Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đại Tiểu Thư Kinh Thành Và Ông Trùm Macau: Yêu Rồi Không Thể Buông > Chương 73

Chương 73

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 73: Người quan trọng

 

Một hai phút trước.

 

Vừa bước vào phòng làm việc của Tạ Chi Vũ, Hà Tích đã bị người đàn ông vô tình mời ra ngoài. Anh gác hai chân lên bàn, cằm hất về phía cửa:

 

- Hà tiểu thư, xin tự trọng.

 

Hà Tích bực bội đáp trả:

- Đây là địa bàn của nhà họ Hà. Tôi muốn vào thì vào, liên quan gì đến tự trọng?

 

- Đây là phòng làm việc. Nếu có việc chính đáng, tất nhiên tôi sẽ không đuổi người. - Tạ Chi Vũ thờ ơ nói. - Nhưng Hà tiểu thư có việc chính đáng không?

 

- Tôi nghe nói anh đi với anh tôi và bị thương.

 

- Anh của cô bị thương nặng hơn tôi. Lúc này cô nên đi quan tâm anh trai mình trước. - Tạ Chi Vũ búng tay với vệ sĩ bên cạnh. - A Hạo, tiễn khách.

 

A Hạo vừa định bước lên thì bị Hà tiểu thư quát:

- Mày dám động vào tao?

 

- Hà tiểu thư, xin đừng làm khó chúng tôi.

 

- Anh ra ngoài trước! - Hà Tích sốt ruột.

 

A Hạo liếc nhìn Tạ Chi Vũ, vẻ mặt vô tội.

 

Tạ Chi Vũ từ từ bỏ chân xuống, giơ hai ngón tay về phía anh ta:

- Thôi, để tôi tự làm.

 

Lúc này tâm trạng anh khá tệ.

 

Ngồi trong phòng làm việc mười lăm phút, xem đồng hồ bốn lần, ngón tay sốt ruột gõ lên mặt bàn.

 

Trong lúc đó A Hạo hỏi anh có sắp xếp gì khác không.

 

Môi anh mím chặt, mặt nặng như chì:

- Đi, mua cà phê.

 

Nhưng bình thường anh có cái dạ dày kiểu Trung, uống cà phê cực kỳ hiếm. Đám cấp dưới nghe xong ắt thấy kỳ lạ.

 

A Hạo cũng vậy.

 

Anh ta dò hỏi:

- Muốn mua loại nào? Có đường hay không? Nóng hay lạnh?

 

Đổi lại bình thường thì thuận miệng nói luôn, nhưng lúc này có người đang bực, trong đầu chỉ nghĩ thứ đồ Tây vừa đắng vừa chát ấy có cần phải phức tạp thế không.

 

Gì mà chua ngọt hậu ngọt, mịn màng đậm đà.

 

Gì mà hương hoa quả, vị chua của berry.

 

Không cùng một thế giới với anh.

 

Anh chợt chán nản:

- Không cần mua nữa.

 

Hai chân đè lên bàn, thở dài não nề, chiếc ghế chủ tịch bị anh đè ngả về sau.

 

Hà Tích vào đúng lúc này, đúng lúc anh lười ứng phó nhất. Dĩ nhiên, nếu là lúc tâm trạng tốt, anh cũng chỉ ứng phó thêm vài câu, xưng hô lịch sự thêm vài lần “Hà tiểu thư”.

 

Đối với nhà họ Hà, thế nào anh cũng coi như hết lòng hết dạ.

 

Tiếc là Hà tiểu thư dường như đã trải qua giáo dục thất bại, mấy lần như vậy vẫn càng thất bại càng hăng.

 

Đích thân mời người ra ngoài, cũng nhờ anh đích thân tiễn. Nếu không về thật không nói rõ được.

 

Trong đầu lóe lên ý nghĩ này, Tạ Chi Vũ sững người một thoáng.

 

Tại sao lại nói không rõ?

 

Giả vờ không thể thành thật, nói cách khác, dù anh không giải thích cũng sẽ không ai truy hỏi.

 

Sẽ có ai hỏi không?

 

Tạ Chi Vũ nhíu mày nhìn về phía ấy, trong giọng nói có sự trịnh trọng mà chính anh cũng không nhận ra. Chân bước đi rõ ràng vững vàng, nhưng bên trong lại xa không được bình thản như vẻ ngoài.

 

Tạ Chi Vũ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng ấn vào lòng bàn tay.

 

Khi nghe câu “phải giải thích tử tế cho tôi”, dù vì lý do gì, anh đều trong khoảnh khắc này trở nên bình yên.

 

Giả thì giả vậy.

 

Cũng chẳng sao.

 

Quá trịnh trọng, quá nghiêm túc mới thất bại thảm hại.

 

Anh nắm chặt tay cô, năm ngón tay đan vào kẽ tay:

- Đã đến sao không nói một tiếng lại đi? Tối nay không về được nhà, em định để anh ngủ đâu?

 

Ôn Ngưng bị anh nắm đến lòng bàn tay đẫm mồ hôi:

- Ngủ…

 

- Cũng không phải không thể ngủ ngoài đường. - Anh cụp mắt, giọng nghiêm túc. - Chỉ là ngày nào em hết giận, anh còn phải giải thích mấy đêm không ở nhà đã đi đâu, không xong không dứt.

 

Diễn viên và khán giả phá vỡ bức tường thứ tư.

 

Một lúc không ai phân biệt được ranh giới của vở kịch ở đâu.

 

Ôn Ngưng há miệng, không bắt kịp.

 

Lòng bàn tay đẫm mồ hôi, tim đập càng lúc càng mạnh, cô cố gắng làm giọng bình thản:

- Dù sao thì tôi đang giận.

 

- A Hạo, cậu đi điều chỉnh camera. - Tạ Chi Vũ quay đầu, giây trước còn là giọng sai bảo, giây sau đã trở lại dáng vẻ dỗ dành. - Trước sau nhiều nhất hai phút. Hai phút có thể làm gì, em còn không biết sao?

 

Lời nói của anh mập mờ đến thế, hành lang ai có tai đều hiểu.

 

Ôn Ngưng không dám nhìn sắc mặt của Hà tiểu thư.

 

Nghiêm túc mà nói, cô không dám nhìn ai cả.

 

Tai dường như đỏ lên.

 

Cô chỉ cảm thấy chỗ anh áp sát nói chuyện đang nóng lên.

 

Theo trực giác của một người phụ nữ, hôm nay vở kịch này hạ màn, Hà tiểu thư chắc sẽ đau lòng một thời gian dài. Tuy cô không có lòng cứu thế, cũng không khỏi thấy đối phương đáng thương.

 

Nhưng thứ sai lầm thì nên bóp chết từ trong trứng.

 

Đạo lý đơn giản như vậy, cô không hiểu tại sao Hà tiểu thư, một tiểu thư lớn lên trong gia đình thế gia, lại cứ lao đầu vào lửa hết lần này đến lần khác.

 

- Tạ Chi Vũ, anh thực sự muốn đối xử với tôi như vậy? - Hà Tích đỏ mắt hỏi.

 

- Đã nói từ đầu tôi không phải quý ông. - Tạ Chi Vũ ra vẻ vô lương tâm. - Tôi làm việc cho nhà họ Hà, nhưng không bán thân. Hà tiểu thư đừng phí thời gian vào tôi nữa. Bản thân tôi đã có người trong lòng, đến chết không đổi, xin lỗi nhé.

 

Nói rồi anh nắm tay Ôn Ngưng giơ lên, cố tình lắc lắc trước mắt cô.

 

Ôn Ngưng đành thuận thế khoác tay anh, như một ả đàn bà độc ác:

- A Hạo điều chỉnh camera xong tôi mới tha thứ cho anh. Nhưng sáng nay anh ăn rất ít, trước khi tha thứ có thể cho phép anh ăn một cái bánh nhỏ. Bánh ngàn lớp bá tước, có muốn không?

 

Thái độ của cô luôn cao ngạo.

 

Khoảnh khắc đóng cửa phòng làm việc, chỉ còn hai người, mặt cô lại xụ xuống.

 

Vừa mở miệng, đã là lão già soi mói.

 

- Một tay tàn rồi còn mặc quần áo phiền phức thế này, hóa ra thực sự có người quan trọng. Nhắc nhở tử tế đấy. - Ôn Ngưng lên giọng. - Cái trò muốn đẩy lại kéo của anh chơi nhiều lần là không còn tác dụng đâu, ít nhất cũng để lại cho người ta chút thể diện.

 

Nhìn cô rút khăn giấy lau chỗ hai người từng nắm tay, Tạ Chi Vũ nheo mắt:

- Nếu tôi muốn đẩy kéo thì tìm em giúp há chẳng phải thừa sao?

 

Ai cũng biết là đạo lý ấy.

 

Nhưng Ôn Ngưng vẫn chọn chỗ bất hợp lý để nói:

- Vậy tôi làm sao biết được?

 

Phòng họp yên tĩnh, Tạ Chi Vũ khẽ nhíu mày.

 

Anh không biết rằng người tùy tiện phóng khoáng như anh cũng có lúc thở dài không tiếng. Anh dọn đống lộn xộn trên ghế sofa, nhường chỗ cho cô. Còn mình thì gác chân nhàn nhã ngồi bên tay vịn:

- Vị khách quan trọng đã gặp rồi.

 

- Nhanh vậy? - Ôn Ngưng nghi hoặc.

 

Cô đặt hộp bánh trong tay xuống, Tạ Chi Vũ nhìn logo trên bao bì, bất chợt nói:

- Em và Thanh Bách ca của em cũng nói chuyện nhanh nhỉ.

 

- …

 

Anh lại hỏi:

- Anh ta tìm em nói gì?

 

Ôn Ngưng không chịu thua:

- Hà tiểu thư tìm anh làm gì?

 

Trong cuộc đối đầu gay gắt, có người khẽ cười thành tiếng.

 

Tạ Chi Vũ nghiêng người về phía trước, vừa mở hộp bánh vừa cân nhắc từ ngữ:

- Bây giờ chúng ta coi như… đào đáy của nhau?

 

- Không, là tôi không chịu thiệt. - Ôn Ngưng chính nghĩa. - Một câu hỏi đổi một câu hỏi, thế mới công bằng.

 

- Thế giới này không có công bằng tuyệt đối, nhưng nếu em muốn biết. - Tạ Chi Vũ cười. - Cô ấy nghe nói tôi bị thương, chạy đến quan tâm, đơn giản vậy thôi.

 

Nói xong anh khẽ nhướng mày, động tác mở hộp bánh cũng dừng lại, dường như đang chờ cô trao đổi công bằng.

 

Ôn Ngưng nghĩ hai giây, mở miệng:

- Anh ấy nói đã nói chuyện với gia đình, có thể giúp tôi hủy hôn ước.

 

Hai người cùng nhau khai đáy, lại đồng thời nhìn về phía đối phương.

 

Ánh mắt vô hình chạm nhau, hai giây sau đồng thanh.

 

Tạ Chi Vũ:

- Anh ta đối với em thật lòng đấy.

 

Ôn Ngưng:

- Anh đúng là hưởng phước tề nhân.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích