Giang Mộ Vân chỉ có thể chắc chắn rằng mình ở phòng 01, Khu 7, nhưng phòng 01 nằm ở góc hay ở đâu thì cô không biết.
Giờ nhìn vị trí này, có tường có cửa, đúng là chỗ hiếm có khó tìm, là nơi mà kiếp trước Giang Mộ Vân nằm mơ cũng muốn ở.
Giang Mộ Vân thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy lần này vận khí của mình cũng khá tốt.
Giang Mộ Vân ở một mình, chỗ ở của cô chỉ có ba mét vuông, là một hình vuông ngay ngắn.
Giang Mộ Vân ước lượng một chút, chắc là kích thước 1,5 * 2, giống như một chiếc giường đôi.
Diện tích của hai anh em nhà bên cạnh lớn hơn một chút, theo như trên giấy tờ thì chắc là bốn mét vuông, chắc là kích thước 1,5 * 2,6.
Khác với tưởng tượng của Giang Mộ Vân là hai mặt giáp tường, một mặt giáp Tần Thì Văn, một mặt giáp đường đi, thì thực tế hai bên chỗ Giang Mộ Vân đều có chỗ ở.
Cạnh dài 1,5m giáp với phòng 02, Khu 7, tức là chỗ ở của hai anh em nhà họ Tần.
Cạnh dài 2m giáp với phòng 09, Khu 7.
Phòng 09, Khu 7 chắc cũng là hộ độc thân, diện tích cũng là 1,5 * 2, cạnh dài 1,5m giáp với cạnh dài 2m của chỗ Giang Mộ Vân.
Phần 0,5m còn lại nối với lối đi, đó chính là vị trí "cửa" nhà Giang Mộ Vân.
Giang Mộ Vân, người chưa từng ở chỗ có cửa, thử một chút, cửa này mở vào trong.
Chỉ có thể nói là việc quy hoạch diện tích ở trong điểm cứu trợ này đã tiết kiệm đến một mức độ nhất định.
May mà Giang Mộ Vân đã từng ở những nơi bẩn thỉu nhiều rồi, chỉ là chỗ cửa hơi chật một chút, nghĩ theo hướng tốt thì độ an toàn cũng thuộc loại nhất nhì.
Hàng xóm cũng chỉ có một người, phòng một người còn hơn phòng một đám người.
Huống chi lối vào nhỏ như vậy, trộm đến cũng chẳng thèm đụng vào.
Ba người Giang Mộ Vân vừa dỡ đồ từ hai chiếc xe xuống thì Triệu Gia Hạo và Lý An Hiên đã tìm tới.
"Chỗ cậu còn bao nhiêu đồ? Chúng ta cùng đi chuyển đi?"
Chương 36
© Ngày vui thứ ba mươi sáu: Bạn cũ ©
Giang Mộ Vân phủ lại tấm bạt lên hành lý: "Chỗ tôi vẫn còn chút đồ ăn thức uống, với mấy thứ lặt vặt, một xe là xong."
Đồ Tần Thì Văn và Tần Thì Võ phải mang thì nhiều hơn, dù sao cũng là phần của hai người.
Nhưng đồ của hai người họ đều đóng thùng, dù không thể buộc lên xe chở xuống một lần, thì leo thêm vài chuyến cầu thang cũng chuyển xong, không cần phải chạy thêm một chuyến xe nữa.
Bây giờ trong điểm cứu trợ người qua lại đông đúc, bọn họ quay về chuyển đồ, chắc chắn phải để lại người trông hành lý ở đây.
Mấy người bàn bạc một chút, quyết định để Tần Thì Văn trông đồ ở đây trước, bốn người còn lại quay về một chuyến.
Tần Thì Văn rất cảm động, còn chưa kịp biểu lộ thì Tần Thì Võ đã cảm khái: "Ai bảo mày gọi tao là anh? Anh như cha. Dù con cái có bất hiếu, đến lúc này tao vẫn thương mày."
Giang Mộ Vân, người sáng nay vừa gọi hai tiếng anh, ngơ ngác.
Tần Thì Văn ôn hòa nói: "Anh nghĩ gì thế? Để mày một mình trông hành lý ở đây, lỡ có trộm thì mày đánh lại được à?"
Tần Thì Văn: "Lỡ bọn tao quay về mà chỗ này chỉ còn lại một mày hấp hối thì chẳng phải lỗ to sao."
Bàn về võ lực, trong năm người ở đây, Tần Thì Võ là đứng cuối tuyệt đối.
Trong tiếng cười nói vui vẻ, Triệu Gia Hạo vẻ mặt chính trực: "Câu này tôi không đồng tình, trị an trong điểm cứu trợ chúng ta vẫn rất tốt, không thể nào bị đánh đến hấp hối mà không có ai ngăn cản."
Tần Thì Võ mỉm cười dịu dàng: "Tốt nhất là đừng để tôi có cơ hội, không thì cho các cậu nếm thử cảm giác hấp hối trước."
Triệu Gia Hạo và Lý An Hiên, những người dễ bị thương nhất, im bặt trong một giây.
Lần này bốn người quay về mất thời gian hơi lâu một chút.
Chủ yếu là bọn họ mang xe không về, còn phải lên lầu đóng đồ lên xe trước.
Đợt đồ thứ ba của Giang Mộ Vân, chủ yếu là thức ăn nước uống để trên mặt, và mấy con gà con trong nhà.
Một thùng nước đóng băng cứng ngắc, một ít gạo mì dầu muối, đồ muối hun khói, dụng cụ nấu ăn, nhiên liệu, cùng không ít giấy vệ sinh vân vân đều được chất lên xe đẩy cắm trại.
Bình gas hóa lỏng mà trước đó bọn họ cướp được, Giang Mộ Vân không mang. Cô còn có đồ trong không gian để thêm bữa, tự nấu ăn thì dùng than và bếp ga mini mua trước đó là đủ.
Giang Mộ Vân cố ý chất đồ trên xe đẩy thành một mặt phẳng, rồi cố định lồng gà và lều trại lên xe đẩy.
Giang Mộ Vân không nói đến chuyện để người khác lật lều của mấy con gà con, mà cô còn không cho ai đụng vào.
Giờ trong lồng đặt ắc quy và máy ấp trứng, trọng lượng rõ ràng không bình thường, cầm lên tay là phát hiện ngay.
Triệu Gia Hạo nhìn thấy chiếc lều nhỏ trên xe đẩy của Giang Mộ Vân thì kinh ngạc.
"Hai con này vẫn sống à?"
Giang Mộ Vân đáp: "Cứ để cạnh bếp nuôi. Nếu tối nay cậu không muốn ăn thịt gà thì hôm nay chúng ta phải nhanh chân lên."
Triệu Gia Hạo gật gù tán thành: "Phải nhanh mới được. Hai con này của cậu bây giờ đáng giá nghìn vàng. Nếu có thể nuôi đến lúc nó đẻ trứng thì cậu phát tài làm giàu không xa đâu."
Đồ của Giang Mộ Vân có thể chở hết một xe, còn bên Tần Thì Văn và Tần Thì Võ thì thừa ra hai cái thùng lớn, trên xe không thể buộc thêm được nữa.
Chỉ có thể bốn người bọn họ khiêng hai chiếc xe xuống lầu trước, rồi lên thêm một chuyến nữa để khiêng hai cái thùng lớn còn lại xuống.
Đợi khi bọn họ mang hành lý về thì điểm cứu trợ gần như đã kín chỗ.
Lúc đầu mọi người đang chuyển đồ, trong điểm cứu trợ chỉ nhìn thấy chật chội. Giờ nhiều người đã treo rèm lên, lối đi ở giữa trông rất chật hẹp.
Đoàn người Giang Mộ Vân kéo xe đẩy đi qua lối đi được vạch ra, thỉnh thoảng lại đụng vào vách ngăn và hành lý của nhà khác.
Trong điểm cứu trợ bây giờ ồn ào náo nhiệt, có người lớn tiếng gọi bạn bè người thân, có người vì đồ đạc nhà mình bị đụng ngã mà cãi vã với người khác, còn có người lải nhải than phiền chỗ ở kém, cứ gào lên rằng thà về nhà còn hơn.
Ồn ào thì ồn ào, nhưng thật sự rời khỏi điểm cứu trợ thì không một ai.
Chỉ riêng nhiệt độ trong điểm cứu trợ cũng đủ khiến mọi người chịu đựng mọi bất tiện.
Đã trải qua những ngày không cần mặc hai ba lớp áo bông, có thể tự do hoạt động, thì không ai muốn quay lại môi trường mà hít thở cũng thấy lạnh buốt mũi.
