Chương 55: Em gái đến đón anh về nhà rồi
Lục Hạ đang trong lúc tuần tra thì phi hành khí tự lái của anh ta chệch khỏi quỹ đạo định sẵn, kết quả là gặp phải dã thú cấp S+ tấn công và rơi xuống rừng sâu phía đông...
Khi Hạ Kiều bước ra, Lục Hạ đã mê man bất tỉnh, trên người đầy vết thương nhìn mà giật mình. Vì hoa lưu doanh, đôi tai sói của anh ta bật ra, khẽ động đậy khi ngửi thấy mùi của Hạ Kiều!
Hạ Kiều...
Em gái đến đón anh về nhà rồi sao?
Trương Cựu thấy Hạ Kiều và mọi người chẳng ai ra tay đỡ lấy một cái, hắn hơi khó xử mở miệng, nhưng lời còn chưa kịp nói ra đã bị Diệp Tuân chặn họng...
“Em gái anh ấy không phải ở phòng bên à? Đưa đến đây làm gì? Bây giờ không lo Hạ Kiều bỏ thuốc anh ấy nữa à?”
Chú chim giận dữ đạp bay tất cả mọi người, nhưng người hắn muốn đạp nhất chính là Lục Hạ.
Cái thằng khốn này, ngày trước thì một câu Hạ Kiều không ra gì, hôm nay lại làm bộ dạng thảm thương này xuất hiện, nói trắng ra là rung động rồi.
Thế à?
La Tư và Trạch Uy Nhĩ đứng bên cạnh lúng túng. Hạ Kiều khẽ nhếch môi, liếc La Tư một cái: “Chữa cho anh ấy đi...”
Giọng điệu không nặng không nhẹ, chẳng có gì gợn sóng, nhưng La Tư lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Đặc biệt là nụ cười của cô ấy...
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn không vội ra tay, mà đón lấy người từ tay Trương Cựu.
Lúc này, người đưa người đến cuối cùng cũng có thể thở phào, nhưng... Hạ Kiều không tự mình đón sao? Dù sao trước đây cô ấy...
“Người đã đưa đến rồi, anh còn chưa đi à?” Hạ Kiều khoanh tay đứng ở cửa, mái tóc dài chấm eo, vẫn mặc chiếc sơ mi của Tiêu Tịch Bạch, cặp chân dài nghịch thiên trắng muốt đến phản quang, rất bắt mắt, nhưng mấy người bọn họ chẳng dám nhìn thẳng.
Trương Cựu lạnh sống lưng, ngước lên thì thấy Diệp Tuân ngồi ở cửa mài dao, phía bên kia là Tiêu Tịch Bạch mặt mày âm trầm. Khi không còn ngốc nghếch, anh ta thực sự rất đáng sợ, khí lạnh trên người tỏa ra khiến người ta dựng hết lông tơ.
Lại nhìn hai người kia, lần lượt là hai tên thú nhân đực cấp 3S+ đang đeo vòng thuần dưỡng...
Bầu không khí trong nhà này thật kỳ quái. Trương Cựu lau mồ hôi trên trán, chuồn thẳng.
Lục thượng tướng, anh vợ à, anh tự cầu phúc đi nha. Nói là chữa thương cho anh, nhưng có thấy ai động đậy đâu, lời đó nghe như là nói để hắn về báo cáo với Lục Dao vậy.
Đừng nói, thật đừng nói, Hạ Kiều cũng khá chu đáo!
Khoảnh khắc cánh cửa lớn đóng lại, nụ cười trên mặt Hạ Kiều lập tức biến mất. Cô lấy một chiếc đũa búi tóc lên, rồi tiến lên giật lấy Lục Hạ từ tay La Tư. Vòng thuần dưỡng, khóa mõm, một bước hoàn tất.
Hạ Kiều: “Chữa cho anh ấy...”
La Tư: ...
Không phải La Tư có thành kiến với Hạ Kiều, mà là dáng vẻ này của Hạ Kiều nhìn thế nào cũng không giống muốn hắn chữa lành cho Lục Hạ!
Thế là hắn thăm dò thúc đẩy một phần lực trị liệu, như vậy vừa không để Lục Hạ chết vì thương nặng, lại vẫn có thể chịu được... hành hạ?
“Tối nay anh được ngồi lên bàn ăn cơm.”
Phù~
La Tư nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. Không hổ là hắn, hổ kình bọn họ quả thông minh, nhất là khoản suy đoán tâm lý ác nữ này.
Quả nhiên, máu vừa cầm, Hạ Kiều túm tóc Lục Hạ, lôi thẳng người xuống tầng hầm!!!
Nghĩ đến những gì sắp làm tiếp theo, cô không khỏi khẽ hừ một tiếng, điệu hát nhỏ du dương, nghe mà da đầu tê dại.
Diệp Tuân: hả dạ!
La Tư: tròn mắt!!
Trạch Uy Nhĩ: nghẹn họng!!!
Cuối cùng cũng đến phiên loại danh chính ngôn thuận này được hưởng vận may dồi dào sao?
Tiêu Tịch Bạch thì sao??
Ngốc nghếch đang bận rửa rau, thê chủ đại nhân nói rồi, tối nay sẽ làm đồ ngon, anh ấy nghe lời nhất.
Tầng hầm thứ hai——
Hạ Kiều vừa xuất hiện, lập tức nhận được ba ánh mắt đầy độc dược từ trong lồng chiếu tới...
Cô dừng lại, nghiêng đầu, nheo mắt cười: “Nhìn nữa, thì móc mắt các ngươi ra!”
Ba tên trong lồng: cúi đầu, liếc xéo, cụp đuôi!
Không có lý do gì khác, bởi vì Hạ Kiều đang đứng cạnh cái rơ-le điện!!!
Ác nữ!!!
“Đồ cặn bã.” Cô giơ tay làm ký hiệu quốc tế.
Đây chính là Hạ Kiều, hoặc là đánh bọn họ, hoặc là sỉ nhục bọn họ. Cũng lúc này ba người mới để ý thấy Hạ Kiều còn lôi theo một người...
Người trưởng thành đực, thú nhân cấp 3S, thượng tướng phòng thủ tinh biên. Vòng thuần dưỡng? Cấp bậc này thì đến lúc diện kiến quốc vương cũng chỉ cần hành lễ một tay, Hạ Kiều, sao cô ấy dám?
Trên thực tế, tiểu Kiều đại vương không chỉ dám, cô ấy còn lôi người như lôi một con chó chết vào phòng riêng...
Ừm, thân phận của Lục đại nhân, nhất định phải có phòng riêng mới được!
Khoản mặt mũi này, nhất định phải đầy đủ.
Lục Hà sắp không chịu nổi nữa, lúc không ngửi thấy mùi của Hạ Kiều hắn còn có thể nhẫn nhịn, bây giờ khoảng cách gần như vậy, hoa lưu doanh trực tiếp thiêu đốt đi tia lý trí cuối cùng của hắn. Hắn vặn vẹo người muốn lại gần Hạ Kiều, hai chân đạp lung tung để lấy lực, cố gắng dùng tay nắm lấy cổ tay cô.
Nhưng mà, Hạ Kiều lôi tóc hắn kéo lê lùi!
Tên này vói tay ra sau mò hai lần mà không với tới được người, ngược lại lưng lạnh toát, đã dán vào tường.
Nghe ‘rắc’ một tiếng, Hạ Kiều khóa hắn ở góc tường, mông lơ lửng không chạm đất. Lục Hạ khó chịu muốn níu áo cô, nhưng kết quả là ăn một cái bạt tai khá to từ Hạ Kiều...
Lục Hạ lờ mờ mở mắt, thấy rõ người trước mặt là Hạ Kiều, hắn cười...
“Kiều...”
Bốp!!!
Lại một cái tát nữa.
Trực tiếp đánh bay chữ phía sau. Lục Hạ nghiêng đầu, má nóng rực, hắn cảm nhận được, cô đã đeo vòng thuần dưỡng cho hắn. Vậy là cô chấp nhận hắn rồi?
“Lục Hạ đại nhân, nhìn rõ tôi là ai chưa?”
Hạ Kiều cúi người, trên mặt là nụ cười đầy chế giễu. Lần trước, thằng khốn này ấn cô xuống nước, hừ... đời có vay có trả, ha ha ha.
Ác nữ Kiều đại vương, đã không kịp chờ đợi rồi!!!
Lục Hạ: ...
Nhìn rõ rồi, là Hạ Kiều, là em gái của anh, cũng là thê chủ của anh. Thê chủ cười thật đẹp.
Cổ họng lăn lộn, hắn muốn được giống như Tiêu Tịch Bạch, cọ cọ vào cô quá...
“Em” (e m), cái xưng hô mập mờ làm sao. Em rể là hắn, chị dâu là cô, trời sinh một đôi. Sao trước đây hắn lại thấy cô ghê tởm chứ!!!
“Ưm...”
Lục Hạ rên khẽ, lông mày lạnh lùng nhíu chặt, mồ hôi lạnh chảy dài theo má sưng đỏ, có thể thấy Hạ Kiều tát hai cái khá mạnh tay.
Cổ lạnh ngắt, Hạ Kiều thuần thục tiêm thuốc ức chế cho hắn!!!
“Giữ vững lý trí, hãy tận hưởng bất ngờ tôi dành cho anh.”
Môi đỏ khẽ động, Lục Hạ nhìn mà khô khốc miệng lưỡi, nhưng hắn nghe rõ lời Hạ Kiều nói rồi. Lý trí quay lại, hắn trầm giọng cười: “Thế này không công bằng...”
Tên này đã biết mình sắp phải đối mặt với điều gì rồi. Lần trước cô trúng độc phát sốt, hắn đã ấn cô. Theo phong cách hành sự của cô, tối nay tuyệt đối không có quả ngon cho hắn.
Chỉ riêng cái tư thế trói này đã có thể thấy, ngồi không ngồi được, đứng không đứng xong, hoàn toàn nhờ vào cổ treo. Nhưng dù là vậy, có vài lời, hắn vẫn phải nói!
Tuy nhiên...
Cái tay nhỏ của e m sao?
Hình như cũng không đau lắm.
Ánh mắt hạ xuống, Lục Hạ khẽ nhếch môi, hắn đang dùng ánh mắt lái xe...
“Công bằng?!”
Hạ Kiều cười, cây điện trong tay kêu xè xè. Lục Hạ không biểu cảm gì, nhưng ba tên phía sau thấy vậy thì trực tiếp ứng kích.
Hừ...
Hạ Kiều liếc xéo, đồ vô dụng!!!
