Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vừa Xuyên Đến Thú Thế, Ta Đã Trở Thành Thánh Giống Cái, Bị Mỹ Nam Toàn Tộc Tranh Giành > Chương 75

Chương 75

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 75 có bản audio.

Chương 75: Vậy thì phiền anh rồi

 

Thương Diên tò mò quay người nhìn theo. Cách một khoảng xa thế kia, cô chỉ thấy một khu rừng xanh um tùm.

Rốt cuộc là muốn cô nhìn gì đây?

“Đằng kia có bạch niên tử.”

Cô nheo mắt nhìn kỹ, sau đó mới phản ứng ra rằng mình chẳng hề biết bạch niên tử là cái gì.

Hơn nữa, khoảng cách này thật không mấy thân thiện với cô.

Thương Di phóng ra một luồng gió cuộn đẩy căn nhà trúc sát vào bờ.

“Trời sắp tối rồi, chúng ta không đi đường thủy nữa. Đêm nay ngủ ngay bên bờ, tiện thể anh hái cho em ít bạch niên tử.” Anh vẫn nhớ trước đây cô từng nói muốn trồng một ít bạch niên tử trong không gian.

Sau này có quá nhiều chuyện xảy ra, anh vẫn chưa kịp tìm hạt giống bạch niên tử cho cô.

Giờ không gian của cô không trồng được nữa, nhưng thu thập một ít để dành thì chẳng vấn đề gì.

Thương Diên hờ hững đáp một tiếng, coi như đã nhìn thấy vậy.

“Thương Diên thích ăn bạch niên tử à?” Tư Lan thò đầu ra từ cửa sổ tầng hai, lên tiếng xác nhận.

Thương Diên nói: “Em cũng không biết nữa, chắc là em chưa từng ăn thứ đó. Thương Di nói nó ngọt ngọt, ngon lắm, nên em muốn thử một lần.”

“Trong không gian trồng trọt lại mọc ra thứ gì đó khá giống bạch niên tử, em muốn so sánh xem sao.”

“Cho anh xem được không?” Tư Lan rất hứng thú với thứ giống bạch niên tử trong không gian của cô. Vừa nói, anh ta trèo qua cửa sổ tầng hai nhảy thẳng xuống.

Cái kiểu đó làm Thương Diên giật mình.

“Muốn xem thì xem, đừng đột nhiên nhảy lầu như vậy chứ.” Cô bất lực nói.

Tư Lan có chút ngại ngùng: “Anh không cố ý dọa em đâu.” Độ cao này với đám con đực bọn anh thì có là gì, ngay cả mấy đứa nhóc còn leo trèo nhảy nhót được.

Biết cô nhát gan, Tư Lan không hề biện minh, anh chỉ nghĩ mình làm sai khi đột ngột nhảy xuống dọa cô.

Thương Diên lấy từ trong không gian ra mấy bông lúa đưa cho Tư Lan và Thương Di xem.

Hai người mỗi người cầm một bông lên xem.

Trên cây vàng óng chi chít những chuỗi hạt nhỏ li ti, thứ họ chưa từng thấy bao giờ. Nhìn mấy hạt bé xíu như vậy, thần sắc hai người đều phức tạp.

“Cây này trông cứ như cỏ. Cây bạch niên tử rất to, giống như một cây nhỏ, quả cũng rất lớn.” Thương Di đưa ra so sánh đơn giản.

Thương Diên không thể phản bác.

Sau khi nhà trúc cập bờ, Thương Di trả bông lúa trong tay cho cô, xoay người hóa thành hổ trắng nhảy xuống tìm bạch niên tử.

Ánh mắt Thương Diên dõi theo anh. Cô thấy anh dừng lại trước một khóm cây bụi không xa bờ, cào mấy cái, cắn đứt vài cành mang về đưa đến trước mặt cô.

Cô tò mò cúi sát lại xem.

Trên cành xanh lủng lẳng những quả nhỏ tròn xoe màu vàng, kích thước chẳng lớn.

Trước đây Thương Di từng nhắc với cô rằng bạch niên tử to cỡ quả mọng.

Vỏ ngoài của bạch niên tử tròn trịa, hơi cứng, độ cứng này khiến cô nghĩ đến hạt dẻ.

Thương Diên âm thầm đặt bạch niên tử và thóc cạnh nhau so sánh. Không thể nói là giống nhau, đúng là chẳng liên quan gì cả!

Chỉ có điểm đều màu vàng và đều là thực vật thì mới gom chung lại được.

Đã nhìn, đã sờ, đã xác nhận, Thương Diên tin rằng bạch niên tử không phải là phiên bản gạo nếp của thế giới thú nhân. Nó chỉ là một loại thực vật có quả, vị có lẽ gần giống gạo nếp mà thôi.

Còn hương vị có giống hay không thì phải nếm thử mới biết.

Thương Di chú ý đến biểu cảm của Thương Diên, mở lời: “Tư Lan cứ bóc bạch niên tử trước đi, tôi đi hái thêm một ít nữa. Tôi nghĩ Thương Diên hẳn sẽ thích ăn.”

Tư Lan: “Được.”

Thương Di quay người tiếp tục đi hái. Tư Lan lấy từ trong nhà trúc ra một cái giỏ nhỏ, ngồi xổm xuống đất bắt đầu xử lý đống bạch niên tử.

Thương Diên cầm một quả bạch niên tử trên tay nghịch, cũng thử bóp một cái. Vỏ ngoài cứng đến mức sức cô không bóp nổi.

Ngược lại, phía Tư Lan, anh nhặt mấy quả từ cành cầm trong tay, bóp nhẹ một cái, vỏ vỡ ra. Anh dễ dàng bóp vỡ vỏ lấy phần thịt bên trong.

Thương Diên: “...”

Có những lúc không phải con thỏ tàn nhẫn, mà là cô quá vô dụng...

Hành Sa thong thả bước ra từ nhà trúc, dáng vẻ nửa người nửa rắn tiến lại chậm rãi, mang theo vài phần tao nhã.

Anh vươn tay ôm lấy Thương Diên, ấn cô ngồi xuống phần đuôi rắn đang cuộn trên đất, rồi cầm lấy quả bạch niên tử mà cô bóp mãi không vỡ, nhẹ nhàng bóp một cái, lấy thịt quả bên trong nhét lại vào tay cô.

Thương Diên mỉm cười, tò mò nghịch ngợm cục thịt quả trắng trắng trông rất bình thường này.

Thương Di dùng dị năng để hái bạch niên tử rất nhanh. Anh dùng luồng gió cuộn cắt các cành xuống, dây leo nhanh nhẹn buộc lại thành bó, chỉ trong chốc lát đã xong.

Khi trong giỏ đã có kha khá bạch niên tử đã xử lý, Tư Lan nhìn Thương Diên nói: “Người thú ở bộ lạc Lục Sâm cũng ăn bạch niên tử. Chúng tôi thường gói chúng bằng lá rồi bỏ vào nồi đá nấu, có một số con cái còn thêm chút quả dại, như vậy vị sẽ chua chua ngọt ngọt.”

“Anh không biết thứ đó, cũng không biết nấu sao cho ngon.” Hành Sa vừa bóc bạch niên tử vừa thản nhiên nói một câu.

Về chuyện bạch niên tử có thể ăn thế nào, anh không thể đưa ra ý kiến gì.

Thương Diên nói với Tư Lan: “Vậy cứ làm theo cách anh biết đi. Em chưa từng ăn món đó, không biết hương vị ra sao, cũng không biết có thể kết hợp với loại nguyên liệu nào.”

“Được, để anh làm thử trước đã.” Tư Lan cầm một ít bạch niên tử vào nhà trúc chế biến.

Hành Sa vẫn đang bóc vỏ đám bạch niên tử còn lại. Đôi tay thon dài đẹp đẽ nhẹ nhàng bóp vỡ vỏ, lấy thịt quả ra.

“Mấy cây nhỏ kia là cỏ gì vậy?” Anh nhướng mày nhìn mấy bông lúa bên cạnh hỏi.

Thương Diên cúi người nhặt lên một bông, giải thích: “Đây là bông lúa, kết thành thóc. Cái này cũng cần bóc vỏ, phần thịt bên trong có thể gọi là gạo.”

Hành Sa: “...”

Một thứ mà sao lại có nhiều tên như vậy?

Sau khi bóc xong mấy quả bạch niên tử trên tay, anh đưa tay lấy bông lúa từ tay cô, tuốt lấy thóc để trong lòng bàn tay xoa xoa. Lập tức, vỏ trấu vàng bay xuống.

Thương Diên tròn mắt kinh ngạc nhìn: “Như thế cũng vò được à?”

Xoa vài cái, Hành Sa xòe lòng bàn tay, nhẹ nhàng thổi một cái, trấu bay đi, lòng bàn tay chỉ còn lại gạo trắng phau.

Cô cũng nhìn rõ tia sáng lóe lên trong lòng bàn tay anh, vảy rắn lặng lẽ ẩn đi.

Đây là dùng vảy rắn nghiền nát vỏ trấu.

Đúng là biết tận dụng dị năng.

Nhưng mà đúng là tiện thật.

“Thóc thường được phơi khô rồi mới xay bỏ vỏ, như vậy dễ bảo quản, phơi một chút cũng dễ tách vỏ hơn.”

“Anh làm kiểu này khá tốn dị năng. Nếu số lượng ít thì dùng dị năng tiện, nhưng nhiều quá sẽ mệt.”

“Em phơi khô trước đã, rồi chúng ta có thể dùng cối đá... tức là kiếm một cái cối đá và một cái chày đá, bỏ thóc vào trong giã hoặc xay, vỏ sẽ dễ bong ra.”

“Hoặc cũng có thể cho vào túi da thú, dùng gậy gõ gõ lăn lăn để tách vỏ.”

Đây là những cách xay vỏ thủ công mà cô nghĩ ra, cũng chỉ là kiến thức lý thuyết. Cô chưa từng tự tay thử xay gạo bao giờ, kinh nghiệm bằng 0.

Hành Sa nghe xong, hơi nhíu mày.

“Em cứ đưa tất cả đây, anh xử lý cho. Trời tối rồi không cần phơi nữa, anh trực tiếp dùng dị năng hong khô rồi tách vỏ.”

Vẻn vẹn có từng đó mà còn phải phơi rồi làm đủ thứ chuyện.

Phiền phức.

Rồi anh lại nói thêm: “Ban ngày nhà trúc trôi trên sông, gió to, thóc dễ bị thổi bay.”

Thương Diên ngẩn người, nghĩ lại cũng đúng. Điều kiện có hạn, bên nhà trúc không thích hợp để phơi thóc quy mô lớn.

Để Hành Sa dùng dị năng hỏa hệ hong khô, không thể không nói là thật tiện lợi.

“Được, vậy phiền anh vất vả rồi.” Thương Diên đáp lại với giọng mềm mại.

Ánh mắt Hành Sa trở nên sâu thẳm, cúi đầu hôn lên má cô một cái, giọng trầm thấp đầy quyến rũ nói bên tai: “Còn thứ gì cần làm rắc rối nữa thì cứ lấy hết ra, anh xử lý cho em.”

Hơi thở ấm áp phủ kín lấy cô, khiến cô không nhịn được mà đỏ mặt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi