Chương 33: Sống ly thân
Trong căn phòng bệnh tĩnh lặng, tiếng khóc uất ức và tuyệt vọng của Vân Sơ như xoáy sâu vào tai mỗi người.
Hoắc Yến Châu đứng bên giường bệnh, nhìn Vân Sơ đang gục vào lòng Từ Tĩnh khóc nức nở, không khỏi quay mặt đi chỗ khác.
Ôn Mạn nhận được điện thoại của con gái, vội vàng chạy tới, vừa kịp chứng kiến cảnh này.
Chào hỏi Vân Phong xong, Ôn Mạn đẩy con trai mình ra, bước tới bên giường: “Vân Sơ, nói cho mẹ biết con bị thương thế nào?”
Vân Sơ nín khóc: “Mẹ, con không sao. Lúc đi siêu thị không cẩn thận bị ngã, xước da một chút thôi ạ.”
Ôn Mạn lúc này mới yên tâm.
Vân Sơ trở mình xuống giường, cô nắm tay Từ Tĩnh, nói với bố mẹ: “Bố, mẹ, con muốn về nhà.”
Hiện tại, dù có bán thân cô cũng không thể moi ra nổi một tỷ để ly hôn.
Nhưng cô cũng không thể cứ kéo dài thế này.
Cứ kéo dài như vậy, cuộc sống của cô sẽ rối tung lên, công việc cũng không thể tiếp tục.
Cô phải thoát khỏi trạng thái sống hiện tại.
Tuy Vân Sơ nói khá uyển chuyển, nhưng tất cả mọi người đều nghe ra ẩn ý trong lời cô.
Cô không phải nhớ nhà.
Mà cô muốn sống ly thân với Hoắc Yến Châu, sẵn sàng tính chuyện ly hôn bất cứ lúc nào.
Ôn Mạn bước lên khuyên nhủ: “Vân Sơ, nếu con ở căn nhà hiện tại không tiện, thì chuyển sang Lam Loan ở cũng được, chỗ đó gần bệnh viện con làm hơn.”
Vân Sơ lắc đầu, cô nói với Ôn Mạn: “Mẹ, cảm ơn mẹ, nhưng con muốn về nhà sống cùng bố mẹ ruột.”
Hoắc Yến Châu ngẩn người nhìn Vân Sơ, bước tới trước mặt cô, anh nói: “Về ở với bố mẹ vài ngày cũng được, qua một thời gian anh sẽ đến đón em.”
Vân Sơ không phản bác anh.
Việc cấp bách bây giờ, cô phải chuyển về nhà mẹ đẻ ở, tạm thời xa Hoắc Yến Châu.
Từ Tĩnh dìu Vân Sơ ra khỏi phòng bệnh, Hoắc Yến Châu đi theo ra thì bị Vân Phong chặn lại.
Vân Phong nói với Ôn Mạn: “Bà thông gia, chúng tôi xin phép đón cháu về trước.”
Ôn Mạn biết Vân Phong đang giữ thể diện cho nhà họ Hoắc, ông chỉ nói một nửa câu.
Bà không có khả năng giữ người lại, đành phải đi theo tiễn họ ra tận cổng bệnh viện.
Hoắc Yến Châu thấy Vân Phong gọi xe qua ứng dụng, liền bước lên ngăn cản: “Bố, để con đưa mọi người về.”
Trong ánh mắt Vân Phong nhìn Hoắc Yến Châu không còn chút tự hào nào như ngày xưa.
Ông từ chối dứt khoát: “Không cần đâu, anh bận việc của anh đi.”
Hoắc Yến Châu thấy vậy, đành phải bước tới trước mặt Vân Sơ.
Anh thử nắm lấy cánh tay Vân Sơ: “Vân Sơ, trời nóng quá, nếu em không muốn nhìn thấy anh, anh để tài xế đưa mọi người về.”
Vân Sơ thậm chí không thèm ngước đầu, né tránh tay Hoắc Yến Châu, nép sát vào người Từ Tĩnh.
Hoắc Yến Châu bất lực, nhìn sang Từ Tĩnh: “Mẹ...”
Từ Tĩnh nhìn Hoắc Yến Châu, đôi mắt đầy oán trách và nhẫn nhịn.
Hoắc Yến Châu cụp mắt, lảo đảo lùi lại.
Hoắc Vũ Miên thận trọng bước lên: “Chị dâu, hay để anh Bội Dã đưa mọi người về nhé?”
Một chiếc xe qua ứng dụng từ từ đỗ lại, Vân Phong mở cửa xe, để vợ và con gái lên trước, rồi mới lên ghế phụ lái.
Hoắc Yến Châu đứng nguyên tại chỗ, nhìn chiếc xe từ từ hòa vào làn đường cao tốc, cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó siết chặt, khiến anh khó thở.
Ôn Mạn tức đến nỗi mặt mày biến sắc: “Người ta nói trai hư tại mẹ, mẹ đây vì hai đứa mà nhẫn nhịn bố mày, chuyện khác mẹ chưa từng hồ đồ, sao mẹ lại đẻ ra cái thứ như mày chứ.”
Sau khi Ôn Mạn và Hoắc Vũ Miên rời đi, Lục Bội Dã kéo Hoắc Yến Châu lên xe.
Điều hòa trong xe bật rất mát, Hoắc Yến Châu hạ kính xe xuống, châm một điếu thuốc.
Lục Bội Dã lái xe ra khỏi bãi đỗ bệnh viện, tấp vào lề đường dưới bóng cây: “Còn mua băng vệ sinh không, nếu mua thì tôi chở anh đến siêu thị bây giờ?”
Hoắc Yến Châu quay đầu, ném cho Lục Bội Dã một ánh mắt sắc lẹm.
Lục Bội Dã: “Thấy chưa, anh không mua băng vệ sinh đó, thì Tạ An Ninh cũng có chảy máu ra đường đâu.”
Hoắc Yến Châu mệt mỏi nhắm mắt lại.
Vân Sơ vốn rất hiếu thảo, với bố mẹ cô luôn chỉ báo tin vui, giấu chuyện buồn.
Hôm nay cô gọi bố mẹ đến đón cô về, là định thú thật với họ chuyện anh ‘ngoại tình’ rồi.
Bố mẹ Vân Sơ vốn rất thương cô, sẽ không dễ dàng để anh đón Vân Sơ về nữa.
Sau khi Vân Sơ cùng bố mẹ về đến nhà, mẹ cô tất bật dọn phòng cho cô, bố cô tất bật đi chợ.
Vân Sơ cố gắng hết sức để ổn định cảm xúc, phụ giúp dọn dẹp.
Chiều tối, Vân Phong đang nấu ăn trong bếp, Vân Sơ và mẹ ngồi ngoài bếp phụ nhặt rau.
Vân Sơ do dự rất lâu, cuối cùng cũng nói ra: “Bố, mẹ, con định sống ly thân với Hoắc Yến Châu.”
Vân Phong đang xào rau, nghe con gái nói vậy, cúi đầu thấp hơn.
Từ Tĩnh đã đoán trước: “Tiểu Sơ, nói thật với mẹ, Yến Châu có người bên ngoài rồi phải không?”
Vân Sơ cố nén, mắt lại đỏ hoe: “Mối tình đầu của anh ấy quay về, sinh cho anh ấy một đứa con trai, hiện tại đang được anh ấy nuôi bên ngoài.”
Trong bếp vang lên tiếng ‘ầm’, Vân Phong ném chảo, tắt bếp.
Vân Phong bước ra khỏi bếp: “Nhà họ Vân có nghèo cũng không phải chịu cái tội này.”
Từ Tĩnh nói thẳng là ly hôn: “Tiểu Sơ, chuyện này con phải nghe bố mẹ, đàn ông đã đổi lòng thì không thể giữ được.”
Vân Sơ nhìn bố mẹ, khó khăn cất tiếng: “Hoắc Yến Châu đã đồng ý ly hôn, nhưng nhà họ Vân phải trả lại anh ấy một tỷ.”
Tay Vân Phong nắm chặt cái xẻng xào rau không ngừng run rẩy.
Từ Tĩnh xót xa nắm tay Vân Sơ: “Con ngốc, sao con không nói sớm!”
Vân Sơ vừa khóc vừa an ủi bố mẹ: “Bố, mẹ, đừng lo, con nhất định sẽ nghĩ ra cách để ly hôn với anh ấy.”
Vân Phong nhìn vợ mình là Từ Tĩnh, một người đàn ông trượng phu, cũng không kìm được đỏ hoe.
Từ Tĩnh buông Vân Sơ ra, lặng lẽ đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
Chẳng mấy chốc, bà ôm một chiếc vali mật mã màu đen bước ra.
Từ Tĩnh mở vali ra, bên trong là một bộ trang sức.
Vân Sơ nhìn bộ trang sức trước mắt, loại phỉ thúy đế vương lục đính kim cương cao cấp nhất, vừa nhìn đã biết giá trị không hề nhỏ, cô cảm thấy hơi quen mắt.
Từ Tĩnh nói với Vân Sơ: “Bộ trang sức này là bảo vật truyền gia của nhà họ Từ, đến tay mẹ đã truyền được bốn đời rồi. Năm đó nhà họ Vân phá sản, mẹ và bố con đã bán hết tài sản để trả nợ, nhưng bộ trang sức này mẹ không nỡ bán. Mẹ muốn để lại cho con và em trai con một chút bảo đảm cho cuộc sống sau này.”
Từ Tĩnh nói tiếp: “Năm đó Yến Châu giúp nhà họ Vân trả hết nợ, bố mẹ đã đưa bộ trang sức này cho anh ta, nhưng anh ta không nhận. Giờ anh ta đã mở miệng đòi, thì chúng ta phải trả. Bộ trang sức này trị giá hơn một tỷ, con mang đi bán, lấy tiền trả lại cho Yến Châu. Mẹ ủng hộ con ly hôn.”
Bộ trang sức này trị giá hơn một tỷ?
Vân Sơ như người đang ở dưới địa ngục bỗng nhìn thấy tia sáng cứu rỗi, “phịch” một tiếng, cô quỳ sụp xuống trước mặt bố mẹ.
Cô khóc đến nỗi không ngóc đầu lên nổi: “Bố, mẹ, con gái biết sai rồi!”
Năm đó, vì Hoắc Yến Châu, cô từ bỏ cây vĩ cầm yêu thích nhất, vì Hoắc Yến Châu mà đổi ngành học.
Sau khi gả cho Hoắc Yến Châu, cuộc sống của cô luôn xoay quanh anh ta. Cô vì Hoắc Yến Châu mà từ bỏ công việc, xuống bếp nấu ăn cho anh, nghiên cứu pha chế tinh dầu và thuốc bắc trị mất ngủ cho anh.
Cô đã làm tất cả vì Hoắc Yến Châu, nhưng lại quên để lại cho mình một đường lui.
Bao năm nay cô lơ là bố mẹ, giờ đây cô còn phải nhờ đến bảo vật truyền gia của nhà ngoại mới có thể ly hôn.
Cô thật bất hiếu.
Nhưng đây là con đường duy nhất để cô có thể ly hôn với Hoắc Yến Châu.
“Bố, mẹ, trong quãng đời còn lại, con nhất định sẽ kiếm đủ tiền, nhất định sẽ chuộc lại bộ trang sức này!”
Cô phải nhanh chóng bán bộ trang sức này, cô phải ly hôn với Hoắc Yến Châu.
