Chương 93: Màu vàng, màu xanh lá hay bia?
Hạ Kiều bật cười khẩy, vốn định chọc ghẹo thêm vài câu, nhưng mắt lại bị thứ trên đầu Tô Úc Ly hút mất: “Anh, trên đầu có thứ gì kìa…”
Tô Úc Ly: “Em nhìn thấy à?”
Hạ Kiều gật đầu: “Nó đang động, vậy… anh ổn chứ?”
Ở vị trí bên ngoài thế này, khó mà không thấy.
Vừa dứt lời, quang não tự động kiểm tra, quét vòng vo mãi chẳng ra kết quả.
Tô Úc Ly: “Đừng lo, trò vặt thôi. Mấy hôm nay cứ dưỡng sức đi, lát nữa anh dẫn em chơi thứ đặc biệt.” Nói rồi, anh ấn cái “ăng-ten” trên đầu xuống.
Thế là bình thường trở lại.
“Vàng, xanh hay da?”
Hạ Kiều cũng chẳng hiểu sao mình lại thế, hễ cứ đối diện với Tô Úc Ly là cô nói gì thô thiển nấy.
“Hạ Kiều…”
Tô Úc Ly cúi đầu, vai khẽ run, tiếng cười trầm thấp không kìm được vẻ sảng khoái: “Không mời anh vào ngồi một lát sao? Lúc đó anh từ từ kể cho em nghe.”
Enmmmm… anh ấy đúng là đến để tiễn thật.
“Không được đâu.”
Hạ Kiều từ chối rất dứt khoát.
Chủ yếu là vì thằng ngố đó ngày nào cũng ngủ trên giường cô, thằng câm nhỏ hay khóc lại khó dỗ, lúc nó về mà ngửi thấy mùi của Tô Úc Ly trên giường, chẳng biết sẽ khóc thế nào nữa.
Cô không lo cho thằng ngố, cô lo cho bản thân mình!!!
Trời, Tiêu Tịch Bạch hễ khóc là như hạ thuốc cô, cô chịu không nổi, cứ… làm cô trông thật thèm khát…
“Em quan tâm nó thật đấy.” Câu nói chua chát, nhưng cũng chỉ chua một chút.
Tô Úc Ly biết ưu điểm của Tiêu Tịch Bạch, điểm này anh không thể so với con rắn đó, nhưng anh tự tin mình cũng không kém, có thể ở bên Hạ Kiều như thế này, anh đã rất hài lòng.
Nghĩ vậy, Tô Úc Ly giữ chặt khay, chậm rãi bước tới một tay bế cô lên, bàn tay lớn đỡ lấy cô, hơi thở anh trở nên nặng nề…
Nhất là khi thấy hai chân Hạ Kiều quặp trên eo mình, anh lập tức thất thần: “Xuống đi?”
“Làm gì?” Hạ Kiều hỏi dù đã biết câu trả lời.
“Chẳng rõ sao? Anh tới cửa thế này, đương nhiên là muốn em thương xót rồi.”
Tô Úc Ly mặt đỏ tim đập, cố giả vờ bình thản, trong lúc nói, ánh mắt tràn đầy lời mời gọi, giọng điệu vừa điềm tĩnh vừa mờ ám, lần đầu tiên, không thể mất mặt được.
Hạ Kiều: “Em chưa xác nhận đâu.”
“Thế càng kích thích!”
Hơi thở hoàn toàn loạn, tay siết chặt người trong lòng về phía mình, chưa kịp ăn đã bắt đầu nghiện…
“Hạ Kiều, em cầu xin…”
Ô hô, Long ca mất cả tiếng nói rồi.
“Cầu xin em gì? Phải nói rõ chứ.” Hạ Kiều kẹp cằm anh, phải nói, không hổ là Hạ Kiều đại vương, treo trên eo người ta mà vẫn đầy uy thế.
Cái chất ấy, mê chết người ta rồi!
“…, cầu xin em, hôn anh.”
…
Dưới lầu—
Diệp Tuân: 【Thẩm Ngân Thời, cậu về chưa? WTF, trời sập rồi!!!】
Con chim nhỏ rất muốn phá đám, nhưng lại sợ cảm tình khó khăn lắm mới kiếm được bị về không, thế là chú ý đánh sang nhà bên cạnh.
Thẩm Ngân Thời: 【Biết rồi.】
【WTF, biết rồi mà còn bình tĩnh thế?】Diệp Tuân gửi xong, lại thêm một câu: 【Cũng đúng, cậu có thích Hạ Kiều đâu, bình tĩnh là phải.】
Thẩm Ngân Thời: 【Đầu cậu bị cửa kẹp à?】
Đôi tai mèo xị xuống vì gian ác, hận không thể chém hết lũ đực trong nhà, lửa giận vừa đè xuống đã bị con chim nhỏ nhóm lên.
【Cậu không thể giống như Lục Hạ à?】Diệp Tuân chỉ có một nguyên tắc, Thẩm Ngân Thời và Lục Hạ cùng một đội.
Vậy nên: 【Thẩm Ngân Thời, cậu đừng có tự làm khổ mình nữa, cậu thấy không, cô ấy còn chẳng buồn nói với cậu hai câu, lần trước tôi thấy cậu quyến rũ cô ấy, nếu cô ấy thích cậu thì giờ ở trên lầu là cậu rồi. Nghe anh em một câu, cùng phe với Lục đội đi, tôi chịu thiệt một chút, tôi sẽ mặt dày đi liếm, cậu tin tôi, tôi đảm bảo không để cậu và mọi người bị Hạ Kiều đầu độc đâu.】
Cái bàn tính gõ thế này đấy~
Tuy là vậy, nhưng đau thấu tim luôn!!!
Thẩm Ngân Thời: 【Cậu chịu thiệt thế, Hạ Kiều có biết không?】
Diệp Tuân: 【Cô ấy biết mà, cô ấy nấu canh cho tôi cậu không thấy à? Cô ấy bôi thuốc cho tôi còn dán băng chống nước, tối còn nấu mì cho tôi, điều này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ trong lòng cô ấy, tôi và cái thằng dở hơi Tiêu Tịch Bạch có địa vị như nhau, mấy thứ này, cậu không sánh được.】
Con mèo cao lãnh, đôi mắt dao nhìn chằm chằm màn hình, hận không thể lật tung bầu trời.
Lịch lãm là không thể lịch lãm nổi rồi, bây giờ nó, rất bạo!!!
À, Lục Hạ đâu?
Không phải nó về rồi sao?
Thẩm Ngân Thời còn muốn cứu vãn bằng đường vòng, kết quả là Lục Hạ?
Mưa lạnh buốt như băng đập thẳng vào mặt, tuyết bay bay, gió bấc vi vu~~
Thằng bạn ôm đầu gối dựa vào cửa, khóc không kìm được, chỉ số bạo động nhảy lên nhảy xuống, nhưng… chẳng ai thèm để ý…
Vẫn là Tô Úc Ly tốt, Tô Úc Ly ôm Hạ Kiều thiện ý nhắc một câu: “Không đi xem à?”
Hạ Kiều cúi xuống, chặn miệng anh, má kề má, hơi thở nhẹ nhàng, hôn tới mức Tô Úc Ly khói bốc lên từ nắp hộp sọ…
“…, Hạ Kiều…” Giọng khản đặc luôn rồi.
“Lúc này mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến người khác? Xem ra, thành ý của anh cũng chẳng ra sao nhỉ.”
Trán kề trán, đầu ngón tay mơn trớn môi, Tô Úc Ly nghiêng đầu cắn lên, thần thái mờ ám tột đỉnh, anh cười nhẹ: “Phải, là lỗi của anh.”
Anh không nên giả vờ rộng lượng, dù sao, ở chỗ Hạ Kiều cũng chẳng có phân biệt lớn nhỏ, có thể leo lên, mới là bản lĩnh lớn nhất của anh.
“Nó không chết được đâu, còn phân tâm nữa là em đổi…” chữ “người” bị chặn lại.
Tô Úc Ly bế Hạ Kiều xuống lầu, đi thình thịch về phòng mình…
Vừa vào cửa, Hạ Kiều đã sững sờ, căn phòng rõ ràng được trang trí công phu, dưới sàn đầy cánh hoa hồng, trên giường bày trái tim lớn, ở giữa đặt thú hạch mà cô yêu thích nhất, lấp lánh ánh sáng, còn sáng hơn cả ban ngày.
Chiều theo sở thích, dỗ người vui vẻ…
“Thích không?”
Tô Úc Ly thích nhìn cô mắt sáng lên.
“Anh hỏi thừa không?” Hạ Kiều đánh “bốp” một cái vào anh, loạng choạng định xuống, nhưng Tô Úc Ly nào chịu?
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng cắn vào cổ cô, môi ấm di chuyển tới bên tai, rồi từng chút từng chút mổ xuống môi cô…
“Anh cũng thích… nhưng mà, em không định xác nhận một cái à?”
Tô Úc Ly vẫn muốn giữ vững.
“Sao? Sợ em không nhận nợ à?”
Tô Úc Ly: “Còn chưa rõ sao?”
Hạ Kiều cô ấy có quên tiền án của mình không?
Mấy người cô gắn bó sâu, có cả danh phận không? Không có thì khác gì sống không bằng chết?
“Yên tâm, em sẽ chịu trách nhiệm với anh.”
Động tác khởi đầu, cởi bỏ chiếc áo ngủ trên người anh, thân hình gần như hoàn hảo của Long Ca hiện ra trước mắt, Tô Úc Ly chân bước hư ảo, ba hồn mất bảy vía, đặt cô lên giường xong, anh quỳ một chân xuống bên giường…
“Vậy, từ nay về sau, xin Hạ Kiều đại nhân yêu thương nhiều nhiều.”
Hạ Kiều cuộn tròn các ngón chân, trên mặt hiện rõ hai chữ: Kinh ngạc!!!
Không phải, sao tên này cũng giống thằng ngố vậy?
Ực~
Nhắm mắt, cô không dám nhìn.
Tô Úc Ly ngước lên, liếm khóe môi: “Em biết bây giờ em giống cái gì không?”
Hạ Kiều: …
Hạ Kiều đại vương nhìn con rồng tham ăn quỳ trước mặt mình, thực sự không biết nói gì, không phải không muốn để ý anh, mà là không mở miệng nổi, cô sợ mình kêu ư ử mất.
Tô Úc Ly yết hầu lăn, lời muốn người chết mà nói ra:
Anh nói: “…, bây giờ em chẳng khác gì quả đào mật”
Ừm.
Tươi (non) nhiều nước…
Ngon vô cùng!!!
