Vật lộn nửa đêm, rồi ngâm mình trong nước nóng, Giang Mộ Vân chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như muốn rã ra, cơn giá lạnh cũng hoàn toàn bị đuổi khỏi cơ thể.
Cô thoải mái duỗi thẳng người, với tay lấy điện thoại.
Giang Mộ Vân nằm sấp trong bồn tắm lướt xem dự báo thời tiết, phát hiện dữ liệu dự báo cho thấy cả tháng sau sẽ duy trì nhiệt độ thấp nhất từ âm 20 đến âm 30 độ C.
Ngay cả Tây Thị cũng vậy.
Giang Mộ Vân chụp màn hình thời tiết Tây Thị, mở QQ, tìm trang công cộng của trường Tây Đại, gửi cho họ một tin nhắn.
【Ảnh chụp màn hình.JPG Em muốn hỏi có anh chị nào khoa Địa chất không ạ? Đợt hạ nhiệt này rốt cuộc là sao vậy QAQ Tây Thị liên tục một tháng âm 20 độ C, đây có phải là Trái Đất thật không vậy QAQ Em mới mở đề tài luận văn tốt nghiệp thôi, khí hậu Trái Đất không phải sắp mở ra kỷ nguyên mới đấy chứ QAQ】
【Giấu tên quốc tế, cảm ơn admin QwQ】
Gửi tin nhắn xong, Giang Mộ Vân lại nấn ná trong bồn tắm một lúc, ngâm đến khi da tay hơi nhăn nheo, mới hài lòng lau khô người, nhanh chóng chui vào chăn.
Mùa đông tắm nước nóng xong thì sao lại không chui vào chăn cho được?
Giang Mộ Vân chui vào chăn rồi lôi điện thoại ra, bấm vào không gian QQ của trang công cộng Tây Đại, nhìn số bình luận dưới bài đăng của mình tăng vùn vụt.
Xem ra sau đợt hạ nhiệt kỳ lạ đêm qua, mọi người đều hào hứng lướt net hẳn lên.
Ở đâu cũng có hội ‘cậu tôi’, ngay cả Tây Đại cũng không ngoại lệ.
Chỉ có điều sinh viên Tây Đại thường không nói “cậu tôi”, mà nói “giáo sư của bọn em”, “thầy hướng dẫn của bọn em”, trông có vẻ đáng tin cậy hơn hẳn.
Giang Mộ Vân mở phần bình luận, đầu tiên là những học viên khổ sở than vãn về luận văn tốt nghiệp, còn có vài học bá đang cố gắng phân tích nguyên nhân hạ nhiệt.
Cũng có không ít người để ý sai chỗ, đập bàn gào lên tại sao lạnh thế này mà không có tuyết.
Lướt tiếp xuống, đến lượt hội ‘cậu tôi’ tung hoành.
Đủ loại tin như “Giáo sư bọn em nói có thể đây là sự hồi sinh của Kỷ Băng Hà Nhỏ.”, “Thầy hướng dẫn tớ hôm nay nhắn trong nhóm, nói có lẽ đây vẫn chưa phải nhiệt độ thấp nhất.”, “Không ai thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Phó Viện trưởng X khoa bọn tôi à? Ý ông ấy chẳng phải là sau cực lạnh sẽ có cực nóng sao?” vân vân.
Làm Giang Mộ Vân – kẻ trọng sinh – đọc mà trợn mắt.
Thầy hướng dẫn, giáo sư, phó viện trưởng, lời tiên đoán của họ người nào chuẩn hơn người nấy, khả năng hiểu của sinh viên cũng không phải dạng vừa.
Đây chính là sức mạnh của tri thức sao?
Cô còn chưa kịp dẫn dắt chủ đề theo hướng này, người ta đã phỏng đoán đại khái tình hình vài tháng tới rồi.
Hay là, vì Tây Đại là một trong những trường đại học hàng đầu thế giới, các học giả trong trường có thể tiếp cận được nhiều thông tin hơn những người bình thường như cô?
Cũng đúng, trải qua một đợt hạ nhiệt kỳ lạ đột ngột như vậy, chắc giờ chính phủ Hoa Quốc đang triệu tập các học giả hàng đầu để điều tra nguyên nhân bất thường nhỉ.
Giang Mộ Vân thầm vỗ tay tán thưởng các học giả hàng đầu này, một tay chọt chọt trên màn hình điện thoại.
Trước tiên là một ảnh chụp màn hình dài, chụp lại cuộc thảo luận của sinh viên Tây Đại về đợt hạ nhiệt này, rồi mở Weibo, tìm mấy blogger hài hước có lượng tương tác phù hợp mà cô đã chọn trước đó.
Dựa theo phong cách khác nhau của mấy blogger đó, Giang Mộ Vân gửi đi mấy bài đăng với các tiêu đề khác nhau.
《Các bạn học Khí tượng ứng dụng ơi, luận văn của các bạn ổn chứ?》
《Thầy hướng dẫn bọn em nói trời lạnh quá ông ấy rét, rồi tự xin nghỉ phép cho mình.》
《Tuyết đâu? Tuyết miền Nam đâu?》
Khi đăng lên bot trường đại học, Giang Mộ Vân phát hiện không cần tự mình đăng, người ta đã đăng rồi.
Đúng là trường đại học hàng đầu cả nước, chỉ cần nêu tên là đã có sức hút, bình thường vốn đã có người theo dõi.
Thời buổi này, chủ đề gì lan truyền nhanh và rộng nhất, ngoài các sự kiện xã hội ra, thì phải kể đến các trò đùa và meme hài hước.
Dù sao thì theo đuổi niềm vui cũng coi như bản tính con người mà.
Mấy bài đăng Weibo bám sát thời sự vừa đăng lên, lượt bình luận và chia sẻ đã tăng vùn vụt.
Một đám sinh viên Khí tượng ứng dụng kêu gào thảm thiết, xen lẫn là phân tích đủ kiểu của các chuyên gia tự xưng, còn có dân văn phòng và học sinh chia sẻ tin nghỉ học, nghỉ làm của trường, công ty.
Tất nhiên, hot nhất vẫn là chuyện người miền Nam đòi tuyết.
Những năm trước tuy không có tuyết, nhưng những năm trước cũng đâu có lạnh thế này!
Giờ âm 20 độ C đã sắp biến người ta thành que kem rồi, vậy mà lại không cho tuyết?
Chẳng phải là giở trò lưu manh sao?
Giang Mộ Vân nhìn lượt bình luận của blogger tăng nhanh, hashtag #MàyTrảTuyếtChoTao# một đường xông lên hot search.
Tạo trend quan trọng nhất là tốc độ, cô rất hài lòng với tốc độ lan truyền của chủ đề này.
Nhưng giờ mới có độ hot, độ phủ sóng vẫn chưa đủ rộng, muốn tiến hành bước tiếp theo, còn phải để chủ đề lên men thêm một lúc nữa.
Lần thử đầu tiên của Giang Mộ Vân coi như thành công.
Xác nhận đã dẫn dắt được một làn sóng, cô hài lòng cất điện thoại, lôi từ trong không gian ra danh sách mua sắm của mình.
Không cần chui ra khỏi chăn vẫn có thể lấy tùy ý, lúc này Giang Mộ Vân rất biết ơn thói quen để đồ vào không gian của mình.
Danh sách này vẫn là lúc cô ở Tây Thị chỉnh lý, những phần đã mua đủ đều bị gạch đi, trông có hơi bừa bộn.
Những thứ còn chưa bị gạch, hoặc là quá đắt không mua nổi, như ắc quy, khí hóa lỏng, vân vân.
Một cục ắc quy xe điện 100AH, 12V, có thể trữ được hơn một độ điện, ghép mấy cục song song với nhau, thêm cầu chì và bộ biến tần là có thể thoải mái dùng điện, không ồn, không chiếm chỗ, đúng là món đồ không thể thiếu cho ngày tận thế, chỉ tội mỗi giá thành.
Muốn mua đủ số lượng cô cần, ít nhất cũng phải ném vào hơn mười vạn tệ.
Giang Mộ Vân có điên mới tiêu tiền như vậy.
Khí hóa lỏng cũng vậy.
Ngoài những thứ quá đắt này, còn có những thứ không thể mua bằng con đường hợp pháp, đường phi pháp cũng khó mà lách, chỉ có thể chờ trật tự sụp đổ rồi tính tiếp, như vũ khí nóng.
Giang Mộ Vân trở mình, lại lôi ra một cuốn sổ bìa cứng, chép lại những thứ còn thiếu vào một bản mới, rồi viết luôn những kế hoạch sơ bộ mà hiện tại cô có thể nghĩ ra để kiếm mấy thứ đó.
