Chương 57: Quan hệ của chúng ta
Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép người?
Không xuống được rồi.
Ôn Ngưng thoáng nghĩ, khẽ nhếch môi.
Cô phát hiện mình cười không nổi.
Đúng lúc Tạ Chi Vũ lại dùng ánh mắt thấu suốt mọi thứ nhìn cô. Khóe môi anh kéo lên một đường cong đẹp: “Ồ, đừng nói lại chơi tôi nữa nhé.”
“…”
Vạn vạn không dám.
Ôn Ngưng nói: “Anh nói thế làm tôi thấy oan lắm. Tôi thật sự không có chỗ ở. Anh biết không? Ôn Chính Sam sắp đến Áo Đảo.”
Nói xong cô chớp mắt.
“Thế à?” Tạ Chi Vũ ngồi thẳng dậy, “Tôi không biết.”
“Bây giờ anh biết rồi.” Ôn Ngưng vội tiếp lời, “Cho nên tôi không thể ở trên bán sơn, Ôn Chính Sam sẽ phát hiện. Nhưng ở khách sạn một mình cô đơn sợ lắm, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là chỗ anh an toàn nhất ~”
Tạ Chi Vũ cười, từng chữ một: “Chỗ tôi, an toàn nhất?”
Loại quỷ nói này Diêm Vương nghe xong cũng phải cười.
Nhưng Ôn Ngưng có thể dùng thái độ vô cùng nghiêm túc, hướng về phía anh gật đầu thật mạnh.
Tạ Chi Vũ tin rồi.
“Còn không đi thu dọn hành lý?”
Anh bắt chéo chân ngồi trên sofa, giọng điệu lại tản mạn.
Ôn Ngưng bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan, đành làm nũng ngồi im không nhúc nhích: “Cả ngày chưa ăn, làm gì có sức mà dọn.”
“Được, ăn xong rồi từ từ thu dọn.” Tạ Chi Vũ nói.
Vẫn là tiệm cháo dưới lầu.
Cháo thịt bằm trứng bắc thảo đậm đà, bánh củ cải, bánh cuốn tôm tươi, viên cá sa tế và sủi cảo chiên.
So với lần trước cùng ăn sáng, Ôn Ngưng lần này thoải mái hơn nhiều, còn biết tự tìm cho mình một cái ghế nhỏ.
Cô buộc tóc lên, chăm chú ăn cho đến hết.
Công chúa hạt đậu thì ra cũng không kén ăn.
Tạ Chi Vũ liếc nhìn: “Đủ chưa?”
Đâu chỉ đủ, Ôn Ngưng nhìn xuống bụng mình, quần jeans bó sát căng ra một đường cong nhỏ nhắn đầy đặn.
Mỹ nữ cũng có mỡ bụng mà.
Cô hóp bụng: “Đủ đủ đủ.”
Tạ Chi Vũ giả vờ không phát hiện, tự nhiên quay lại chủ đề ban đầu: “Đi dọn đồ?”
“…”
Không phải Ôn Ngưng không muốn, lúc ăn cơm cô đã phân tích lợi hại trong lòng.
Về khách sạn ở, thoải mái.
Nhưng bám ở chỗ Tạ Chi Vũ có một lợi ích mà cô chưa từng nghĩ tới trước đây.
Ôn Chính Sam không phải sắp đến Áo Đảo sao?
Cô không tin Ôn Chính Sam đến rồi mà không đi gặp đứa con trai yêu quý của ông ta. Ở khách sạn cô không thể kiểm soát hành tung của Ôn Chính Sam, nhưng ở chỗ Tạ Chi Vũ, cô chỉ cần theo dõi Tạ Chi Vũ là được.
Bọn họ nhất định sẽ gặp nhau.
Sợi dây giải mã bày ngay trước mắt, cô khó lòng kìm nén xung động muốn gỡ rối từng sợi.
Còn tại sao cứ nằm ỳ trên sofa không nhúc nhích, là vì cô ăn thật sự quá no, lười động.
Cô gọi: “Tạ Chi Vũ.”
Tạ Chi Vũ liếc nhìn.
“Có khả năng nào không, anh có thể giúp tôi…”
“Nằm mơ.”
Những lúc thế này, anh ta đúng là quyết đoán thật.
Ôn Ngưng tiếc nuối nghĩ, một bất lợi khác của việc không ở khách sạn lộ ra. Cô đại tiểu thư chưa từng động tay động chân này phải tự phục vụ mình rồi.
Cô gọi cho A Trung, nhờ anh ta đi lấy hành lý gửi ở khách sạn.
Nói xong điện thoại, ánh mắt cô quét một vòng quanh nhà.
Cô hỏi Tạ Chi Vũ: “Anh nói cái giường ở đâu?”
Tạ Chi Vũ dựa vào tường, ánh mắt ẩn ý đặt trên người cô: “Thật sự bám ở đây không đi?”
“Chìa khóa là anh đưa tôi trước mà.”
Ý ngoài lời, mặc nhiên cho phép cô ra vào tự do là do anh cho.
Tạ Chi Vũ cười một tiếng không rõ ý tứ: “Dù sao cũng là trai gái một nhà.”
Ôn Ngưng khựng lại, một lát sau đầu óc sáng suốt trở lại.
Cô cong mắt: “Nếu tôi đoán không sai, tiên sinh Tạ hẳn là sợ phiền phức hơn tôi.”
Dù sao mấy lần tiếp xúc, da chạm da, mũi chạm mũi, mắt đối mắt. Dù có căng dây cung đến mấy, anh đều thu vào phóng ra tự nhiên.
Người như anh, không thể đơn giản dùng chữ “đàn ông” để định nghĩa.
So với mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt kia, trong đầu anh tính toán nhiều hơn. Biết đụng vào cô sẽ rất phiền phức, anh sẽ không làm.
Cái gì mà trai gái một nhà?
Chắc là anh cũng đoán được lý do cô nhất quyết bám ở đây rồi. Dọa người khác thì được, muốn dọa cô?
Ôn Ngưng bĩu môi.
Ai sợ ai còn chưa biết đâu.
Cô coi lời đe dọa của Tạ Chi Vũ như gió thoảng bên tai, theo chỉ dẫn của anh đi xem chỗ ở tối nay của mình.
Kéo tủ ra. Ái chà, một cái giường dã chiến.
Ôn Ngưng mặt đen quay đầu: “Tạ Chi Vũ!”
“Chút khổ này đã chịu không nổi?” Anh cười, “Công chúa hạt đậu.”
Đây có phải là vấn đề cô có chịu được khổ hay không không?
Nếu biết bên trong là cái giường dã chiến, cô còn lười mở cái tủ này, ngủ sofa còn hơn!
Ý nghĩ muốn về khách sạn trong lòng ngo ngoe muốn trỗi dậy.
Đang lúc cô cắn răng chuẩn bị chiếm sofa, Tạ Chi Vũ “này” một tiếng với cô.
Ôn Ngưng đã hết kiên nhẫn, phẩy tay: “Không hay thì khỏi mở miệng.”
“Ồ, vậy thôi.” Tạ Chi Vũ thản nhiên nói, “Vốn định nói cho cô biết bên kia còn có một phòng nhỏ.”
“…”
Đúng là kiếp trước tạo nghiệp, kiếp này mới dây dưa với Tạ Chi Vũ.
Ôn Ngưng hít một hơi thật sâu: “Oa, tiên sinh Tạ, anh thích tạo bất ngờ cho người khác thật đấy!”
Bất ngờ anh tạo là một phòng ngủ phụ rất nhỏ.
Thực sự rất nhỏ.
Nhỏ đến mức Ôn Ngưng, người quen ở nhà lớn, rất nghi ngờ người lớn bước vào làm sao xoay người giữa cái giường đơn và bàn chữ L.
Cũng chính vì nhỏ, ánh đèn đường từ khe cửa chớp gỗ chiếu vào từng hàng, đủ tràn đầy cả căn phòng.
Ôn Ngưng có thể tưởng tượng ra cảnh đẹp như tranh khi thời tiết tốt, ánh nắng xiên, bóng sáng đan xen. Như một bộ phim cổ điển Nam Dương, phơi người ta vừa chậm vừa dễ chịu.
Xem ra người thiết kế nơi này đã dùng hết tâm tư, mới có thể cải tạo không gian nhỏ như vậy thành khá đẹp.
Nếu không phải Tạ Chi Vũ dẫn cô đến, cô vẫn luôn nghĩ cánh cửa kính khảm màu ở ban công này phía sau là phòng chứa đồ.
“Hồi nhỏ anh ở đây à?”
Không trách Ôn Ngưng hỏi, cô thực sự không nghĩ ra khả năng nào khác.
Căn nhà này lúc đó hẳn là được trang trí khá tinh tế, nhưng không chịu nổi sự tàn phá của thời gian, những góc cạnh bị mài mòn và lớp sơn loang lổ đều thể hiện dấu vết năm tháng.
Phòng trẻ em tuyệt đối không phải mới có mấy năm gần đây.
Nó vẫn luôn ở đó, dành cho chủ nhân nhỏ bé ngày xưa của nó.
Tạ Chi Vũ không trả lời cô, anh lười biếng dựa vào cửa, không nhìn ra cảm xúc: “Hay là vẫn ngủ sofa?”
Bụi thời gian bay lơ lửng tan biến vì một câu nói của anh.
Ôn Ngưng bực mình quay đầu: “Hễ có lựa chọn thứ hai tôi đều không chọn cái sofa rách của anh.”
“Sofa rách của tôi làm sao cô?” Anh cười nhẹ, “Hôm đó không phải ngủ ngon sao?”
Giọng điệu lười biếng của anh gần ngay bên tai.
Ôn Ngưng mơ hồ cảm thấy câu này bị anh nói ra thêm vài phần ám muội. Cô hừ mũi: “Cái này không được nói bậy bên ngoài đâu.”
Tạ Chi Vũ bắt chước cô, giọng pha chút giọng Bắc Kinh: “Không được, bên ngoài quan hệ chúng ta là gì cô không nhớ à?”
Câu này đột nhiên mang đến cho Ôn Ngưng một chút áp lực.
Cô đứng yên tại chỗ.
“Tạ Chi Vũ.”
“Nói.”
“Ôn Chính Sam sắp đến, anh đừng có bán tôi đấy.” Cô không nhịn được nhắc nhở, “Ông ấy bây giờ vẫn tưởng tôi đang ở Hawaii đấy.”
Tạ Chi Vũ trong lời nhắc nhở của cô cười nửa quen nửa lạ: “Cô không nói thì tôi thực sự có thể quên mất.”
“…”
“Dù sao Áo Đảo có một Thanh Bách ca, Hawaii có một thiếu gia họ Tống gì đó.” Đôi mắt anh ẩn trong bóng tối mờ mờ, giọng nói lạnh nhạt, “Nhiều quá, nhớ không hết.”
