Chương 64: Quá khứ của anh
Nhân lúc Tạ Chi Vũ không có ở đó, Ôn Ngưng lại đến nhà Trác Cương thêm một lần nữa.
Lần này ra mở cửa chính là Trác Cương.
Ôn Ngưng gặp anh ta lần đầu.
“Chào anh, tôi là bạn của Tạ Chi Vũ.”
Nghe đến tên Tạ Chi Vũ, lại thêm chuyện hôm qua người nhà đã kể hết cho anh ta nghe, anh ta có chút lúng túng gật đầu, mở rộng cửa hơn: “Mời vào.”
Phòng khách tối om, ánh sáng bị che khuất phần lớn bởi một tòa chung cư khác sát vách. Nhưng góc duy nhất trong nhà có nắng chiếu vào, đều để búp bê đồ chơi của con gái.
Cái tủ thuốc bị lục tung hôm qua cũng đã được dọn dẹp lại.
Những hộp thuốc mới mua xếp ngay ngắn thành hai hàng, phía trên dùng bút bi viết cẩn thận tên thuốc, ngày tháng và cách dùng.
Thấy Ôn Ngưng đang nhìn, Trác Cương giải thích: “Viết mạnh tay một chút là có vết trên hộp, như vậy khi tôi không ở nhà, mẹ tôi cũng có thể tìm thuốc cho Tiểu Trác.”
Cô nhìn quanh một lượt: “Tiểu Trác đâu rồi?”
“Cháu đi học vẽ chưa về.” Trác Cương pha trà, câu nệ đưa tới.
Ôn Ngưng đặt túi đồ trên tay xuống, đón lấy chén trà.
“Vậy tôi đợi Tiểu Trác về vậy.”
Cái túi bên tay cô là vừa đi siêu thị mua sáng nay, bên trong là mấy chiếc áo ba lỗ cotton nhỏ. Cô bé cũng đến tuổi rồi, có những chuyện bà nội bị mù không biết, còn bố độc thân lại chẳng có kinh nghiệm.
Hôm qua cô đến, thấy thân hình nhỏ nhắn của Tiểu Trác đã có dấu hiệu phát triển.
Trác Cương hình như cũng nhận ra, xoa xoa tay: “Cô Tạ, quà của cô chúng tôi không dám nhận.”
Ôn Ngưng khựng lại một chút.
Cô Tạ?
Đây đã là cách xưng hô duy nhất mà Trác Cương nghĩ ra sau một hồi lâu, cho là thích hợp nhất.
Thấy cô gái xinh đẹp trước mặt ngẩn người, anh ta xoa xoa tay, lại sờ sờ đầu: “Vậy, vậy thì…”
“Tôi họ Ôn.”
Anh ta lập tức đổi giọng: “Cô Ôn, quà của cô chúng tôi vẫn không dám nhận. Hôm qua vốn dĩ cô và anh Tạ đã đến giúp, trước đó anh Tạ lại luôn quan tâm tôi, tôi thực sự không biết làm sao để báo đáp.”
Thực ra lần này Ôn Ngưng đến, là mang theo ý đồ thăm dò.
Cô tìm được điểm đột phá, rất tự nhiên theo đề tài mà nói: “Có những chuyện với anh ấy có thể chỉ là nhấc tay một cái, cậu coi trọng quá thì ngược lại cả hai đều thành gánh nặng.”
“Không.” Trác Cương kiên quyết, “Mạng người thì sao mà coi là nhẹ được.”
“Anh ấy từng cứu cậu?” Ôn Ngưng chắp hai tay lại.
Chuyện này, có lẽ ngay cả bản thân Tạ Chi Vũ cũng không nghĩ như vậy.
Trác Cương chậm rãi suy nghĩ rồi lắc đầu: “Tôi đối với anh Tạ mà nói, là người có cũng được không có cũng xong.”
“Có cũng được không có cũng xong thì sẽ không vừa nghe điện thoại đã chạy đến nhà cậu.”
Chuyện này phải nói thế nào mới rõ đây?
Trác Cương nghĩ suốt bao nhiêu năm vẫn chưa nghĩ thông. Anh ta chỉ mơ hồ cảm thấy anh Tạ vẫn luôn bị mắc kẹt trong quá khứ mười hai năm trước.
Còn anh ta, chính là đầu mối của quá khứ đó.
Anh Tạ nhất định sẽ mong có người tháo gỡ đầu mối này ra nhỉ?
Trác Cương chợt nhìn về phía người trước mắt, đây là người duy nhất trong bao nhiêu năm xuất hiện bên cạnh Tạ Chi Vũ, có thể cùng anh ta đến căn nhà cũ này.
Anh ta đột ngột lên tiếng: “Cô Ôn, cô sẽ giúp anh ấy chứ?”
“Sẽ.”
Ôn Ngưng sắp chạm đến chiếc chìa khóa đó rồi.
Là lớp đầu tiên của bộ giáp cứng rắn nhất thuộc về Tạ Chi Vũ.
“Tôi sẽ giúp anh ấy.” Cô nghiêm túc nói.
Trác Cương do dự một lát, cuối cùng mở miệng: “Cô Ôn, cô đã nghe anh Tạ nhắc đến mẹ anh ấy chưa?”
Mẹ của Tạ Chi Vũ không phải bí mật.
Ở Áo Đảo đủ lâu, nghe đủ nhiều tin tức, đều sẽ mơ hồ nhớ đến vụ việc năm đó cách đây nhiều năm. Bà ấy là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, biết ăn diện, lại coi trọng tình cảm. Bà là người Áo Đảo chính cống, nói một thứ tiếng Quảng Đông lưu loát, khi nói chuyện nhanh nhẹn lại dứt khoát, đôi mắt đầy sức sống.
Trác Cương sau khi nhìn thấy thi thể đó mới bắt đầu tìm hiểu về con người ở trung tâm câu chuyện.
Cô Tạ đó quá đẹp, từng là con cưng của giới thượng lưu Áo Đảo.
Tuy bản thân xuất thân bình thường, nhưng bà dựa vào bản lĩnh của mình mà xoay sở thoải mái trong các giới xã hội.
Cuối cùng, hoa có chủ, bà mang thai.
Có một thời gian bà không sống ở Áo Đảo, không ai biết bà đi đâu. Có người nói bà tìm được một người đàn ông có thế lực và bối cảnh, theo người đàn ông đó vào đại lục. Cũng có người nói bà là tiểu tam lên chức, nên bị giấu đi.
Trên đời này, những lời đánh giá về phụ nữ đẹp thường mỏng manh đến mức vài câu là nói hết.
Người đi xa quá lâu, như chương trình đã tàn, dần dà người đi, trà nguội.
Sau này cô Tạ trở lại Áo Đảo, bên cạnh có thêm một cậu bé có đôi mày mắt hao hao giống bà. Bà không tránh né, người ta hỏi, bà liền nói đó là di vật sau khi chia tay với người đàn ông kia.
Với nhan sắc của bà, dù có mang theo con, vẫn có không ít kẻ thèm muốn.
Những bà vợ trong giới đó từng coi bà là kẻ thù chung.
Họ mời bà uống trà, xem kịch, đua ngựa, trong những lúc trà dư tửu hậu nhàm chán tán gẫu về đá quý và túi xách mới mua, vô tình tiết lộ cuộc sống ưu việt đến mức khiến người ta ghen tị.
Dường như chỉ có khoảnh khắc này, họ mới thắng được cô Tạ xuất thân bình thường kia.
Có lẽ cô Tạ ở đại lục cũng đã trải qua vài năm ngày tháng tốt đẹp.
Con người là loài vật khó từ giàu sang chuyển sang nghèo khó.
Trác Cương chỉ cần hỏi thăm một chút là biết, cô Tạ trở thành khách quen của sòng bạc. Bà khác với mấy con bạc nhỏ lẻ như họ, bước vào đã là Lợi Cung.
Những tay môi giới thấy bà, như chuột thấy dầu mè – góa phụ nuôi con nhỏ, mỗi tháng lại có một khoản tiền nuôi con không nhỏ đổ vào tài khoản.
Khách như vậy ai mà chẳng thích.
Cô Tạ từ tầng một đánh lên tầng ba, nhiều hôm mỗi tối lên xuống cả chục triệu. Lúc đó vừa qua năm 2000, mấy chục triệu là con số mà người thường không dám nghĩ tới.
Nghe nói ban đầu bà thua tiền, bên đại lục đều có người đến giải quyết cho bà.
Thời gian lâu dần, số lần nhiều lên, bên đó liền im hơi lặng tiếng.
Về sau, đứa trẻ càng lớn càng không cần lo, cô Tạ chơi càng lớn hơn. Bà thức trắng đêm không về nhà, tinh thần hoảng hốt.
Hôm tốt thì gặp ai cũng chào hỏi vài câu, đầy mình châu báu lấp lánh. Hôm không tốt thì thường ngồi trên ban công khóc, khóc rồi lại bắt đầu cười to.
Hàng xóm thường tưởng căn nhà này có một người đàn bà điên.
Năm tháng cuối cùng cũng để lại dấu vết trên gương mặt mỹ lệ của bà, và bà cũng cuối cùng trở nên không giống người thường.
Trác Cương nói: “Cô Tả đó lúc nhảy lầu hình như chưa đến bốn mươi.”
Nếu hai mươi mấy đã theo người khác, thì lúc bà ra đi, Tạ Chi Vũ có lẽ vẫn còn là thiếu niên.
Ôn Ngưng trong lòng tính toán năm tháng.
Có chút nghẹn ngào: “Sau khi xảy ra chuyện, bố của Tạ Chi Vũ cũng không đến tìm à?”
“Không rõ.” Trác Cương nghĩ một lát, “Trong ấn tượng của tôi, anh Tạ luôn một mình.”
Ôn Ngưng hít một hơi thật sâu.
Nếu là cô, không phát điên đã là tốt rồi.
Cô nhất định sẽ không bao giờ dính dáng gì đến mấy chỗ sòng bạc đó nữa.
Trời biết phải dồn một người đến mức nào, mới khiến họ đi đến nơi mình ghét nhất, làm việc mình ghét nhất.
Mà làm suốt bao nhiêu năm trời.
Cô chợt không biết nói gì, im lặng hồi lâu chỉ nói: “Chuyện hôm nay tôi đến, có thể đừng nói với Tạ Chi Vũ được không?”
Trác Cương gật đầu: “Được.”
Cô vội vàng đứng dậy, giữa chừng nhớ ra túi đồ bên tay: “À cái này, nhớ đưa cho Tiểu Trác.”
“Cô Ôn, cô đi rồi à?”
“Tôi…” Cô ôm ngực hít thở mấy lần thật mạnh, nơi đó như bị tắc nghẽn, mỗi nhịp thở khiến tứ chi toàn thân tê dại đau nhức, “Tôi ra ngoài mua cốc cà phê.”
Cà phê không mua.
Nhưng cô lại vô duyên vô cớ gọi điện thoại cho Tạ Chi Vũ.
Bên cạnh lan can sơn xanh cũ kỹ bong tróc, như một cọng cỏ non mà ngồi xổm ở đó, vừa mở miệng, đã không đầu không đuôi hỏi: “Tạ Chi Vũ.”
“Lại làm sao thế, công chúa.”
“Anh có muốn ăn chè đậu xanh ở tiệm đó không?”
