Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Thế Giới Đều Giúp Tôi Ly Hôn > Chương 100

Chương 100

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 100: Tình Yêu Của Em Đối Với Anh Không Quan Trọng Đến Thế

 

Thái độ chẳng quan tâm của Vân Sơ khiến Hoắc Yến Châu phát hỏa.

 

Anh nắm chặt cổ tay cô, chặn cô lại bên giường, mặt mày âm trầm chất vấn: "Đêm ba mươi Tết em không về nhà còn đi uống rượu, có phải dạo này anh quá nuông chiều em rồi không?"

 

Vân Sơ hất tay Hoắc Yến Châu ra, trèo lên giường, nhìn anh với ánh mắt vô tội: "Em chỉ đi đón giao thừa với bạn thôi mà, anh có cần phải nổi nóng với em như vậy không?"

 

Hoắc Yến Châu kiềm chế đến mức gân xanh trên thái dương nổi lên.

 

Ánh mắt anh từ trên cao nhìn chằm chằm Vân Sơ, giọng nói càng nặng hơn: "Tắt máy cả đêm không về, rồi mặc áo khoác của người đàn ông lạ mặt, say khướt xuất hiện trước mặt người nhà anh, em lại nói chỉ là đi đón giao thừa thôi sao?"

 

Vân Sơ cụp mắt xuống.

 

Có vẻ như hôm nay không cãi nhau một trận thì cô không thể ngủ được mất.

 

Giọng cô không to, cũng chẳng có chút cảm xúc nào, cô nói: "Hoắc Yến Châu, đêm ba mươi Tết, anh ném em bên vệ đường để đi cùng người phụ nữ anh yêu và con trai anh, em cũng có làm khó anh đâu nhỉ?"

 

Hoắc Yến Châu: "Anh đã nói với em rồi, anh sẽ quay lại ngay mà."

 

Vân Sơ đáp trả: "Có quay lại hay không là chuyện của anh, nhưng vào giây phút đó, anh đã lựa chọn rồi!"

 

Bầu không khí căng thẳng.

 

Cả hai cùng chìm vào im lặng.

 

Nhìn nhau không nói gì suốt cả mấy chục giây, Hoắc Yến Châu lại hỏi cô: "Nếu em quan tâm như vậy, sao còn phải giả vờ rộng lượng chủ động để anh đi cùng họ?"

 

Vân Sơ bật cười: "Hoắc Yến Châu, trong mắt anh, em là loại người hèn hạ lắm sao?"

 

Cô nói: "Khi em phát hiện anh và Tạ An Ninh quay lại với nhau còn có con, em đã từng ép anh thế nào, còn anh thì đã làm em tổn thương ra sao?"

 

Đôi mắt sâu thẳm của Hoắc Yến Châu tối sầm lại đáng sợ.

 

Anh bước lên một bước, nắm lấy cổ tay Vân Sơ rồi đột ngột kéo mạnh, thân thể Vân Sơ mất trọng tâm quỳ xuống giường.

 

Hoắc Yến Châu giữ chặt gáy Vân Sơ, từ từ cúi người xuống gần: "Thế nên, những lời hứa với anh, sự nhiệt tình và ngoan ngoãn của em đều là giả dối, em đang qua loa với anh?"

 

Vân Sơ không chút sợ hãi đối diện với ánh mắt nguy hiểm của Hoắc Yến Châu: "Chứ sao, anh nghĩ sau khi anh phản bội em, làm tổn thương em, em còn có thể yêu anh hết lòng như trước sao?"

 

Hoắc Yến Châu nhìn chằm chằm vào mắt Vân Sơ, tầm nhìn dần mất tiêu cự, như thể đang liên tưởng đến điều gì khác.

 

Lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, cảm giác nghẹt thở ngày càng tăng.

 

Hoắc Yến Châu sững người một lúc lâu.

 

Anh hỏi từng chữ một: "Vân Sơ, anh cho em cơ hội cuối cùng, em xác định là không yêu nữa sao?"

 

Hai người nhìn nhau, ánh mắt Vân Sơ kiên định.

 

Cô nói: "Tôi Vân Sơ, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, cũng sẽ không bao giờ yêu anh, Hoắc Yến Châu!"

 

Hoắc Yến Châu lặng lẽ buông tay.

 

Anh đứng thẳng người lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Vân Sơ dần trở nên lạnh nhạt.

 

Anh nói: "Tình yêu của em đối với anh không quan trọng đến thế."

 

Hai người nhìn nhau, mắt Vân Sơ mang theo ý cười: "Không cần anh nhắc, tôi vẫn luôn biết."

 

Người anh yêu là Tạ An Ninh.

 

Tình yêu của cô đối với anh đương nhiên chẳng quan trọng.

 

Hoắc Yến Châu quay người, vứt bản thỏa thuận hôn nhân trên tủ đầu giường cùng một xấp tài liệu trước mặt Vân Sơ.

 

Anh lạnh mặt nói: "Vốn dĩ bản thỏa thuận hôn nhân này anh soạn ra chỉ để đảm bảo mối quan hệ vợ chồng chúng ta được ổn định, không định dùng mấy cái ràng buộc này để trói em, nhưng bây giờ, anh đổi ý rồi."

 

Hoắc Yến Châu nói: "Từ hôm nay trở đi, mọi thứ của em đều phải tuân thủ nghiêm ngặt những yêu cầu trong đây, giờ làm việc là tự do của em, những lúc khác phải trở về với gia đình, trước mười giờ tối phải về nhà, không có bất kỳ thương lượng nào."

 

Vân Sơ vứt bỏ thỏa thuận trong tay, xuống giường.

 

Cô đứng trước mặt Hoắc Yến Châu bằng đôi chân trần: "Thỏa thuận hôn nhân không hề ràng buộc em phải về nhà sau giờ làm việc?"

 

Hoắc Yến Châu mắt sâu thẳm, vẻ mặt bình thản, giọng nói bình tĩnh: "Vân Sơ, anh là người đặt ra quy tắc, em không có tư cách mặc cả với anh."

 

Đối mặt với sự bá đạo và mạnh mẽ của Hoắc Yến Châu, Vân Sơ không kìm được mà cao giọng: "Hoắc Yến Châu, anh đừng có quá đáng!"

 

Khóe môi Hoắc Yến Châu nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

 

Anh cảnh cáo Vân Sơ với vẻ mặt vô cảm: "Anh có cả vạn cách để em mất việc làm hiện tại, không tin em cứ thử xem."

 

"Hoắc Yến Châu, đồ khốn!"

 

Vân Sơ tức quá, giáng cho Hoắc Yến Châu một cái tát thật mạnh.

 

Hoắc Yến Châu bị một cái tát của Vân Sơ làm lệch đầu, anh dùng lưỡi đẩy má, rồi nhìn Vân Sơ với ánh mắt ẩn chứa sự nguy hiểm.

 

Không để Vân Sơ kịp phản ứng, Hoắc Yến Châu ôm ngang eo cô ném lên giường, rồi đè lên người.

 

Sự thô bạo và mạnh mẽ của Hoắc Yến Châu khiến Vân Sơ hoảng sợ, cô vùng vẫy che chắn mảnh vải cuối cùng trước ngực: "Hoắc Yến Châu, đừng ép em hận anh!"

 

Đáy mắt Hoắc Yến Châu lướt qua một tia cảm xúc khó nhận ra.

 

Anh nói: "Lòng hận của em đối với anh cũng chẳng quan trọng đến thế."

 

...

 

Mấy tiếng sau, Hoắc Yến Châu đứng dậy đi vào phòng tắm.

 

Trên sàn phòng ngủ mờ ám, quần áo vương vãi khắp nơi.

 

Chiếc quần lót ren đen của người phụ nữ nằm trên chiếc áo sơ mi trắng của đàn ông, tô điểm thêm chút dục vọng cho căn phòng ngủ vẫn còn vương vấn ái muội.

 

Vân Sơ nằm nghiêng người trên chiếc giường lớn, tấm chăn trên người trượt xuống đến ngực.

 

Trên làn da lộ ra ngoài, những vết hằn đầy rẫy.

 

Hoắc Yến Châu từ phòng tắm bước ra, xa xa nhìn Vân Sơ nằm bất động trên giường.

 

Anh nhíu chặt mày, trong lòng không hiểu sao lại quặn thắt.

 

Bước chân xoay người của Hoắc Yến Châu có chút loạn.

 

Hơn mười phút sau, anh mặc quần áo chỉnh tề bước ra.

 

Đi đến bên giường, nhìn gần những vết hằn đầy rẫy trên người Vân Sơ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt và lệ rơi lã chã, như thể những giọt nước mắt ấy lăn thẳng vào tim anh, làm anh bỏng rát, tâm thần bất an.

 

Anh quay người, rời đi với tốc độ nhanh nhất.

 

Hoắc Yến Châu đi khỏi không lâu, dì Ngô vội vàng đẩy cửa bước vào, lập tức hiểu ra hai người vừa làm gì, liền vào phòng tắm xả đầy nước vào bồn tắm.

 

Dì Ngô đến khuyên Vân Sơ:

 

"Thiếu phu nhân, cô hãy đi tắm trước đi, tôi dọn dẹp chỗ này cho."

 

"Thiếu phu nhân, dù cô có tức giận thế nào cũng đừng dùng lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình."

 

...

 

Vân Sơ khó khăn chớp mắt một cái.

 

Dì Ngô đỡ Vân Sơ xuống giường, chân Vân Sơ run lên.

 

Cô nằm trong bồn tắm rất lâu.

 

Đây là lần đầu tiên Hoắc Yến Châu dùng vũ lực với cô.

 

Anh ta điên cuồng hành hạ cô, dù cô có khóc có cầu xin, anh ta cũng không dừng lại.

 

Cứ như thể cô đã phạm phải tội lỗi gì đó không thể tha thứ.

 

Dì Ngô dọn dẹp phòng xong, thay ga giường mới, vào giúp Vân Sơ mặc quần áo, bị những 'vết hằn' trên người Vân Sơ làm cho kinh ngạc.

 

Mọi thứ sạch sẽ xong xuôi, Vân Sơ lại nằm lên giường: "Dì Ngô, đi mua giúp con một hộp thuốc tránh thai."

 

Dì Ngô tỏ vẻ khó xử: "Nếu để thiếu gia biết...?"

 

Vân Sơ nói với dì Ngô rằng Hoắc Yến Châu không muốn có con, trước khi đi đã nhắc cô uống thuốc tránh thai, dì Ngô mới dám đi mua.

 

Vân Sơ uống thuốc xong, liền lơ mơ ngủ thiếp đi.

 

Dì Ngô canh ngoài phòng ngủ, không dám rời nửa bước.

 

Đêm đó, Hoắc Yến Châu cũng không quay lại.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích