Chương 71: Tích lũy chờ thời
Khối tinh thứ 98, trong đường hầm tối đen như mực, từng gã đàn ông tóc vàng mồ hôi nhễ nhại đang làm việc.
Còn ở một đường hầm khác, Chu Dịch đang vung xẻng nhỏ của mình hì hục đào.
Chiếc hộp nhỏ đựng tinh tủy để bên cạnh, chỉ có Chu Dịch mới biết, cô không chỉ đang đào quặng, mà còn đang nghiên cứu chiêu thức chiến đấu của cơ giáp, và điên cuồng tu luyện Lãm Tinh Quyết.
Đây cũng là kinh nghiệm cô rút ra từ lần làm thợ mỏ trước, có lẽ khi đào quặng con người tập trung hơn, Chu Dịch thấy mình tu luyện trong hầm mỏ hiệu quả hơn hẳn.
Một lòng ba chuyên khiến Chu Dịch rơi vào trạng thái vô cùng tập trung.
Xẻng trong tay, quặng trong mắt, chiêu thức tính toán trong đầu, Lãm Tinh Quyết thầm niệm trong lòng, Chu Dịch không thấy mệt, cô chỉ thấy tinh thần vận hành với tốc độ cao.
Chỗ này là nhờ Tiểu Phúc tìm giúp, là một trong số ít hầm mỏ không lắp thiết bị chống gấp không gian ngoài khối tinh D72.
Dĩ nhiên, điều đó cũng có nghĩa là quặng ở hầm này còn tệ hơn, kém chất lượng hơn D72, xác suất đào được tinh thạch cấp thấp gần như bằng không.
Vì vô giá trị nên quản lý lộn xộn, cô gái tóc đen Chu Dịch hầu như không tốn chút sức nào đã kiếm được việc này.
Dù sao lương ở đây tính theo sản phẩm, ít ỏi đến thảm thương, đào nhiều được nhiều, đào ít được ít, không đào thì không có.
Tiểu Phúc im thin thít, hoàn toàn khác với lần trước khi nó còn mỉa mai chuyện Chu Dịch đào quặng.
Giờ nó đã nhận ra một điều, là người bạn đồng hành này làm việc gì dù tạm thời có khó hiểu, nhưng đều có kế hoạch riêng, chẳng cần ai lo lắng.
Nó có thể cảm nhận rõ ràng, Chu Dịch đang trưởng thành với tốc độ chóng mặt, trên mọi phương diện.
Chu Dịch chọn đến cái chỗ chim không thèm ị, à không, không có chim.
Ý là đến cái xó xỉnh này đào quặng là có lý do của cô. Dù tinh quặng đã kém đến mức ngoài quản đốc ra chẳng có cả bảo vệ, nhưng với Chu Dịch thì vẫn có ích lớn.
Dù sao cô có tinh tủy, quặng có kém cỏi đến đâu, chỉ cần thời gian là có thể từ từ nâng cấp.
Lần này Chu Dịch không buôn bán xẻng nhỏ ở đây, vì muốn yên ổn, đừng gây chú ý quá.
Với Chu Dịch bây giờ, kiếm tiền không còn là quan trọng nhất nữa.
Thợ môn Chu giờ đây thực sự xứng danh, tốc độ đào quặng nhanh hơn trước nhiều. Mỗi lần đào vài tiếng, quặng quanh người chất đống không chỗ đứng, phải bỏ bớt vào không gian mới có chỗ đứng.
Cũng may có khoảng thời gian trống này để Chu Dịch xả hơi đầu óc, không để bản thân quá căng thẳng.
Mỗi ngày kho chứa tinh thạch trong nhẫn không gian của Chu Dịch lại thêm vài chục khối, kho càng ngày càng đầy, tích lũy của cô cũng càng nhiều.
Ban ngày đi làm, tối về thuê đại một căn nhà ở khối tinh D98 để ngủ.
So với D72, có lẽ D98 mới thực sự là đất rộng người thưa, căn nhà nào cũng có sân rộng, xung quanh chẳng có lấy một người hàng xóm.
Điều này càng tiện cho Chu Dịch, ban ngày trong hầm mỏ suy diễn chiêu thức, tối về sân nhà lấy Tiểu Bảo ra thực hành.
Tính ra điểm yếu lớn nhất của cô là thời gian thực chiến với cơ giáp quá ít, mấy chiêu trên đấu trường lần trước hoàn toàn là ứng biến.
Ở khối tinh xa lạ, Chu Dịch như một cái máy không biết mệt, ngoại trừ lượng ăn ngày càng tăng nhắc nhở cô vẫn còn là người bình thường.
Dĩ nhiên, một cô gái bình thường cũng không ăn nhiều đến thế.
Mỗi tuần Chu Dịch ra ngoài một lần, đến các khối tinh cao cấp mua nguyên liệu.
Giờ có kênh kiếm quặng, bán bớt tinh thạch cấp thấp trong kho đổi tiền cô cũng không tiếc nữa.
Dĩ nhiên, ngoài nguyên liệu, các loại đồ ăn cô cũng mua kha khá.
Thân thể đã vất vả lắm rồi, cũng nên ăn ngon tẩm bổ, khoản này không thể tiết kiệm.
Chu Dịch ở khối tinh D98 suốt hai tháng, cho đến khi Lâm Húc thông báo lịch kiểm tra tinh lực cho học sinh năm nhất của Hoa Đốn, cô mới nghỉ việc, trả nhà, chuẩn bị lên đường về.
Tất cả các trường cơ giáp mỗi năm ít nhất đều kiểm tra tinh lực cho học sinh một lần, xem tình hình tu luyện.
Nhưng vì cần thiết bị chuyên dụng, các trường ở khối tinh cấp thấp chỉ có thể đi thuê, nên mỗi năm chỉ kiểm tra một lần vào cuối kỳ.
Hồi giác tỉnh tinh văn cũng thuê máy, giờ kiểm tra tinh lực lại thế.
Nói thật thì Chu Dịch số khổ thật, chưa từng được sống trong xã hội khá giả.
Khối tinh D98 và D72 không xa nhau lắm, đi tinh thuyền khoảng hơn một tiếng là tới.
Hai tháng tích lũy, chưa đến mức lột xác, nhưng quả thực đã giúp Chu Dịch trưởng thành vượt bậc.
Rõ rệt nhất là chiều cao, chắc nhờ ăn uống tốt, lại thường làm việc nặng, Chu Dịch không chỉ cao tới 175 cm, mà cân nặng cũng tăng nhiều.
Thân hình gầy nhẳng như cây sậy trước đây không còn nữa, thay vào đó là cơ bắp cân đối, trông có vẻ rất khỏe.
Chu Dịch chắc chắn, với vẻ ngoài này, cô xin việc ở hầm mỏ nào cũng ổn.
Tiểu Phúc: [Tốt quá, trong đầu chỉ có đào quặng, đào quặng cấp mười, tương lai đáng mong đợi.]
“Tiểu Phúc, cậu có thể đo được tinh lực của tôi bây giờ không?”
Chu Dịch chưa bao giờ kiểm tra tinh lực, nhưng cô biết tinh lực của mình bây giờ chắc không thấp.
Tinh văn sau gáy cô đã đạt năm điểm sao, mạch luân trong thức hải không ngừng mở rộng, lượng tinh lực dự trữ ngày càng lớn.
Hai tháng nay, cô không lơ là việc kết nối với văn tinh, hễ có thời gian là mang con cơ giáp Tiểu Hồng ra tập luyện.
Hai tháng nỗ lực, có thành công có thất bại, nhưng Chu Dịch cảm nhận rõ ràng tinh lực của mình ngày càng dồi dào.
Hồi trước khắc một tinh văn cấp thấp là suýt chết, giờ khắc tinh văn cấp thấp còn dư sức.
Cảm nhận tinh lực còn lại trong thức hải, cô thậm chí nghĩ mình sắp có thể khắc tinh văn cấp trung rồi.
[Không biết, hồi bản thể còn ở đây thì còn có cách, giờ tôi chỉ là một khối năng lượng, ngoài biết nhiều thứ ra thì chẳng có ích gì.]
Giọng Tiểu Phúc hơi buồn.
Từ khi cảm nhận được sự nỗ lực của Chu Dịch, tính nó đã dịu đi nhiều, thậm chí còn buồn vì không giúp được nhiều.
“Vậy, tinh lực của người bình thường bao nhiêu là bình thường?”
Chu Dịch chẳng có khái niệm gì về tinh lực cao hay thấp.
Vì tinh lực liên quan đến chiến lực, người ta thường không dễ dàng nói cho người khác biết.
Tinh lực không phải chỉ số bắt buộc phải công khai, mọi bài kiểm tra đều có thể giữ bí mật cho người được kiểm tra.
Ngoài bản thân ra, không ai biết.
