Chương 65: Là chó của mẹ!
Hạ Kiều khẽ cong môi, bỗng nhiên không vội đi nữa. Cô khoanh tay nhìn Diệp Tuân với vẻ mặt đáng đòn, giễu cợt: “Mệt không?”
“Gì?”
Chú chim nhỏ nhất thời chưa kịp phản ứng, rồi nghe Hạ Kiều nói tiếp: “Anh sốt ruột lắm đúng không? Vì muốn làm chó của tôi, anh hết lần này đến lần khác cố cọ mặt trước mặt tôi. Vậy anh có mệt không?”
Hahaha!!!
Lần này Diệp Tuân hiểu rồi. Anh đưa tay vuốt tóc, mặt đầy khinh thường: “Cô tưởng cô là ai? Cô nghĩ cô đang nói chuyện với ai? Tôi, Diệp Tuân, 3S cấp, muốn ngoại hình có tinh tệ, muốn tinh tệ có quyền lực, tôi sẽ thèm làm chó của cô?”
Hạ Kiều liếc xéo, khinh thường: “Thế à?”
Diệp Tuân:...
Nhìn ánh mắt giễu cợt và giọng nói chắc nịch của Hạ Kiều, Diệp Tuân bỗng nổi cáu: “Cô đừng tưởng tôi giống cái tên mười ba điểm Tiêu Tịch Bạch nhé?”
“Đồ cứng mồm, chán thật. Ban đầu tôi còn nghĩ, xem như anh cố gắng thế này, tôi sẽ ấn xác nhận cho anh, dù sao anh có ngoại hình có tinh tệ, tôi khó mà không thích. Nhưng coi bộ anh có vẻ không cần...”
“Cần!!!”
Diệp Tuân xù lông, đột ngột cao giọng cắt lời cô. Đầu gối chú chim non mềm ra, phịch một tiếng quỳ xuống, ngửa mặt lên, nở nụ cười si mê như kẻ ngốc: “Mẹ ơi, xác nhận ngay bây giờ được không?”
Vừa nãy anh chỉ cứng mồm thôi, chứ anh đâu chỉ muốn làm chó của cô?
Hahaha!!!
Lần này đến lượt Hạ Kiều cười. Cô đạp một cước hất anh sang một bên: “Vừa nãy mồm cứng thế kia, giờ sao lại gọi mẹ rồi?”
Hạ Kiều cúi xuống, giẫm lên ngực anh. Diệp Tuân liếm môi, biểu cảm càng si mê: “Phải, em cứng mồm.”
“Nói, mày có phải chó không?”
“Gâu~” Là chó, là chó nhỏ của mẹ!!!
Chú chim nhỏ dâm đãng đã hạnh phúc rồi. Aizz, thì ra là muốn xác nhận anh, khó trách hôm nay không đánh anh, thì ra là thích anh rồi.
Hê hê hê, mẹ ơi...
Cao trào trong não đã sướng rồi.
Chậc.
Hạ Kiều mặt đầy chán ghét, bỗng thấy chả thú vị gì.
“Sau này đừng cứng mồm nữa, nhìn cái bộ dạng không đáng đồng tiền này đi. Tôi mà nhổ nước bọt…”
Chú chim giành nói: “Em tranh liếm.”
Hạ Kiều lập tức hiện biểu cảm ghét bỏ kinh điển của chú Thẩm:...
Trên con đường này, Diệp Tuân nói thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất.
“Cút đi, chó hèn.”
Hạ Kiều đứng dậy định đi, Diệp Tuân thấy thế không vui, ôm chân cô: “Xác nhận đâu?”
“Vừa nãy anh cứng mồm quá, tôi hơi không vui. Đợi tôi vui rồi tôi ấn xác nhận, hay là anh không tự tin với bản thân?”
“Ai nói tôi không tự tin?”
Diệp Tuân bật dậy, ra vẻ kín đáo dựng mào trên đỉnh đầu, rồi chuyển tầm mắt không nhìn Hạ Kiều nữa. Mặt ngoài cao lãnh, nhưng trong lòng đã nổ pháo hoa.
Chuyến này... đúng là không uổng, cô ấy thích anh, còn hứa sẽ xác nhận...
Hê hê hê.
Anh quay lưng che miệng, cực kỳ dâm đãng và cực kỳ vui vẻ mở cửa hàng trên tinh võng, chọn đồ xong, anh hắng giọng: “Chọn một cái đi, dù sao tôi cũng đã nói mình là chó nhỏ của cô rồi.”
Phải thêm chút thú vị chứ, thỉnh thoảng thưởng cho vợ mình cũng rất cần thiết.
Hừ, anh không phải để thưởng cho mình đâu.
Chú chim cho rằng mình vẫn có đức hạnh nam nhi, kết quả...
Một đàn quạ bay qua, nào còn thấy Hạ Kiều đâu?
Đậu!!!
Anh bị cô ta lừa rồi!!!
...
Trên lầu, Hạ Kiều ngậm bánh sandwich đã lên phi hành khí rồi. Hôm nay cái đồ ngốc trực một mình, bộ thượng tướng chỉnh tề mặc trên người, tỷ lệ chín đầu thân hình nghịch trời lại đẹp mắt, thêm khuôn mặt mà trong ngoài tương phản ấy, thật là...
Hạ Kiều đứng ở cửa khoang, trong mắt đầy sự thưởng thức chồng mình.
Hôm nay không cần chém, chỉ cần bố trí phòng tuyến là xong, vậy nên Tiêu Tịch Bạch nhẹ nhàng xòe đuôi, từng sợi tóc cũng được chăm chút tỉ mỉ.
Anh không giỏi bằng người khác, chỉ có thể dành tâm sức vào những chỗ mình có thể làm được.
“Vị trí trực gửi định vị cho tôi, tôi bận xong sẽ tìm anh.”
Tô Úc Ly:!!! Cái gì gọi là phân biệt đối xử? Chính là đây này. Sướng chết đi được cái con rắn này!!!
Kết quả?
Đồ ngốc thẹn thùng cúi đầu, vành tai đỏ bừng một mảng, vặn vẹo hồi lâu rồi giơ cổ tay lên: [Hôm nay tôi có thể về muộn một chút.]
Anh đã hẹn quản lý cơ thể, tối qua cô bảo lông anh đâm người...
“Được rồi, lát gặp.”
Hạ Kiều nói rồi đeo kính râm lên. Cặp song sinh và La Tư đứng bên cạnh cô, ba người hạ thấp sự tồn tại đến mức tối đa. Khoang chính có hai chỗ ngồi song song, Hạ Kiều ngồi xuống, Tô Úc Ly liền ngồi vào bên kia...
“Uống gì không?” Hôm nay tâm trạng Tô Úc Ly rất tốt, vì cả ngày hôm nay anh sẽ đi cùng Hạ Kiều.
“Tôi mang theo rồi!”
Hạ Kiều hơi bận, cô đang chọn địa điểm cho xưởng nhỏ của mình.
Tô Úc Ly đưa tay tắt trang quang não của cô, trầm giọng: “Tối qua không phải đã nói rồi sao, giao cho tôi.”
“Mặt bằng cho hơn một nghìn người, anh tưởng dễ tìm lắm à?” Hạ Kiều nhìn số liệu trên tay, hiếm thấy lộ vẻ khó khăn.
Tô Úc Ly khẽ cười, tự nhiên đưa ly nước trái cây đổi lấy lon Strongbow trong tay cô: “Chuyện mặt bằng không phải lo, bạn tôi có một cái sơn trang ở đây, mặt bằng hơn năm vạn mét vuông, nằm ở lưng chừng núi, tối qua tôi đã mua lại rồi, hợp đồng tôi gửi cô rồi.”
Năm vạn mét vuông?!
Hạ Kiều suýt mất kiểm soát biểu cảm.
Tô Úc Ly bị cô chọc cười: “Ở cái xó biên thùy này, ‘nhà ma’ năm vạn mét vuông đầy ra đấy, cô mở ra xem đi...”
Bao quanh núi, vị trí khuất, quan trọng nhất là nó nằm ngay trên phòng tuyến thứ hai, nhưng lại hoàn hảo ‘ẩn mình’ trên tọa độ quỹ đạo vì núi non cây khô.
“WTF, Tô Úc Ly, anh giỏi thật đấy!”
Hạ Kiều ngạc nhiên lướt bản đồ, trong mắt đầy kinh hỉ, đây quả là vị trí tuyệt vời để cô nuôi tử sĩ!!!
Chỉ là cái giá này...
Tiểu kiều đại vương run tay lật đến trang cuối, mấy con số không dự đoán được không xuất hiện, tiền cọc mỗi năm một lần, năm năm mới mười vạn tinh tệ?!
“Chắc chứ?”
Hạ Kiều cảm thấy Tô Úc Ly đùa cô, vị trí hoàng kim năm vạn mét vuông, năm năm chỉ mười vạn tinh tệ?
“Đã nói với cô rồi, biên thùy đầy nhà ma như này.”
La Tư phía sau nghe không nổi nữa, vị trí hoàng kim kẹt ở phòng tuyến thứ hai, năm năm mười vạn tinh tệ?
Con long thú này, đúng là biết tán tỉnh con cái.
Hạ Kiều nghe vậy, rất sảng khoái chuyển tiền thuê, mọi thủ tục sau cũng vậy. Tô Úc Ly thấy cô ký nhanh như vậy, trong lòng không khỏi thầm sướng, điều này chứng tỏ cô tin tưởng anh.
Thực ra?
Hạ Kiều OS: Dám đùa mình, thì giết hết!
Cô chỉ trông có vẻ bình thường thôi. Lăn lộn sinh tồn trong tận thế bao nhiêu năm, không biến thành kẻ thần kinh đã là tốt lắm rồi. Giờ khó khăn lắm mới muốn làm sự nghiệp, nếu có kẻ dám dùng diều hâu mổ mắt cô, cô nhất định sẽ xẻ nó thành tám khúc.
Enmmm... bao gồm Tô Úc Ly luôn!!!
Chữ ký bay bướm, từng trang từng trang ký xuống, sau khi trang cuối ký xong, trong tài khoản cô có thêm hai mươi vạn “phí dọn dẹp”!
“Đưa luôn bây giờ?”
Tô Úc Ly: “Hợp tác vui vẻ!”
Để lấy lòng vợ, long ca cũng hao tâm tổn trí rồi.
