Chương 43: Chó sói và thỏ trắng
“Tôi trả lại căn hộ của anh? Lấy đồ của anh?”
Triệu Tiểu Đường phát hiện Trần Gia Dương đúng là không biết xấu hổ đến tận nhà!
“Nhà là tôi thuê, quần áo, giày, máy tính, máy tính bảng… những thứ có giá trị đều do tôi mua. Tôi thu hồi đồ mình mua thì cần gì phải hỏi ý anh?”
Triệu Tiểu Đường tiếp tục giả vờ khóc, nước mắt như mưa: “Các anh có thể kiểm tra lịch sử đơn hàng của tôi, những năm qua tôi đã tiêu cho anh ta bao nhiêu, từng khoản rõ ràng.”
“Còn căn hộ cưới mẹ tôi mua cho tôi, thị giá hơn 3 triệu tệ, thằng khốn này lừa tôi bán cho hắn với giá 2,5 triệu tệ, bây giờ chỉ trả cho tôi 1,25 triệu tệ tiền đặt cọc, còn nợ tôi hơn 1 triệu tệ, hợp đồng đã ký rồi.”
“Tiền sính lễ cũng do hắn tự nguyện đưa cho tôi, các anh xem, trong ghi chép chuyển khoản có ghi chú là tặng cho tự nguyện.”
“Cộng cả sính lễ, hắn còn nợ tôi gần 1 triệu tệ!”
“Tôi còn phải lên tòa kiện để đòi lại tổn thất!”
“Các anh cảnh sát, đúng lúc các anh ở đây, hãy phân xử xem, bạn trai như thế này không chia tay thì để dành ăn Tết à?”
Nghe Triệu Tiểu Đường nói sẽ truy hồi tổn thất, Trần Gia Dương căm phẫn nhưng không dám nói, nghẹn một hơi ở cổ họng hồi lâu không thốt nên lời, mặt tái mét, khó coi vô cùng.
Rõ ràng hắn từng bước rơi vào bẫy của Triệu Tiểu Đường, hắn mới là con cừu non bị làm thịt, nhưng bây giờ hắn lại trông như kẻ tội đồ không thể tha thứ.
Triệu Tiểu Đường vừa khóc vừa phối hợp nhún vai từng nhịp, khiến Lý Mai xót xa không thôi.
“Các anh cảnh sát, anh chàng này tâm địa bất chính, không thể nghe theo hắn mà để hắn ở lại nhà cô em này được.”
“Hơn nữa họ cũng chưa kết hôn, các anh đồn công an cũng không thể làm như vậy được, nghe lời một phía của người ta mà tiết lộ địa chỉ nhà cô ấy, đừng để kẻ xấu lợi dụng.”
“Lỡ sau này có chuyện gì, ai chịu trách nhiệm?” Lý Mai phẫn nộ nói ra trọng tâm.
Hai cảnh sát nghe vậy giật mình, quan thanh liêm cũng khó phân xử chuyện nhà mà.
Vốn dĩ hôm nay xử lý đặc biệt, tra từ hệ thống đăng ký cư trú ra địa chỉ nhà cô gái, tưởng làm việc tốt phục vụ nhân dân, ai ngờ lòng tốt lại thành chuyện xấu.
“Vậy thì, cô em, cô có biết địa chỉ của hắn không? Chúng tôi đưa hắn về nhà luôn.”
Triệu Tiểu Đường diễn tròn vai, chỉ biết khóc, cuối cùng Lưu Lệ Quân ra nói địa chỉ và số điện thoại của bố mẹ Trần Gia Dương.
Thấy chưa bắt được gà còn mất nắm gạo, Trần Gia Dương giãy giụa định túm lấy Triệu Tiểu Đường, bị hai cảnh sát nhanh tay ấn xuống.
“Các anh cảnh sát, tiền sính lễ của tôi, giày của tôi…” Trần Gia Dương khóc lóc không cam lòng, suýt ngất đi.
“Triệu Tiểu Đường, cô là con sói già, giả làm thỏ trắng…” Mặc cho Trần Gia Dương vùng vẫy lăn lộn, hắn vẫn bị hai cảnh sát cưỡng chế dẫn xuống lầu.
Lau khô nước mắt, đóng cửa lại, liền thấy Nghiêm Cảnh Hoa đã biết hết chuyện, đang bị Lưu Lệ Quân và Triệu Đại Sơn kéo chặt.
Nhìn thế trận, bà đang muốn xông lên đánh người.
Đêm đó Nghiêm Cảnh Hoa hối hận vô cùng, hận mình đã coi kẻ thù như người thân.
Bà trổ tài ăn nói của phụ nữ nông thôn, chửi lên chửi xuống mười tám đời tổ tông Trần Gia Dương.
Nằm trên giường, Triệu Tiểu Đường càng nghĩ càng thấy hôm nay chưa đã.
Một thằng đàn ông vừa tệ vừa hèn, dám lên tận cửa kêu gào.
Nghĩ đến ngoài tấm bằng thạc sĩ, thứ Trần Gia Dương quan tâm nhất là công việc ở doanh nghiệp nhà nước của hắn.
Lễ thượng vãng lai (có qua có lại).
Triệu Tiểu Đường mở máy tính, chụp màn hình những đoạn video hai người tìm thấy từ máy tính ở căn hộ của hắn, rồi đăng lên diễn đàn công ty của Trần Gia Dương.
Cô không muốn làm mờ ảnh, nhưng sợ bị coi là truyền bá thông tin xấu.
Chiến thuật chủ đạo là thừa thắng xông lên.
Đúng lúc đó, từng tia chớp xé toạc bầu trời như xé lụa, chiếu sáng cả bầu trời, tiếp theo là tiếng sấm chói tai như tiếng gầm thét của thiên nhiên, khiến người ta hoảng sợ.
Những hạt mưa bắt đầu dày đặc hơn, như có ai từ trên trời đổ xuống một thùng nước khổng lồ.
Triệu Tiểu Đường lúc này rất xót xa cho hai cảnh sát, thời tiết khủng khiếp như vậy còn bị Trần Gia Dương hành hạ qua lại.
Chẳng khác gì cô ngày trước, con người ta đúng là phải thất bại mới khôn ra, chắc hai anh cảnh sát sau này sẽ không tùy tiện phát thiện tâm nữa.
Sau hai ngày mưa ngâm, cả thành phố như một miếng bọt biển no nước, không thể chứa thêm một giọt nào.
Đêm ấy, trên đường phố, nước mưa nhanh chóng tụ lại, tạo thành những dòng chảy xiết, nước ngập trên mặt đường ngày càng sâu, chẳng bao lâu sau đã ngập vỉa hè, thậm chí tràn qua một số tuyến đường ở vùng trũng.
Người tinh ý sẽ nhận ra gió đã yếu đi nhiều, thậm chí dần ngừng hẳn, chỉ còn lại cơn mưa xối xả không dứt, gột rửa thế giới này.
Doanh nghiệp nhà nước lâu đời, tư tưởng truyền thống, cuối cùng không thể chứa nổi hạt cát này.
Chiều hôm sau, Triệu Tiểu Đường thấy trên trang web chính thức của công ty Trần Gia Dương có thông báo sa thải một người vì sinh hoạt riêng không đứng đắn.
Trên diễn đàn chính thức, một đoạn video ghi lại cảnh mấy người phụ nữ vây đánh Trần Gia Dương trước cửa công ty có lượt xem cao nhất, tuy bị gỡ nhanh, nhưng Triệu Tiểu Đường vẫn kịp thấy cặp kính bay mất và khuôn mặt trầy xước của Trần Gia Dương.
Thật thoải mái, Triệu Tiểu Đường lấy từ trong không gian ra một chai bia lạnh, ngửa cổ uống hết phân nửa.
Tưởng niệm cho Triệu Tiểu Đường ngây thơ ngốc nghếch ngày xưa đã không còn nữa.
Dưới cú sốc tinh thần lẫn thể xác, Trần Gia Dương sốt cao không lui, vừa giấu bố mẹ tin mình bị sa thải, vừa phải phục vụ cô em họ đang mang thai thèm ăn, ngày nào cũng đội mưa ra ngoài mua đủ thứ, đi đứng như người mất hồn.
Trước đây, sợ bố mẹ biết chuyện em họ có thai, hắn đã hủy hết giấy tờ khám thai, nhưng tờ siêu âm kia vẫn xuất hiện trong nhà không rõ từ đâu.
Bố mẹ không nỡ bỏ cháu, cứng rắn giữ em họ ở lại, định đợi Trần Gia Dương và Triệu Tiểu Đường kết hôn rồi mới cho ra mặt cháu, đến lúc đó Triệu Tiểu Đường không nhận cũng phải nhận.
Vậy nên họ vội vàng chuyển sính lễ, Triệu Tiểu Đường nhận thì hôn sự coi như xong.
Không ngờ lại bị Triệu Tiểu Đường chơi một vố.
Giờ đây hôn sự tan, công việc mất, hắn chẳng có ý định sống cả đời với đứa em họ xuất thân nông thôn.
Hắn định chờ cơ hội thích hợp để đưa em họ đi phá thai, nhưng trời dường như chống lại hắn, mưa xuống không ngớt.
Cô và chú (bố mẹ em họ) lên cửa đòi 10 vạn tệ tiền bồi thường tinh thần, cộng với 26,8 vạn sính lễ và 125 vạn tiền mua nhà, phần lớn đều là hắn vay từ các nền tảng. Vốn tưởng kết hôn với Triệu Tiểu Đường sẽ lấy tiền bồi thường tối ưu của cô để trả, nhưng giờ đây phải vay nóng trả lạnh, lãi mẹ đẻ lãi con, hắn đã nợ hơn 200 vạn tệ.
Hiện tại hắn không còn thu nhập, căn nhà xây tốn kém ở quê đến nỗi cơn gió đầu tiên còn không chịu nổi…
Chỉ còn lại căn nhà ba phòng ngủ lớn đã trả một nửa này, bằng mọi giá phải giữ.
Giá cả leo thang, nhà cửa không đủ cơm ăn, hắn lại đội mưa đến khu Lâm Uyển hai lần, đòi lại 26,8 vạn tiền sính lễ. Lần đầu bị Nghiêm Cảnh Hoa cào rách mặt, Triệu Đại Sơn cầm cán bột mì đội mưa đuổi đánh hắn ra khỏi khu.
Lần thứ hai thì vào thẳng cửa khu còn không được.
