Chương 12: Thật là xấu hổ chết đi được
Thương Diên bị giày vò đến kiệt sức, lại ngủ một giấc thật sâu, đến khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.
Nàng nằm trong ổ cỏ, quay đầu nhìn con hổ trắng to lớn đang nằm canh ở cửa hang, nhíu mày, tiện tay nhặt một nắm cỏ khô ném về phía hắn.
Khoảng cách hơi xa, mấy cọng cỏ đó căn bản không tới chỗ hắn.
Thương Diên quay đầu nhìn lại, thấy hành động trẻ con như vậy của nàng thì khẽ bật cười.
Hắn đứng dậy đi đến bên cạnh nàng, nằm xuống sát người nàng.
“Chúng ta đã kết bạn đời, bây giờ trên người nàng có ấn ký của ta bảo vệ, cảm giác thế nào?”
Đôi mắt hổ màu tím dịu dàng nhìn nàng, chờ đợi câu trả lời.
Lúc bọn họ thân mật, phản ứng của nàng khiến hắn rất hài lòng.
Thương Diên cẩn thận cảm nhận một chút, rồi bất lực nói: “Bụng đói quá, cảm giác sắp chết đói đến nơi rồi…”
Sự chờ đợi trong mắt Thương Diên lập tức tan biến, thay vào đó là vẻ u ám.
Hắn đen mặt, kìm nén sự khó chịu trong lòng, đứng dậy ra ngoài múc cho nàng một bát thịt cá.
Hắn đúng là không nên ôm hy vọng nghe được gì đó từ miệng nàng!
Thịt cá đã nấu từ lâu, chỉ chờ nàng tỉnh dậy là ăn.
Ngoài thịt cá còn có mấy quả cầu nướng chín.
Đây là những thứ Thương Diên có thể ăn được, còn Thương Diên tạm thời cũng không muốn để nàng thử những loại thức ăn khác.
Cứ ăn những thứ có thể nuốt trước, thích nghi một thời gian, đợi khi cơ thể hoàn toàn thích nghi với môi trường ở đây rồi từ từ thử những món khác.
Thương Diên đói thật rồi, nàng cũng chẳng bận tâm nhiều, dùng tấm da thú bọc kín cơ thể đầy dấu vết mờ ám, nằm đó, duỗi một cánh tay ra lấy đồ ăn.
Ăn vài miếng, cảm giác ngon miệng vô cùng.
Chỉ là cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng chăm chú của con hổ lớn bên cạnh, nàng ngẩng đầu nhìn hắn một cái đầy tội nghiệp.
“Xấu hổ à?” Thương Diên đầy vạch đen, nhưng khi hỏi thì hắn xoay người ngồi dựa vào cửa hang, không còn nhìn nàng nữa.
Thì biết làm sao bây giờ?
Xấu hổ thì không nhìn nàng nữa.
Thương Diên cụp mắt mỉm cười, bắt đầu tập trung ăn uống.
Ăn no xong, nàng thoải mái nằm trong ổ cỏ.
Cơ thể không còn cảm giác chóng mặt, mệt mỏi khó chịu như đêm qua, chỉ là lăn lộn với Thương Diên trên ổ cỏ, cơ thể hơi đau nhức và mệt mỏi.
Nhớ lại chuyện thân mật với con hổ lớn này, nàng lập tức mặt đỏ tai hồng, ngượng ngùng túm lấy tấm da thú che mặt.
Đối phương là thú nhân mà!
Cứ như vậy ngủ chung một chỗ…
Phải nói rằng trải nghiệm rất tuyệt, nhưng trong lòng nàng nhiều hơn là sự mờ mịt về tương lai.
Suy đi tính lại, cân nhắc lợi hại, Thương Diên cảm thấy vẫn nên tập trung xây dựng không gian trồng trọt của mình trước đã.
Thương Diên ngoài tính khí không tốt, hơi dữ dằn ra thì những thứ khác cũng ổn, đi bước nào tính bước đó vậy.
“Hổ lớn, ta muốn tắm rửa.” Nàng bỏ tấm da thú đang che mặt xuống, quay đầu nhìn hắn nói.
Thương Diên: “Muốn tắm kiểu gì? Ta ra ngoài lấy nước về cho nàng tắm hay ra đầm nước, ra thác nước?”
Thương Diên suy nghĩ vài giây rồi nói: “Ra thác nước, muốn để dòng nước xối một chút.”
Thương Diên vào lấy quần áo cho nàng, đang định gói lại bằng da thú thì nàng lên tiếng: “Quần áo ta có thể để trong không gian, trong không gian có vài chỗ để đồ được.”
Hắn không chút do dự đưa quần áo cho nàng, lại dùng lá cây bọc mấy quả cầu nướng trên đống lửa bên ngoài lại.
“Cái này nàng cũng cất đi, nếu đói có thể ăn, bất kể là thịt cá hay thịt quả cầu đều không no lâu.”
“Ta đưa nàng đến thác nước tắm trước, rồi tìm cây lá mặn, có thể sẽ hoạt động ngoài trời lâu.”
“Đói thì có thể ăn.”
Thương Diên đáp một tiếng, thu mấy quả cầu nướng vào không gian.
Trong không gian có đất đen, nhưng không phải toàn bộ đều là đất đen, xung quanh đất còn có vài chỗ trống, đủ để cất đồ dùng cá nhân của nàng.
Nàng nghĩ những chỗ trống bên cạnh đất đen chắc là dùng để chứa nông sản thu hoạch.
Thu dọn đơn giản một chút, Thương Diên dùng da thú bọc kín nàng, chỉ chừa mỗi cái đầu bên ngoài, rồi bế nàng ra khỏi hang cây.
Cứ thế bế nàng đi thẳng.
Hiện tại trạng thái của Thương Diên không thích hợp để hắn biến thành hình thú cõng nàng đi, chỉ có thể bế ngang.
Thương Diên đã ăn no, vẻ mặt bình tĩnh, giờ phút này ngoan ngoãn dựa vào lòng hắn.
Thương Diên cúi đầu nhìn nàng vài lần, cuối cùng nhịn không được mà ghé sát vào hôn lên môi nàng vài cái.
Thương Diên mặt không chịu thua kém mà đỏ bừng, nàng ngượng ngùng giãy giụa.
“Ngươi đủ rồi đấy!”
“Bên cạnh còn có thú nhân, ngươi đừng hôn ta.” Nàng nghiêng đầu né tránh sự trêu chọc của hắn, vừa quay đầu lại đã thấy thủ lĩnh và những người khác ở bên cạnh, ngượng đến mức muốn phun máu.
Bọn họ đi ngang qua đây, nhìn thấy những thú nhân bên cạnh, Thương Diên vẻ mặt rất bình tĩnh, hoàn toàn không coi họ ra gì.
Trong đôi mắt tím ánh lên vẻ cười tinh nghịch, nhìn Thương Diên dáng vẻ yêu kiều thẹn thùng, tâm trạng hắn càng thêm ngứa ngáy.
Thấy hắn lại ghé sát muốn hôn mình, Thương Diên tức giận cắn lên vai hắn một cái.
Một cái cắn xuống, toàn là cơ bắp săn chắc.
Kết quả không có gì bất ngờ, nàng cắn không nổi, chỉ để lại trên da hắn một dấu răng nông.
Thật là nhục nhã chết đi được!
Thương Diên đã cười ha hả từ lâu, hắn nhìn Thương Diên vẻ mặt u uất, trong lòng vui sướng vô cùng.
“Được rồi, đưa nàng đến thác nước tắm, ta phải dùng dị năng đây.” Hắn nhắc nhở một câu.
Sau đó Thương Diên chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh lướt qua nhanh chóng, đợi đến khi hoàn hồn thì bọn họ đã rời xa bộ lạc.
Thương Diên dùng dị năng di chuyển nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến một thác nước.
Thác nước rất lớn, dòng nước đổ xuống ào ào, cuộn trào bọt trắng trong đầm nước bên dưới.
Đứng bên cạnh, Thương Diên đã cảm nhận được sự mát lạnh phả vào mặt.
Thương Diên đặt nàng lên một tảng đá phẳng dưới thác nước, vị trí này vừa vặn, đi thêm vài bước nữa là chạm được một dòng nước nhỏ, đủ để nàng tắm rửa.
Thương Diên đứng đó, ngượng ngùng nhìn Thương Diên đang đứng bên cạnh, chẳng có ý định tránh đi.
Thương Diên nhướng mày: “Nơi này rất nguy hiểm, nếu nàng chóng mặt đứng không vững sẽ ngã xuống, dưới nước có dòng xoáy ngầm, rơi xuống là chết.”
“Ta là nam nhân của nàng!”
Thương Diên hít một hơi thật sâu, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, trong mắt mang theo vài phần ủy khuất đáng thương.
Nàng im lặng yếu thế như vậy, con hổ lớn không chịu nổi ánh mắt đó, đen mặt quay đi.
“Đã là nam nhân của ta rồi thì chiều ta một chút đi, đừng dữ dằn, đừng quát ta như vậy.”
“Ta chỉ là không muốn có người nhìn ta lúc tắm rửa hay thay đồ, dù là ngươi… ta cũng chưa quen.”
“Mặt đỏ muốn chết mất.”
Thương Diên khẽ nói, mắt nhìn quanh một lượt, đặt tấm da thú trên người lên tảng đá, đi chân trần cẩn thận bước tới, đứng dưới một dòng nước đủ mạnh nhưng lực không quá gắt.
Từ đầu đến chân, dòng nước mát lạnh nhưng không làm nàng thấy lạnh, xối xuống khiến cả người thoải mái vô cùng.
Thương Diên khẽ nhếch môi, nhớ lại lời nàng nói, ý là trước mặt hắn nàng càng ngại ngùng…
Đáy mắt hắn là nụ cười không kìm được.
Thương Diên chăm chú tắm rửa, trên làn da trắng nõn đầy những dấu vết còn sót lại sau ân ái, màu hồng nổi bật, đầy quyến rũ.
Đồng thời nàng cũng nhìn thấy hình xăm con hổ trên bụng mình.
