Chương 86: Chẳng phải đây là kết quả anh muốn sao?
Cùng tần số?
Vân Sơ không nhịn được mà mỉa mai: “Trước đây em nửa hiểu nửa không, giờ thì em đã hiểu, tại sao vị trí Hoắc phu nhân này nhất định phải là em.”
Hoắc Yến Châu nhìn chằm chằm vào mắt Vân Sơ, ánh mắt khẽ động: “Nói xem nào.”
Hai người im lặng nhìn nhau.
Vân Sơ khẽ nhếch môi.
Bởi vì từ nhỏ cô đã sinh ra trong một gia đình hào môn thực thụ, sự giáo dưỡng và niềm kiêu hãnh của cô đã khắc sâu vào xương tủy.
Cô sinh ra đã cao quý, sẽ không tự hạ thấp mình để đi xé tan tiểu tam, cũng sẽ không vì hôn nhân không như ý mà đầu bù tóc rối.
Bởi vì nhà họ Vân nuôi dưỡng cô nên người rồi lại phá sản, cô không có bối cảnh, không có chỗ dựa, có thể mặc anh ta muốn nắn thế nào thì nắn.
Hoắc Yến Châu cần thể diện, vậy nên cô là thích hợp nhất.
Đúng lúc này, Lục Bội Dã bước tới, anh ta liếc Hoắc Yến Châu một cái thật sắc, rồi kéo Vân Sơ đi.
Hoắc Yến Châu không động thanh sắc chặn hai người lại, anh hỏi Lục Bội Dã: “Bao giờ về nước đấy?”
Lục Bội Dã liếc Hoắc Yến Châu một cái hờ hững, giọng đầy bực tức đáp trả:
“Nếu không phải mày gọi điện cho ba tao, thì tao có bị tống ra nước ngoài nhốt lâu thế này không? Đồ khốn nạn mặt người dạ thú, tao lười để ý đến mày.”
Vân Sơ nhìn Lục Bội Dã với ánh mắt biết ơn.
Chẳng trách từ lúc cô về nước vẫn không thấy anh ấy, thì ra là bị cha anh ấy gửi ra nước ngoài nhốt lại.
Lục Bội Dã đập tay Hoắc Yến Châu đang đặt trên eo Vân Sơ ra: “Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra, tao có chuyện muốn nói với Vân Sơ.”
Hoắc Yến Châu không chấp Lục Bội Dã.
Anh ân cần dặn dò Vân Sơ: “Anh sang chỗ tổng giám đốc Lương trước, một mình em đừng có đi lung tung nhé.”
Nơi công cộng, Vân Sơ nể mặt ‘ừ’ một tiếng, rồi quay người đi cùng Lục Bội Dã.
Hai người ra một phòng khách nhỏ bên ngoài hội trường.
Lục Bội Dã hỏi Vân Sơ: “Từ lúc về, nó có bắt nạt em nữa không?”
Vân Sơ không biết nên bắt đầu từ đâu.
Từ khi Tạ An Ninh và con trai về, cô luôn bị Hoắc Yến Châu đè nén, lúc nào cũng đầy ấm ức.
Lục Bội Dã chơi với Hoắc Yến Châu từ nhỏ đến lớn, thủ đoạn của Hoắc Yến Châu anh ta hiểu rõ nhất.
Anh ta khuyên Vân Sơ: “Sự đã đến nước này, em nghĩ thoáng đi. Trên đời này người ta không có tình yêu vẫn sống được, nhưng không có tiền thì chết chắc. Em càng thực tế thì càng khó bị tổn thương.”
Vân Sơ hiểu được ẩn ý của Lục Bội Dã: “Bội Dã ca, anh đừng vì em mà gây chuyện với anh ấy nữa, em đã nghĩ thông rồi.”
Chính Hoắc Yến Châu đã đích thân hủy hoại sự chấp niệm của cô dành cho anh.
Những ngày tháng sống không bằng chết ấy, cô đã vượt qua rồi.
Từ nay về sau, không gì có thể đánh gục cô nữa.
Hai người nói chuyện một lát rồi quay lại hội trường, nhưng không thấy bóng dáng Hoắc Yến Châu đâu.
Bà Lương kéo Vân Sơ ra một góc, nhỏ nhẹ nói với cô rằng Hoắc Yến Châu nghe điện thoại xong rồi vội vã rời đi.
Vân Sơ hiểu trong lòng.
Người có thể một cuộc điện thoại gọi Hoắc Yến Châu đi, chỉ có người phụ nữ anh yêu, Tạ An Ninh.
“Bội Dã ca, em về trước,” Vân Sơ bình thản rời khỏi.
Đêm khuya về đến nhà, quả nhiên Hoắc Yến Châu không có ở đó.
Vân Sơ tắm rửa thay đồ ngủ, rồi nằm trên sofa nhắn tin WeChat với em trai.
Đang định về phòng ngủ thì Hoắc Yến Châu về.
Thấy Hoắc Yến Châu đi thẳng về phía mình, Vân Sơ dừng lại không nhúc nhích.
Hoắc Yến Châu cúi xuống khoác chăn mỏng lên người Vân Sơ.
Anh hỏi cô: “Sao em không nói tiếng nào đã về một mình thế?”
Vân Sơ nhíu mày: “Chẳng phải anh cũng chẳng nói tiếng nào, bỏ em một mình ở hội trường rồi đi trước sao?”
Hoắc Yến Châu nhìn chằm chằm vào biểu cảm trên mặt Vân Sơ, đôi mắt sâu thẳm vừa định mở miệng thì Vân Sơ đã cắt lời: “Chuyện của anh và cô ấy không cần nói với em, em hiểu.”
Tuy cô bị người ta khống chế, nhưng cũng không muốn biết bất cứ chuyện gì liên quan đến Hoắc Yến Châu và Tạ An Ninh.
Mắt Hoắc Yến Châu hơi trầm xuống: “Anh còn chưa nói gì, em hiểu cái gì?”
Vân Sơ ngước lên, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Hoắc Yến Châu.
Cô nói: “Em hiểu anh và cô Tạ yêu nhau, nhưng không thể quang minh chính đại ở bên nhau.”
“Em cũng hiểu anh xót xa vì không thể đón con trai về nuôi.”
“Em hiểu anh giận ông nội, giận ba mẹ anh, giận họ không chịu nhận đứa con ruột của anh vào cửa.”
“Vân Sơ!”
Hoắc Yến Châu mặt trầm xuống cắt lời.
Vân Sơ hơi dừng lại.
Cô nhìn vào mắt Hoắc Yến Châu nói tiếp: “Em càng hiểu hơn, trong lòng anh rõ ràng yêu cô Tạ, nhưng mỗi ngày vẫn phải đối mặt với em, tâm trạng của anh hẳn cũng tệ chẳng kém gì em.”
Hoắc Yến Châu chủ động kéo tay Vân Sơ, Vân Sơ tức giận hất tay anh ra.
Vân Sơ lùi lại hai bước, cô nói: “Đối với người ngoài, em là Hoắc phu nhân danh chính ngôn thuận, nhưng giữa em, anh và cô Tạ, em, kẻ không được yêu, mới chính là tiểu tam.”
Vân Sơ nói: “Anh không cần phải hết lần này đến lần khác nhắc nhở em, bên ngoài anh có gia đình, có người phụ nữ anh yêu, có con, em biết rõ vị trí của mình!”
Cảm xúc của Vân Sơ hơi không kìm chế được, Hoắc Yến Châu nghiêng người ôm lấy cô.
Vân Sơ dùng sức đẩy Hoắc Yến Châu ra.
Cô nói: “Anh muốn đi tìm họ, muốn yêu họ thì cứ đi, em đảm bảo không khóc, không ầm ĩ, cũng không gây rắc rối. Anh cũng không cần phải lúc nào cũng đâm dao vào tim em, kể cho em nghe chi tiết anh yêu họ thế nào. Em là con người, em có trái tim!”
Nói xong, Vân Sơ quay người vào phòng ngủ.
Hoắc Yến Châu sững sờ tại chỗ rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Đây là lần đầu tiên Vân Sơ bình tĩnh như vậy, chủ động nhắc đến Tạ An Ninh trước mặt anh.
Cô không khóc, không la hét, cũng không đe dọa.
Anh vẫn luôn muốn cô hiểu, cuối cùng cô cũng nói ra, cũng làm được.
Nhưng anh lại không cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại lồng ngực đau âm ỉ.
Bước những bước nặng nề vào phòng ngủ, Vân Sơ đã nằm xuống.
Chăn đắp đến ngang ngực, để lộ bờ vai gầy, mái tóc dài trải đầy gối, dù ngủ không trang điểm nhưng vẫn đẹp đến tột cùng.
Hoắc Yến Châu đứng bên giường lặng lẽ nhìn Vân Sơ một hồi lâu, rồi quay vào phòng tắm.
Đợi anh tắm xong ra, phát hiện Vân Sơ vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng.
Anh biết cô chưa ngủ, nhưng cô vẫn nhắm mắt, cả người phủ một lớp tử khí nhàn nhạt, khiến lòng người nặng trĩu.
Hoắc Yến Châu vén một góc chăn lên giường, kéo người Vân Sơ vào lòng.
Vân Sơ nhắm mắt, không đáp lại bất kỳ phản ứng nào.
Hoắc Yến Châu vuốt mái tóc dài của Vân Sơ, cúi xuống hôn lên mày cô.
Vân Sơ không thể giả vờ được nữa, hai tay chống lên ngực Hoắc Yến Châu, người né về phía sau: “Em rất mệt, nếu anh có nhu cầu thì có thể đi tìm cô Tạ.”
Hoắc Yến Châu hơi nghiêng người, đè Vân Sơ xuống dưới thân.
Hai tay anh chống hai bên người Vân Sơ, ánh mắt từ trên cao nhìn chằm chằm biểu cảm của cô.
Anh trầm giọng hỏi cô: “Vân Sơ, anh là chồng em, em thực sự muốn đẩy anh ra ngoài như vậy sao?”
Nếu trong lòng cô không thoải mái, anh không ngại cô cáu kỉnh với anh, cãi nhau với anh.
Vân Sơ hai tay chống trước ngực Hoắc Yến Châu, hỏi ngược lại: “Chẳng phải đây là kết quả anh muốn sao?”
