Chủ quán thấy cô nàng vừa nói vừa nhét hộp cơm vào túi vải thì buồn cười: “Hóa ra cháu chuẩn bị sẵn cả rồi, chỉ chờ chú thu dọn là chạy qua đây à?”
Giang Mộ Vân cười ngọt xớt: “Ai bảo bánh nhà chú ngon làm sao? Mười năm nữa cháu vẫn không quên được hương vị này.”
Chủ quán được cô nàng dỗ vui vẻ, đến lúc Giang Mộ Vân chuẩn bị đi còn dặn với theo: “Về sau cũng phải học hành chăm chỉ nhé.”
Giang Mộ Vân gật đầu đồng ý, vẫy vẫy tay, xách túi vải chạy biến nhanh thoăn thoắt.
Chủ quán cười lắc đầu, gọi với theo: “Đi chậm thôi, kẻo ngã đấy!”
Vừa dứt lời thì nghe tiếng chuông báo trên điện thoại, tài khoản báo nhận được ba trăm tệ.
Chủ quán sửng sốt: “Con bé này, tiêu tiền chẳng biết nặng nhẹ gì cả.”
Nhưng dù sao cũng là khoản tiền bất ngờ, chủ quán vui lắm. Tối đến lúc thu dọn về nhà, đi ngang qua cửa hàng bán đồ ăn vặt, ông dùng số tiền đó mua cho đứa con gái đang học lớp mười hai một thùng thịt bò khô mà con bé thích lắm, nhưng vì giá không rẻ, nhà cũng ít khi mua.
Chủ quán nghĩ, coi như để con gái mình hưởng lây chút phúc của người ta, cầu mong con bé thi đại học năm nay đạt kết quả tốt.
Chủ quán cho rằng mình được lợi bất ngờ, Giang Mộ Vân cũng cảm thấy đây là niềm vui bất ngờ.
Tuy tiền sinh hoạt phí vèo cái bay mất ba trăm tệ, nhưng miếng bánh sốt tương này cô nàng thật sự mê, cũng thật sự mười năm sau vẫn sẽ nhớ mãi.
Hôm nay Giang Mộ Vân về nhà với đầy túi chiến lợi phẩm, đồng tiền nào cũng tiêu đáng giá.
Dỗ dành Tiểu Bạch – con chó đã phải học cả ngày hôm nay – rồi quan sát mấy quả trứng trong lò ấp một lát, Giang Mộ Vân thái độ thành kính lôi ra ba cuốn tiểu thuyết kỳ ảo có dòng chữ “Kiệt tác năm của X Khê, X Pha Lê Studio trân trọng phát hành”.
Thành bại là tại giây phút này.
Chương 21
◎Ngày vui thứ hai mươi mốt: Đào ba thước đất tìm quần áo◎
Giang Mộ Vân xé mở cuốn blind box đầu tiên, tiện tay lật đại một trang, cô nàng chạy trốn chín mươi chín lần đang dùng tay không đào quả thận của mình.
Theo ghi chép trong sách, sau khi móc quả thận của mình ra, nữ chính còn tuyệt vọng đi bộ suốt một đêm trong mưa, cuối cùng ngất xỉu bên cạnh chiếc xe của nam phụ.
Giang Mộ Vân đặt cuốn “kỳ tích y học” này xuống, tự an ủi mình trong lòng: Dù sao cũng là tiểu thuyết kỳ ảo, chứng tỏ hướng chọn lựa của mình không sai.
Sau đó Giang Mộ Vân xé mở cuốn blind box thứ hai, vị tổng tài cao lãnh ra lệnh một tiếng điều động triệu quân truy tìm tung tích nữ chính khắp thiên hạ.
Xong rồi, cuốn này đến cả thể loại còn chọn sai nữa, rõ ràng là kiệt tác trào phúng dũng cảm vạch trần mặt tối xã hội mà.
Giang Mộ Vân thở dài, tay run rẩy xé lớp màng bọc của cuốn tiểu thuyết thứ ba.
Trong ba cuốn cô nàng chọn lọc kỹ càng, chỉ có cuốn này là xác suất trúng thấp nhất.
Dù sao nhìn tên sách cũng biết – “999 Lần Tỏ Tình: Tổng Tài Thuần Khiết Cuồng Sủng Tôi”.
Nội dung chính đều xoay quanh chuyện tỏ tình, nhìn phát biết ngay là truyện tình yêu ngọt ngào. Nếu không phải con số này quá chấn động, chắc Giang Mộ Vân cũng chẳng liều một phen.
Giang Mộ Vân hít một hơi thật sâu, lật thẳng đến đoạn giữa.
Thứ đập vào mắt đầu tiên, trong hai trang ngắn ngủi này, là hai chữ xuất hiện với tần suất cao đến khó tin: Mặc Lãnh.
Chuẩn không sai!
Giang Mộ Vân mừng như điên!
Là họ của vị nam chính bá tổng đó!
Tuy cô nàng không biết cái họ này do ai phát minh ra, nhưng độc đáo đến mức này thì chắc chắn không thể trùng tên được.
Nhìn kỹ thêm, cả bài đều là Mặc Lãnh A nói gì đó, Mặc Lãnh B nói gì đó, Mặc Lãnh C không vui, quay đầu mách lẻo với Mặc Lãnh D E.
À đúng rồi, Mặc Lãnh D E này là nam chính, cũng chính là cha ruột của Một Trăm Linh Tám Bảo.
Khí chất của ông ấy khá đặc biệt, nên tên dài hơn các con trai một chữ.
Giang Mộ Vân phấn khích hét lên “Ú u”, lật thẳng đến trang mà trước đây cô nàng từng đọc.
Lật mãi lật mãi, Giang Mộ Vân bắt đầu thấy độ dày của cuốn sách có gì đó không ổn.
Sao cảm giác đến đoạn mình đọc, cốt truyện còn chưa đi được đến một nửa, vậy mà cuốn sách này lại sắp hết đến nơi rồi.
Giang Mộ Vân có linh cảm chẳng lành.
Cô nàng lật thẳng đến trang cuối cùng, quả nhiên, cuối trang ghi mấy chữ to: Xin chờ đợi phần dưới.
Giang Mộ Vân: ?
Mình đã làm gì sai mà phải chịu hình phạt như thế này?
Giang Mộ Vân có thể nói một cách có trách nhiệm rằng, cô nàng đã lục tung mấy cái kệ sách đó, tuyệt đối không thấy cuốn thứ hai của “999 Lần Tỏ Tình”.
Trừ khi cái studio Pha Lê này chơi chiêu, đổi tên luôn phần dưới.
Giang Mộ Vân không cam lòng.
Cô nàng lại móc điện thoại ra, tìm kiếm trên các ứng dụng mua sắm như Đinh Đinh Thư Thành, Tây Đô Thư Thành.
Rõ ràng, đối phương cũng không dám đội lốt tên tác giả giả mạo để bán sách trên mạng, chỉ dám lén lút bán qua kênh offline để giảm bớt sự phơi bày, Giang Mộ Vân chẳng tìm được gì.
Giang Mộ Vân tức giận quăng sách, làm Tiểu Bạch giật mình, chạy quanh cô nàng liên tục.
Giang Mộ Vân ôm chầm lấy Tiểu Bạch xoa nắn, miệng lảm nhảm không rõ: “Tiểu Bạch, chị khổ quá.”
Chờ đợi mười năm trời mà kết cục lại ra cái thứ này!
Giang Mộ Vân lập tức ỉu xìu.
Cô nàng ôm Tiểu Bạch đi vòng quanh nhà ba vòng, đọc thuộc lòng cả cuốn “Đạo Đức Kinh”, rồi ý chí chiến đấu bùng lên.
Chị không tin! Giờ chị đã biết tên sách, chẳng lẽ không tìm được phần hai sao?
Thế là trong khoảng thời gian tiếp theo, Giang Mộ Vân thường xuyên xuất hiện ở các con hẻm quanh các trường cấp hai, cấp ba, lùng sục các quầy sách nhỏ quanh trường học.
Sách thì không tìm thấy, nhưng đủ loại đồ ăn vặt trong không gian lại tăng lên kha khá.
Đồ ăn quanh trường học đúng là nhiều chủng loại lại rẻ tiền thật.
Giang Mộ Vân chạy khắp tất cả các trường cấp hai, cấp ba ở Nam Thị mà vẫn không tìm thấy cuốn thứ hai, tiền sinh hoạt thì lại tiêu thêm không ít, cuối cùng chán nản nằm dài ở nhà, quay về trạng thái “zhai” như xưa.
Tiểu Bạch nhờ họa mà được phúc, lại được quay về những ngày tháng quấn quýt bên chị gái xấu xa.
Chị gái xấu xa được Tiểu Bạch chữa lành, âu yếm với nó một hồi. Âu yếm xong liền nhẫn tâm đuổi Tiểu Bạch về ổ của nó, còn mình thì đóng cửa phòng ngủ ngon lành.
