Chương 80: Lời nói không phải của người
Mãi đến khi được đặt ngồi trước bàn ăn, Thương Diên mới cảm thấy tỉnh táo hẳn.
Nàng ngẩng mắt nhìn Thương Diên đang đứng bên cạnh, vòng tay ôm lấy thân mình, hắn nhướng mày nhìn nàng.
Thương Diên bĩu môi không nói, nghiêng đầu dựa vào lòng hắn.
Bộ dạng vừa ấm ức vừa làm nũng này khiến lòng Thương Diên mềm nhũn.
“Sao vậy? Thương Diên suýt rơi xuống nước à?” Tư Lan lo lắng hỏi.
Thương Diên lắc đầu: “Không sao, chỉ là ngồi xổm bên đó đứng dậy hơi chóng mặt, giờ không còn chóng mặt nữa.”
Nghe vậy, Tư Lan vội đặt việc đang làm xuống, chạy lại nắm cổ tay nàng kiểm tra thân thể.
Hành Sa cũng ghé qua xem, đưa tay sờ đầu nàng.
Bọn họ nghe lời Thương Diên nói, tưởng hắn chỉ tiện miệng nhắc lại chuyện cũ, ánh mắt không hướng ra ngoài, không biết nàng bị chóng mặt.
Tư Lan kiểm tra một lát, không phát hiện gì bất thường, y thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao, chỉ là ngồi lâu đứng dậy quá nhanh gây chóng mặt, thân thể không vấn đề gì.”
“Năng lượng trong cơ thể Thương Diên hoạt động mạnh hơn trước, thân thể nàng đã thích nghi với dấu ấn thú của ta và Hành Sa.”
Thân thể mảnh mai này thích nghi với dấu ấn thú nhanh hơn hắn dự đoán.
Thương Diên đưa tay vuốt mái tóc rối bù của Thương Diên, vừa chải tóc cho nàng vừa tự hào nói: “Thương Diên của ta rất lợi hại, thân thể nhìn thì yếu ớt nhưng thật ra rất kiên cường.”
Hành Sa gật đầu tán thành: “Còn rất bướng bỉnh, dám một mình trốn ra ngoài hoang dã, cũng lợi hại thật.”
Thương Diên: “…”
Cảm giác bọn họ không phải đang khen nàng.
Tư Lan mỉm cười đi múc thức ăn, Thương Diên giúp nàng buộc tóc xong thì ra cửa tiếp tục quan sát tình hình.
Hành Sa thuận thế ngồi xuống bên cạnh Thương Diên, ân cần thổi nguội mấy bát thức ăn nóng hổi trước mặt nàng.
Hành Sa chăm sóc nàng ăn uống, Tư Lan sang bên cạnh bận việc khác.
Mấy con đực trong nhà đều có sự ăn ý không cần nói thành lời.
Dù Thương Diên làm gì, chỉ cần bên cạnh nàng có người bầu bạn, dù là ai cũng được, chỉ cần nàng có người bên cạnh, những kẻ khác sẽ tự giác đi làm việc khác.
“Nếu đi ngang qua khu rừng có con mồi, ta sẽ đi săn, tích trữ da thú cho nàng qua đông.” Hành Sa thản nhiên nói một câu.
Thương Diên gật đầu: “Ừ, chỉ cần tích trữ vài tấm da là được, trời lạnh ta không thích chạy ra ngoài, chỉ ở trong nhà thì không bị lạnh.”
“Được.” Hành Sa đáp một tiếng, đưa miếng thịt nướng đã nguội đến bên miệng nàng.
Giây tiếp theo, y nghĩ đến gì đó liền mở miệng: “Lát nữa đưa cái thùng cát cho ta, ta mang lên bờ dọn dẹp một chút.”
Vốn đang ăn thịt nướng ngon lành, Thương Diên nghe câu này lập tức thấy mất ngon.
Nàng đầy đầu gạch đen.
“Đang ăn thì đừng nhắc đến cái thùng cát đó!”
“Ồ… lát nữa ta không nói nữa, lên bờ rồi nàng đưa ta.”
Nàng liếc y một cái đầy bực bội, cầm mấy miếng thịt nướng nhét đầy miệng, ăn ngấu nghiến.
Giờ là lúc nói chuyện thùng cát sao? Có thích hợp không?
“Thấy gấu rồi.” Thương Diên ở cửa đột nhiên nhắc một câu.
Thương Diên cảm nhận rõ hướng đi của nhà tre bị lệch, rất nhanh đã cập bờ.
Hành Sa đưa tay lau vụn thịt dính bên khóe miệng nàng, giọng nói trầm thấp dịu dàng: “Thương Diên, đưa thùng cát cho ta.”
Thương Diên: “…”
Đúng là!
Nàng xấu hổ, do dự.
Dù bọn họ đã kết thành bạn đời, nhưng dọn dẹp thùng cát vẫn khiến nàng ngại ngùng.
Thương Diên đứng ở cửa nói: “Nàng không muốn đưa ngươi, ngươi đừng nói nhảm nữa.”
“Có khi nàng muốn nuôi giòi chơi.”
Thương Diên sụp đổ hoàn toàn, bực bội nói: “Không có!”
“Hai người thật là, cứ phải nói mấy chuyện này lúc ta đang ăn.”
Nghe xem, đây là lời gì vậy?
Đúng là không phải lời người nói!
“Hai người đi săn đi, đợi Thương Diên ăn no, ta sẽ dẫn nàng lên bờ hoạt động một chút, mấy chuyện kia ta lo liệu.” Tư Lan ôn hòa lên tiếng.
Nghe xem thỏ lớn nói chuyện văn nhã biết bao, gọi là ‘mấy chuyện kia’.
Hành Sa khinh thường hừ một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài, cùng Thương Diên đi vây săn gấu hoang.
Thương Diên ăn một miếng thịt nướng, có chút buồn bực nhìn Tư Lan ngồi xuống bên cạnh, khóe miệng y cong lên một đường cong đẹp, nụ cười sủng nịch.
“Ăn thêm chút nữa, ăn no rồi chúng ta lên bờ chơi.”
“Ừ…”
Ăn no nê, Tư Lan biến thành hình thú cõng nàng lên bờ.
Chỉ hoạt động quanh quẩn gần nhà tre trên bờ.
Thương Diên thấy bên cạnh có một cây cổ thụ thấp lủng lẳng nhiều dây leo, ánh mắt lấp lánh.
“Tư Lan, ngươi có thể giúp ta quấn mấy dây leo đó làm xích đu được không? Ta muốn chơi.”
Tư Lan không biết xích đu là gì, nhưng cách chơi đó y hiểu nàng muốn gì.
Y đưa Thương Diên đến dưới gốc cây cổ thụ, đặt nàng xuống rồi bắt đầu kéo mấy dây leo.
Chọn mấy dây leo chắc nhất quấn lại với nhau, buộc chặt.
Dây leo dày và to, đủ để ngồi.
Tư Lan trèo lên ngồi đung đưa mấy cái, dây leo chịu được trọng lượng của y, chịu được thân thể Thương Diên càng không thành vấn đề.
Xác nhận không sao, y bế Thương Diên đặt lên dây leo, nàng vui vẻ ngồi trên đó đung đưa thoải mái.
Tư Lan mỉm cười nhìn một lúc, từ trong nhà tre lấy mấy tấm da thú ra, ngồi bên cạnh nàng khâu vá.
Thương Diên tò mò nhìn, đều là mấy tấm da thú mỏng và da cá, khi thấy y dùng xương cá sắc bén cắt hình chiếc quần nhỏ, nàng lập tức hiểu y định làm gì.
Cũng khiến nàng hơi ngại ngùng.
Tư Lan đang làm quần nhỏ cho nàng.
Tư Lan phát hiện nàng đang nhìn mình, liền mở miệng giải thích.
“Da cá mỏng nhẹ mặc thoải mái, thêm một lớp da thú mềm mại dễ thấm máu.”
Thương Diên khẽ cười, đây là phiên bản thú nhân của quần an toàn sao?
“Nhưng ngươi làm đừng thêm da thú quá dày, nếu đến kỳ kinh, ta có bông có thể làm băng vệ sinh, đến lúc đó thay miếng lót nhỏ là được, dùng xong vứt đi, ta có nhiều bông lắm.” Nàng chậm rãi nói.
Còn từ không gian lấy bông ra cho Tư Lan xem.
“Loại bông này ép xuống làm miếng lót vừa vặn, dùng sẽ thoải mái hơn.”
Ánh mắt Tư Lan sáng trong mang theo vui mừng nhìn, y gật đầu, theo yêu cầu của nàng thêm một lớp da thú mềm mại vào quần nhỏ, như vậy dù không dùng miếng lót bông cũng sẽ cảm thấy mềm mại thoải mái.
Mấy miếng da thú nhỏ và da cá có rất nhiều, có cái y mang từ bộ lạc ra, có cái là mấy ngày nay xử lý xong.
Y một hơi làm cho Thương Diên hơn mười chiếc quần nhỏ, nhìn nàng đầy vẻ vui mừng.
Làm xong quần nhỏ, y ngại ngùng xin Thương Diên cái thùng cát để dọn dẹp.
Nàng đỏ mặt lấy thùng cát từ không gian đưa cho y.
Dù ngại đến đâu cũng phải xử lý, không thì con hổ lớn Thương Diên kia lại trêu chọc nàng.
Tư Lan đào một cái hố bên cạnh xử lý, rửa sạch thùng gỗ rồi phơi khô, trải cát mới và hoa cỏ thơm, cuối cùng đưa vào nhà tre đặt ngay ngắn.
Một lúc lâu sau, Thương Diên và Hành Sa mang hai con gấu hoang lớn về.
Từ xa bọn họ trao đổi ánh mắt với Tư Lan, Tư Lan không chút do dự bế Thương Diên về nhà tre.
Thương Diên mặt đầy mơ hồ.
“Bọn họ phải xử lý gấu hoang, hơi máu me, nàng đừng xem, chúng ta về nhà tre ngủ.”
“Biết rồi.” Nàng hiểu ý.
Chỉ không ngờ y thật sự bế nàng về ngủ thật!
Y bế nàng về nhà tre, ở ổ cỏ trên lầu hai hôn hôn ôm ôm trêu chọc nàng, thật sự đè nàng ngủ luôn……
