Chương 79: Một mảnh trăng dưới trăng
Khóe môi đau nhói.
Có lẽ vì hôn quá mạnh, bị anh ta cắn rách.
Nếu có gương, Ôn Ngưng sẽ phát hiện không chỉ đơn giản là rách thôi đâu, bây giờ cả môi cô đỏ rực, bị mút đến mọng nước và sưng tấy. Người ngoài liếc mắt một cái là biết chuyện gì đã xảy ra.
Cô dùng đầu ngón tay ấn lên khóe môi, không vui lắm: "Lúc nãy phát điên sao không nói tôi là phiền phức?"
Phát điên?
Tạ Chi Vũ thấy cách dùng từ của cô dễ thương lạ.
Anh mặt không đổi sắc: "Tôi nói hắn ta là phiền phức."
Ôn Ngưng không tin. Cô co chân ngồi trên cát mịn, nhặt một vỏ sò lên nghịch: "Vậy anh biết ba người đó là người của ai rồi?"
Chủ đề vẫn không qua được.
Tạ Chi Vũ nhượng bộ: "Một tử đối đầu cũ."
"Hắn muốn giết anh?"
Người đàn ông nhìn sang, trong lồng ngực trào ra tiếng cười không kìm được: "Vị tiểu thư này, trong đầu bớt chứa mấy chuyện đánh đánh giết giết đi."
Ôn Ngưng hết nói nổi.
Là cô muốn à?
Chẳng phải anh ta sống cái cuộc sống gì mà cứ dẫn cô vào mấy chuyện này sao?
Tiện tay ném vỏ sò đi, Ôn Ngưng đứng dậy. Chân vừa chạm đất, cảm giác như kim châm lập tức ập tới.
Cô hít một hơi lạnh.
Mới nãy leo cầu thang rồi phóng xe suýt quên mất, mình cứ thế đi chân không ra ngoài. Tất chân sau một hồi chạy dài đã rách toạc, trông buồn cười quấn trên da. Dưới ánh trăng mờ ảo, chân cô lốm đốm trắng.
Lòng bàn chân chắc còn bị mấy hòn đá vụn cứa rách, cử động là đau.
Tạ Chi Vũ mặt trầm xuống: "Chạy loạn cái gì?"
"Tôi có chạy đâu." Ôn Ngưng đầy mình xương ngược không chỗ xài: "Tôi định đi tìm khách sạn làm thủ tục nhận phòng. Dù sao tối nay không có chỗ ngủ, có người đuổi tôi."
Tự mình đào hố chôn mình cũng chỉ thế thôi.
Tạ Chi Vũ tức giận đến bật cười.
"Có lúc trí nhớ không cần tốt vậy đâu."
Ôn Ngưng còn muốn mở miệng phản bác, mắt cá chân nhẹ bẫng, bị anh nắm giữ trong tay. Cô mím môi, lại ngồi xuống.
Lần này cô lén dịch chỗ.
Ai ngờ anh cực kỳ nhạy.
"Lại động gì?"
Ôn Ngưng hừ giọng: "Chuyện của mỹ nữ anh ít quản."
Chẳng phải tại cái tay què đó sao, sợ động tới động lui không hồi phục, cô cố tình duỗi chân cho anh cầm. Nhưng tối om om, anh cầm mắt cá chân cô thì thấy được gì chứ?
Không thấy được là Ôn Ngưng.
Cô không biết Tạ Chi Vũ trong ánh sáng mờ mịt này vẫn có thể thấy rõ vết cứa trên lòng bàn chân trắng nõn nhỏ nhắn của cô, cũng thấy được làn da như mỡ đông dưới lớp tất rách, càng thấy được đường cong tuyệt đẹp kéo dài vào trong váy trong tư thế này.
Váy đuôi cá ôm lấy đôi chân dài săn chắc, đến phần gốc thì trở nên tròn trịa.
Giờ phút này dù có một nàng tiên cá bơi từ biển lên cũng chẳng hơn.
Có những khoảng cách mập mờ một khi bị phá vỡ, càng khiến lòng người xao xuyến.
Cổ họng anh khô khốc.
Động tác mò điện thoại tỏ ra càng giấu càng lộ. Nhưng anh phải kiếm cái gì đó để phân tán sự chú ý.
Lần này anh gọi cho A Trung.
A Trung vẫn ngốc nghếch đợi ở ngoài khách sạn, vừa nghe máy đã nói: "Ngữ ca, Ôn tiểu thư đang ăn cơm!"
"Ăn cái đầu mày, người với tao ở bãi biển."
Tạ Chi Vũ bắt đầu đồng tình với câu "chê nó ngu".
Anh vừa nghiêng đầu kẹp điện thoại vào vai, vừa giúp cô gắp mấy hạt sỏi ra. Tay động tác rất nhẹ, hơn lúc hôn không biết bao nhiêu lần.
"Không cần nhiều người, mang thêm một đôi giày."
Đầu dây bên kia A Trung sững lại, lại sững. So với sự thật Ôn tiểu thư không ở khách sạn, chỉ thị mang giày còn kỳ lạ hơn.
Một lúc anh ta tưởng đây là ám hiệu.
"Ngữ ca, không tiện nói chuyện anh ừ hai tiếng."
Tạ Chi Vũ nghẹn lời: "Ừ cái ——"
"Hả?" A Trung hỏi, "Vậy là ừ hay chưa ừ?"
"Giày đế mềm nữ size 36, mười lăm phút. Hỏi nữa thì tháng này đừng đến gặp tôi."
Nói xong cúp máy, anh bắt đầu hối hận không nên gọi cuộc điện thoại này.
A Trung quả thật có lúc không đủ nhanh nhạy.
Nhưng nói cách khác, mấy ý nghĩ biết mùi rồi thì nhớ trong đầu vừa nãy đúng là bị quấy một hồi làm phai nhạt đi nhiều.
Anh ném điện thoại sang một bên, nhận ra điều gì ngước mắt lên, quả nhiên đối diện với một đôi mắt long lanh ánh nước.
"Nhìn tôi làm gì?"
"Giày đế mềm nữ size 36." Ôn Ngưng kéo dài giọng, "Tạ Chi Vũ, anh cũng biết vả một cái rồi cho một viên kẹo nhỉ."
Anh ta vả cô lúc nào?
Tạ Chi Vũ cau mày: "Đừng nói linh tinh."
Anh xử lý sơ qua cát sỏi dưới chân. Có chỗ vướng tất không làm được, vừa định nói thôi về rồi tính, cô bỗng rụt chân lại.
Trước mặt anh, người phụ nữ quỳ dậy, tay luồn xuống gấu váy.
Tạ Chi Vũ giật mí mắt: "Lại làm gì?"
Ôn Ngưng trái lại nghi ngờ nhìn anh: "Không phải khó làm sao? Dù sao cũng rách, cởi ra không xong à?"
Tóc mai ướt mồ hôi còn dính bên má, bờ vai lộ ra từ áo len cổ rộng mỏng manh một mảnh, gấu váy còn xếp cao như vậy.
Đẹp mà chật vật.
Cô có biết bộ dạng này của mình khó mà toàn thây trở về dưới tay đàn ông không?!
Tạ Chi Vũ thái dương đau âm ỉ.
Cuộc điện thoại vừa nãy coi như đổ sông đổ biển.
Anh xoay người, bờ vai cứng đờ, cả giọng nói cũng lạnh đi: "Lần sau làm mấy chuyện này trước phiền báo trước một tiếng."
Hôn cô thì hận không thể bắt cô nuốt hết vào là anh.
Bây giờ giả vờ quân tử cũng là anh.
Ôn Ngưng nheo mắt nhìn anh một lúc.
Hừ, đàn ông.
Rút lui nhanh thế.
Cô bĩu môi, cúi người tuột tất. Có chỗ vì ra mồ hôi mà dính vào da, tiếng sột soạt chìm trong từng đợt sóng biển, âm thanh đáng lẽ không nghe thấy lại đêm xuân bên biển vô cùng rõ ràng.
Tạ Chi Vũ quay đầu lại, liền bị một đôi chân bỗng nhiên thoát khỏi trói buộc làm chói mắt.
Một mảnh trăng dưới trăng.
Đến nỗi đôi tất vứt bên cạnh, cố tình dùng áo len cởi ra đắp lên, anh cũng không thấy có gì bất thường.
Anh lục khắp người chỉ tìm được một cái cà vạt tiện tay bỏ trong túi quần. Thế là kéo ra, trải phẳng, đệm dưới chân cô.
Hơi thở theo nhịp sóng lên xuống chậm rãi điều chỉnh.
Anh trầm giọng: "Cứ quấn tạm thế này, về chỗ có đèn tôi xử lý lại cho."
"Về đâu?" Ôn Ngưng hai tay chống ngược ra sau, "Nhà an toàn rồi?"
Tạ Chi Vũ nhìn cô đầy ẩn ý: "Cũng có thể cùng ở khách sạn."
"..."
Một lúc thật sự không phân biệt được là châm chọc câu nói vừa rồi của cô, hay là có hàm ý khác.
Ôn Ngưng quay mặt về phía gió thổi tới.
Người rất nóng, chỗ mắt cá chân bị anh nắm cũng vậy.
