Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Trọng Sinh: Tất Cả Chỉ Là Một Âm Mưu - Triệu Tiểu Đường > Chương 13

Chương 13

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 13 có bản audio.

Chương 13: Về quê

 

Sáng hôm sau, Triệu Tiểu Đường còn chưa dậy đã nghe thấy tiếng cười nói ở phòng khách. Dì lại đến, lần này còn dẫn theo cậu em họ.

 

Triệu Tiểu Đường bước ra với mái tóc rối như tổ quạ, dì đã sốt sắng nói:

- Tiểu Đường này, dì và em họ con đã bàn bạc rồi. Theo như con nói cũng được, 290 vạn thì 290 vạn, không thể để con lỗ được.

- Nhưng một lúc bọn dì cũng không lấy ra được nhiều tiền như vậy. Con xem, dì trả trước một phần, phần còn lại từ từ trả sau có được không?

 

Triệu Tiểu Đường định thẳng thừng từ chối, nhưng không muốn bỏ lỡ cơ hội cho Lưu Lệ Quân thêm một bài học, muốn bà nhìn rõ bộ mặt thật của những người thân thích này.

 

Thế là cô nói:

- Cũng được ạ, đều là người nhà cả, có thể thương lượng mà.

 

Dì nắm lấy cơ hội:

- Vậy dì ứng trước cho con 30 vạn, 260 vạn còn lại từ từ trả sau. Nếu con không có ý kiến gì, mai chúng ta đi làm thủ tục sang tên.

 

Triệu Tiểu Đường giả vờ như đầu óc chưa kịp xoay chuyển:

- Dì ơi, dì chưa hiểu rõ đâu ạ. Quy trình mua nhà chính quy là trả trước 30%, phần còn lại làm ngân hàng cho vay.

- Như vậy số tiền đặt cọc khoảng 87 vạn. Nếu bên em họ không có nhiều tiền mặt, 57 vạn còn lại có thể tạm nợ cháu. Còn 200 vạn thì làm vay ngân hàng là xong.

 

Lưu Lệ Quân lại một lần nữa sững sờ, không biết Triệu Tiểu Đường đang giở trò quỷ gì.

 

Dì giải thích:

- Vay ngân hàng lãi suất cao lắm con ạ. Dì nghe nói vay hai ba chục năm lãi đến mấy chục vạn. Khoản vay hơn 200 vạn thế này, em họ con phải trả đến bao giờ? Thôi đừng vay ngân hàng nữa, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

 

Triệu Tiểu Đường lại hết nói nổi: muốn dùng 30 vạn để moi căn nhà 300 vạn của mình đây mà.

 

Lưu Lệ Quân không thể nghe thêm được nữa, dứt khoát nói với dì:

- Cái này nhất định không được. Tiểu Đường đồng ý bán căn nhà này, một là vì em họ sắp cưới, giúp được gì thì giúp. Hai là chúng tôi thực sự đang rất cần tiền. Bây giờ chị không muốn cho vay ngân hàng, chúng tôi cần tiền thì làm thế nào?

 

Lúc này, cậu em họ – đứa cháu mà hồi nhỏ Lưu Lệ Quân từng cho ăn cho mặc – ngồi suốt cả buổi như người vô hình, không nói một lời, khiến người ta nghi ngờ không biết có phải cậu ta là người được mua nhà hay không.

 

Dì nói:

- Lãi vay ngân hàng cao quá, dì sợ thằng bé áp lực không chịu nổi. Hay là dì trả trước nhiều hơn một chút, dì đưa con 50 vạn, số còn lại thì đừng làm vay ngân hàng nữa, được không? Coi như giúp dì một lần.

 

Triệu Tiểu Đường nghĩ thầm: Hay nhỉ, vừa nãy còn bảo không có tiền, quay ngoắt đã thêm 20 vạn.

 

Ngăn Lưu Lệ Quân định lên tiếng, Triệu Tiểu Đường giành nói trước:

- Dì ơi, chuyện trọng đại cả đời của em họ, cháu nhất định không thể không giúp. Nhưng cháu cũng đang cần tiền.

- Khoản vay ngân hàng ấy, bây giờ thanh niên nào mà chẳng có. Không có áp lực thì lấy đâu ra động lực. Dì xem cháu đưa ra một phương án, dì cân nhắc xem có được không.

- Thứ nhất, để em họ làm vay mua nhà, vay 70% trả cho cháu. 87 vạn tiền đặt cọc có thể tạm thời chưa đưa cháu, viết giấy nợ sau này trả dần cũng được.

- Nếu cách này không được, thì cách thứ hai. Cháu thực sự rất cần tiền gấp. Dì đưa cháu 50 vạn để cháu dùng gấp, 240 vạn còn lại để em họ viết giấy nợ cho cháu, trả trong vòng năm năm. Đều là người nhà cả, quan hệ gần gũi, cháu cũng không cần thế chấp, không tính lãi, chỉ cần viết giấy mượn tiền thôi. Dì thấy có được không ạ?

 

Dì vừa nghe xong sắc mặt liền thay đổi:

- Hai cách này của con, có chỗ nào là giúp bọn dì đâu? Chẳng khác gì Hoàng Thế Nhân cả, keo kiệt quá thể!

 

Lưu Lệ Quân nghe thế sắc mặt cũng khó coi, đứng phắt dậy khỏi ghế sofa:

- Nói lý thì cháu nó lấy vợ, tôi đáng lẽ phải giúp. Nhưng tôi cũng không giàu có gì. Chị muốn dùng 50 vạn mua căn nhà 300 vạn của chúng tôi, sau này trả thế nào? Bằng gì mà trả? Hơn nữa chúng tôi đang rất cần tiền, chị làm thế này thật là làm khó người ta quá.

 

Cậu em họ vẫn im lặng nãy giờ bỗng nhiên đứng dậy:

- Dì à, nhà dì chỉ có một đứa con gái, sau này tài sản cũng là của người ngoài thôi. Nhà cửa cho cháu, sau này dì già, cháu nuôi dì, lo hậu sự cho dì.

 

Triệu Tiểu Đường nổ đom đóm mắt: Thời đại nào rồi mà còn có kiểu suy nghĩ thế này?

 

Quả là bài học cho Lưu Lệ Quân quá sinh động.

 

- Xì xì, đứa con gái tự tay tôi nuôi nấng tôi còn không trông cậy, lẽ nào lại trông cậy vào mày? – Lưu Lệ Quân không nhịn được mà nói tục.

- Đàn ông đàn ang đàng hoàng, không chịu đi làm kiếm tiền, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện chiếm đoạt của người khác, nằm mơ giữa ban ngày hả!

 

Lưu Lệ Quân không để mẹ con dì kịp phản ứng, đã đẩy họ ra khỏi cửa.

 

Đóng cửa lại, Lưu Lệ Quân tức đến nỗi ngực phập phồng không ngớt, thề với Triệu Tiểu Đường:

- Sau này, nếu mẹ còn để mấy người thân thích như thế này bước vào cửa nữa, mẹ không họ Lưu nữa!

 

Tuy làm Lưu Lệ Quân tức thật sự, nhưng Triệu Tiểu Đường không hề hối hận. Sau ngày tận thế, sẽ có nhiều hàng xóm, họ hàng, thậm chí người lạ đưa ra đủ thứ yêu cầu vô lý, vì thế cần nhanh chóng để mẹ nhận rõ hiện thực.

 

Cứ nhún nhường mãi và dễ dãi quá mức chỉ làm cho những kẻ tham lam được nước lấn tới.

 

Gần đây tình hình kinh tế không tốt, cộng thêm giá nhà đất bị đẩy lên ảo trong hai năm trước, để nhanh chóng thu hồi vốn, tránh bị mấy người như dì lại tìm đến cửa,

 

Triệu Tiểu Đường trực tiếp liên hệ với môi giới, lại hạ giá căn nhà thêm 5 vạn.

 

Quả nhiên, người muốn hớt lẻ chẳng thiếu. Ông chủ công ty môi giới lập tức quyết định tự mình mua căn nhà cũ nát mà Triệu Tiểu Đường và mẹ đang ở.

 

Nhà trong khu vực trường học ở trung tâm thành phố, sơ sửa lại một chút, đợi mùa nhập học đến, hoặc cho thuê hoặc bán, thế nào cũng là món lời.

 

Giá bán 115 vạn, tuy thấp hơn một chút so với dự tính của Triệu Tiểu Đường, nhưng dù sao cũng là tiền mặt thanh toán một lần.

 

So với bán cho những người phải dùng cả đời tiết kiệm để mua nhà, bán cho ông chủ môi giới khiến Lưu Lệ Quân đỡ áy náy hơn.

 

Bà không giống Triệu Tiểu Đường – người được tái sinh từ ngày tận thế – đã quen với sinh ly tử biệt và quyết đoán sát phạt.

 

Dù sao ông chủ môi giới cũng có thực lực hơn người mua nhà bình thường, sẽ không đến nỗi khi ngày tận thế ập tới mà không có chút khả năng chống đỡ nào.

 

Tính ra tiền trong tay đã lên tới 410 vạn.

 

Triệu Tiểu Đường quyết định lập tức xuất phát đến Sơn Đường Thôn.

 

Sơn Đường Thôn thuộc huyện Gia Định, là huyện nông nghiệp trọng điểm của thành Hoa, có biệt danh “Vựa lúa của thành Hoa”, phân bố hàng trăm cơ sở trồng lúa và rau củ lớn nhỏ, nhà nhà đều làm ruộng sản xuất lương thực.

 

Nhà kính trồng rau quả trải dài hơn chục cây số.

 

Vừa chất lượng tốt vừa giá rẻ.

 

Trước khi xuất phát, hai mẹ con ra ngân hàng rút 300 vạn tiền mặt, bỏ vào không gian của Triệu Tiểu Đường.

 

Nói thật bây giờ rút tiền mặt cũng khó khăn thật, trên 5 vạn là phải đặt trước. May mà Triệu Tiểu Đường có bạn học làm trong ngân hàng, nếu không lại phải chậm trễ mấy ngày.

 

Hai người đến chợ cho thuê xe, thuê một chiếc xe tải thùng nhỏ.

 

Triệu Tiểu Đường có bằng B, cũng nhờ hồi đó Lưu Lệ Quân đăng ký học lái cho cô bị nhầm.

 

Hồi ấy Triệu Tiểu Đường luyện xe cùng một đám chú bác ngượng đến mức nào, thì bây giờ lái xe cô lại thấy may mắn bấy nhiêu.

 

Từ thành Hoa đến Sơn Đường Thôn phải đi một tiếng đường cao tốc và một tiếng đường huyện.

 

Chờ khi trận mưa lớn ập tới, nước lũ dâng tràn, dòng sông đã bỏ hoang nhiều năm chẳng còn tác dụng gì.

 

Đến lúc đó đập vỡ, người dân không đường chạy trốn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi