Chương 53: Hạnh phúc quá
Tắm xong, Tạ Chi Vũ không về phòng.
Anh ngồi trên sofa, mặt không cảm xúc.
Hai tay khoanh trước ngực, chân dài thảnh thơi bắt chéo. Lúc này có lẽ anh nên rít một điếu thuốc, nhưng bao thuốc đã bị anh bóp nát từ vài phút trước và ném vào thùng rác.
Vậy nên vì không có thuốc, anh mới buộc phải cầm điện thoại lên – dù sao cũng chẳng có thứ gì khác để giết thời gian.
Mở khóa, vào khung chat.
Thoát khỏi khung chat, khóa màn hình.
Cứ thế lặp đi lặp lại vài lần, cả người anh tỏa ra áp suất thấp, rồi trực tiếp gọi một cuộc điện thoại.
Tút – tút –
Âm báo của điện thoại hôm nay dày vò hơn mọi khi. Anh nhắm mắt, định hít một hơi thật sâu để xoa dịu sự bực dọc.
– Tút tút tút tút tút.
Những âm báo dồn dập liên hồi cho anh biết: mình đã bị người ta cúp máy.
“Hừ.”
Cuối cùng Tạ Chi Vũ cũng cười lạnh thành tiếng.
Lần này, anh hoàn toàn khóa màn hình, ném điện thoại vào ghế sofa, rồi xoay người đóng cửa phòng ngủ.
…
Ở bên Tạ Chi Vũ lâu rồi, Ôn Ngưng cúp máy anh ta chẳng cần phải chuẩn bị tâm lý trước nữa.
Dù sao lúc đó cô đang cùng Ôn Tâm Nghi tán gẫu về chuyện làm đẹp.
Hai người đắp mặt nạ, lại còn bôi tinh chất. Điện thoại lúc này chỉ có thể để loa ngoài, vừa thấy ba chữ Tạ Chi Vũ hiện lên, phản ứng đầu tiên của Ôn Ngưng là cúp máy.
Cúp xong, thấy anh ta không gọi lại, cũng không nhắn WeChat.
Vậy là không có việc gì gấp.
Nhưng trước khi về phòng ngủ, Ôn Ngưng vẫn mở khung chat, do dự một chút, muốn nhắn gì đó, lại thấy nói gì cũng chẳng thể hiện hết ý.
Nói tôi biết đáp án rồi nên không muốn chơi trò mèo vờn chuột với anh nữa? Nói xin lỗi nhé, sự hợp tác của chúng ta đến đây là kết thúc? Nói Tạ Chi Vũ, anh hố tôi nhiều lần như vậy, tôi chơi anh một lần cũng có quá đáng đâu?
Nghĩ mãi, cuối cùng Ôn Ngưng chẳng gửi gì cả.
Anh ta là người thông minh, hẳn là hiểu.
Ôn Ngưng khóa màn hình, nằm trên giường, một lát sau lại ngồi dậy, lẩm bẩm một mình trước màn hình đen: “Tóm lại thì tôi vẫn còn ở Áo Đảo, nếu anh thực sự có chuyện cần tôi giúp, thì cầu xin tôi cũng không phải là không được.”
Cùng lắm thì cô rộng lòng phá lệ một lần.
Ừ, chỉ một lần thôi.
Nói xong, Ôn Ngưng mới nằm phịch xuống, chui vào chăn, hai tay đặt lên bụng, an nhiên: “Chúc ngủ ngon.”
Thực tế cho Ôn Ngưng thấy, cô lo lắng thừa rồi.
Sau đó Tạ Chi Vũ không gọi lại nữa.
Cũng đúng, ở Áo Đảo anh ta thông đồng bén giọt, có chuyện gì mà phải khó? Dù có cần mượn thân phận cô để ngăn cản người bên cạnh, cũng là vì lúc đó cô vừa vặn xông lên, bị anh ta vớ được cái hời.
Nếu không có cô, Tạ Chi Vũ đương nhiên có cách khác.
Ôn Ngưng đâu phải loại người tự chuốc phiền phức vào thân.
Cô ngủ dậy phải ra bến cảng.
…
Bến cảng người đông hỗn tạp, sáng sớm Ôn Ngưng đã dùng cách cũ lẩn tránh A Trung, đến chỗ làm việc của Ôn Kiện.
Ôn Kiện đúng như tên gọi, trông rất cường tráng.
Người tốt bụng chỉ cho cô thấy Ôn Kiện đang đội mũ bảo hộ, bước nhanh giữa các container.
“Chuyến hàng này của anh số lượng không khớp với phiếu đóng gói! Anh tự xem lại đi, rõ ràng rồi hãy đến tìm tôi! Này, bên kia, khu A có tàu hàng vào cảng! Người đâu! Người chạy đi đâu hết rồi?!”
Câu trước chưa dứt, câu sau đã vào điện thoại: “Tôi đã nói rồi, đợi tôi về văn phòng rồi hãy sắp xếp. Không được, ngày mai full tải rồi, không thể xếp cho anh. Tôi biết là hàng của Hà lão bản, nhưng cảng chỉ có thế này, biết làm sao được?”
Ôn Ngưng không tiện lại gần quấy rầy, bèn hỏi người tốt bụng.
“Trưởng phòng Ôn ngày nào cũng bận thế này sao?”
Nhờ Ôn Ngưng xinh đẹp, lại không làm giá, người kia có hỏi gì đáp nấy: “Không còn cách nào, mấy nay văn phòng đổ bệnh vài người, một người làm việc của mấy người thôi!”
“À, vậy còn đỡ. Nếu lúc nào cũng bận thế này, khó mà chăm lo cho gia đình được.”
“Phải phải.” Người kia gật đầu, chợt nhớ ra, “Cô với trưởng phòng Ôn là…”
“Tôi là giáo viên phòng Giáo vụ trường Khoa học Kỹ thuật.” Ôn Ngưng mặt không đỏ tim không đập, “Tôi đến để trao đổi về chuyện của Ôn Tồn Tri.”
Người kia bày ra vẻ mặt hóa ra là vậy: “Con trai trưởng phòng Ôn đấy, chúng tôi nhìn nó lớn lên từ nhỏ. Năm kia thi đậu trường Khoa học Kỹ thuật, chúng tôi mỗi người còn gửi một bao lì xì mừng cho trưởng phòng Ôn! Thế mà thằng nhỏ nhà ấy hôm sau trả lại hết cho chúng tôi. Câu nào câu nấy ‘cháu xin nhận tấm lòng’, rất biết điều.”
Từ nhỏ… nhìn lớn lên.
Ôn Ngưng âm thầm suy nghĩ về câu nói này, lại nói: “Giáo dục tốt chắc chắn không thể tách rời gia đình, không khí nhà họ Ôn hẳn là rất tốt.”
“Đúng vậy. Trưởng phòng Ôn tính nóng, vợ anh ấy kiên nhẫn, hai người bù trừ cho nhau. Từ nhỏ việc dạy dỗ con cái đều do vợ anh ấy đảm nhận. Nghiêm phụ từ mẫu, chúng tôi rất ngưỡng mộ.”
Người kia vừa nói vừa vẫy tay ra xa: “Này, có người tìm anh kìa!”
Ôn Kiện nghe tiếng nhìn sang, hai lông mày rậm rạp nhíu lại: “Không được không được, có đến ai tôi cũng nói câu ấy. Ngày mai hàng của Hà lão bản không thể—”
“Cô giáo của thằng nhỏ nhà anh!”
Nghe câu này, Ôn Kiện mới giãn mày ra, nhanh chóng đánh giá một lượt.
Sắp xếp xong việc trong tay, anh ta lập tức chạy tới, giọng nghi hoặc: “Cô là, giáo viên nào thế?”
“Phòng Giáo vụ trường Khoa học Kỹ thuật. Anh chưa gặp tôi là chuyện bình thường.” Ôn Ngưng vừa theo anh ta vào văn phòng, vừa lấy tờ giấy ra, “Vì hôm nay có nhiệm vụ thăm hỏi khác, tôi tình cờ ở gần đây, chưa báo trước đã đến. Xin lỗi nhé.”
Vừa thấy tờ giấy, nỗi nghi ngờ trong lòng Ôn Kiện liền tan biến: “Ồ, cái này. Hôm qua tôi thấy thằng nhỏ đang điền đấy.”
“Vâng, điều kiện của cháu chúng tôi đã qua vòng sơ duyệt, nên hôm nay chủ yếu đến để tìm hiểu nguyện vọng của gia đình. Dù sao nếu đi học trao đổi, sẽ ở lại Đại Lục khoảng một năm. Anh là cha ruột của cháu, đúng không?”
Câu hỏi này tuy hơi đường đột, nhưng nằm trong một loạt tiền đề, Ôn Kiện không thấy có gì đặc biệt kỳ lạ.
Anh ta gật đầu: “Phải.”
Ôn Ngưng liếc nhìn ảnh trên đơn xin, nói đùa: “Vậy cháu hẳn là giống mẹ hơn.”
Nhắc đến vợ con, Ôn Kiện vui vẻ: “Mắt và miệng đều giống mẹ nó, chỉ có cặp lông mày rậm là giống tôi.”
Ôn Ngưng so sánh một chút, đúng thật.
“Mẹ cháu ủng hộ cháu đi học trao đổi chứ?”
“Ủng hộ, chắc chắn ủng hộ.” Ôn Kiện vội vàng, “Hai vợ chồng tôi sinh ra thằng nhỏ, mong muốn lớn nhất là nó vui vẻ. Dù không phải học bổng, chỉ cần nó muốn, vợ chồng tôi cũng có thể gom góp.”
“Là học bổng, anh không cần lo.” Ôn Ngưng nở nụ cười tiêu chuẩn, “Sau này trường thống nhất làm giấy thông hành cho học sinh sẽ cần một số giấy tờ…”
Ôn Ngưng cùng Ôn Kiện bước vào văn phòng, ánh mắt dừng lại trước bàn làm việc: “Đây là ảnh hồi nhỏ của Ôn Tồn Tri ạ?”
Chỗ dễ thấy nhất trên bàn làm việc là một khung ảnh gỗ – trong ảnh hai cha con một lớn một nhỏ, đứa nhỏ ngồi trên cổ người lớn, tay lấm lem bùn đất, chỉ ra biển xa.
“Vâng, hồi nó còn nhỏ chúng tôi sống ở phía gần biển, ngày nào cũng ra bãi cát đào vỏ sò, chụp lúc đó đấy.”
Anh ta vừa nói vừa lật những tấm ảnh khác trong điện thoại: “Cô xem.”
Từ cục bột tròn xoe, đến lẫm chẫm tập đi, rồi bi bô học nói, nét mặt càng lớn càng rõ ràng. Album của Ôn Kiện toàn là về con trai. Tờ giấy khen đầu tiên, huy chương vàng thể thao đầu tiên, giấy chứng nhận giải tranh biện đầu tiên, dưới sự lướt tay thô ráp của người đàn ông, Ôn Ngưng mất vài phút chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của một cậu bé. Cuối cùng dừng lại ở một tấm tự sướng, cậu trai cười rạng rỡ vòng tay qua cổ bố, tay kia dính đầy kem bánh sinh nhật bôi lên chóp mũi mẹ.
Cô nhìn bức ảnh này quá lâu.
Lâu đến nỗi Ôn Kiện phải quay đầu lại: “Cô giáo, cô sao thế?”
Thì ra đây là được yêu thương một cách trọn vẹn.
Không tạp chất, thuần khiết, thứ tình yêu khiến cô suýt ghen tị.
Cô nheo mắt.
Nụ cười tiêu chuẩn dễ dàng thể hiện mọi khi lúc này phải mất rất lâu cô mới kéo khóe môi lên, cười nói: “Chà, hạnh phúc quá.”
