cục cưng đã leo lên giường, hai chân trước thụt vào dưới thân cực kỳ duyên dáng, đuôi thì qua lại đung đưa bên tay Hạ Kiều, nó như đang trêu Hạ Kiều chơi, lúc dùng đầu đuôi quét cô một cái, lúc dùng cuối đuôi vòng quanh cổ tay cô...
Não Hạ Kiều trực tiếp đơ, xin lỗi, dù là Đại vương Tiểu Kiều cũng không chịu nổi bị mèo câu.
Còn do dự gì nữa?
Xoa tay, rua mèo thôi...
Móng quỷ vừa đưa ra, tiếng gõ cửa vang lên...
Trạch Uy Nhĩ đứng ở cửa, thắt một chiếc khăn tắm ngang hông, tóc dài màu xanh biển xõa trên vai, cơ thể nhân ngư khác với người thường, cá ra khỏi nước, trên người đúng là lấp lánh ánh sáng, dù là Hạ Kiều cũng không khỏi nhìn thêm vài lần.
Cô chủ yếu tò mò, con cá này, rốt cuộc nó có tanh không?
Hạ Kiều mở to mắt nghĩ linh tinh, mèo đen sau lưng cô thì biến thành mắt dao, nó đang hướng về phía cửa, đuôi dựng đứng đập trên giường kêu bốp bốp.
Trạch Uy Nhĩ nín thở...
Ý đồ son phấn nuốt cái ực trở lại, cả người như bị sét đánh, cá đối mặt mèo, không phải trò đùa.
Ực.
Tiếng nuốt nước bọt vang rõ trong phòng.
Sau đó...
Bốp~
Vì quá kích động, nên khăn tắm rơi...
