Chương 54: Thấy Máu
Phòng gym khá đầy đủ, máy chạy bộ, xe đạp động lực, máy tập elip, máy chèo thuyền… đều có.
Cạnh phòng gym còn có một cánh cửa, Triệu Tiểu Đường vặn tay nắm đẩy hai cái không mở được. Chỗ nào vậy, mà còn khóa trái nữa.
Chu Quân chạy tới, vừa đạp chân vừa dùng vai húc, đều không mở được. Cửa này chất lượng thật tốt.
Triệu Tiểu Đường chợt nhớ đến bình chữa cháy ở hành lang, liền chạy nhanh tới lấy một cái rìu chữa cháy đưa cho Chu Quân.
Chu Quân nhận lấy, chém vài nhát là phá được cửa.
Quả không uổng công, trong phòng là một kho nhỏ, chừng ba bốn mét vuông, dưới đất chất đầy đồ.
Có 10 thùng bánh trung thu, 6 thùng quà tặng gạo ngũ thường 10 cân, 5 thùng quà tặng vịt quay thành Hoa đóng gói chân không.
Ngoài đồ ăn, còn lại đều là hộp quà trà, rượu trắng cao cấp, rượu vang đỏ, rượu ngoại.
Chu Quân có cảm giác mình phát tài rồi, dù không ăn, sau này mà bán được thì cũng đáng bao nhiêu tiền.
Liền quyết định, phải mang hết mấy thứ này về, một chuyến không hết thì hai chuyến.
Chu Quân phụ trách vất vả chuyển toàn bộ vật tư ra cửa, bảo Triệu Tiểu Đường lên tầng trên cùng lục soát thêm.
Đẩy cánh cửa gỗ lim chạm khắc của phòng tổng giám đốc, trong không gian rộng mấy trăm mét vuông, kê sát tường một bộ bàn ghế làm việc bằng gỗ hoa lê cổ kính. Trên kệ trưng bày bình sứ, quạt, thêu, tranh chữ… những món đồ cổ nghệ thuật.
Giữa phòng là một bộ bàn trà núi cao suối chảy được chạm khắc từ ngọc thô, xung quanh là sáu chiếc ghế dát ngọc.
Đây là công ty công nghệ? Cuộc chơi của giới nhà giàu, đúng là hào xa vô nhân tính, khác hẳn mấy hộp quà dưới kho.
Triệu Tiểu Đường thu hết, văn phòng lớn vốn trống, giờ càng trống hơn.
Phía sau tủ kệ là phòng ngủ, giường và tủ gỗ hoa lê cùng tông màu.
Trong tủ toàn vest và sơ mi ba màu đen trắng xám, trên kệ trưng bày ba chiếc đồng hồ Rolex phiên bản giới hạn, bên trong tủ còn giấu hai két sắt.
Thu! Thu! Thu! Ngay cả giấy vệ sinh, nước rửa tay, dao cạo, nước cạo râu, nước súc miệng trong nhà vệ sinh cũng thu sạch.
Triệu Tiểu Đường chỉ cầm ba bánh trà trắng dưới gầm bàn trà xuống lầu.
Chu Quân đang chuyển hai thùng cơm tự sôi cuối cùng, hai người vừa gặp mặt thì nghe thấy tiếng đánh nhau dưới lầu.
“Không ổn, chẳng lẽ có người cướp đồ?” Triệu Tiểu Đường phản ứng nhanh nhất.
Sợ Lương Phàm gặp nguy hiểm, Chu Quân vứt đồ trong tay chạy như bay ra cửa.
Triệu Tiểu Đường nhặt rìu chữa cháy đuổi theo.
Chỉ thấy trước thuyền kayak của Lương Phàm có một xuồng máy, sau có một thuyền kayak, ba người trước, hai người sau, kẹp giữa.
“Đây là làm gì thế? Không phải đang quay phim chứ?” Chu Quân khó tin trước cảnh tượng, anh ta thì nóng tính thích đánh nhau, nhưng chưa từng động dao.
Mấy người tay cầm vũ khí, đặc biệt tên cò hương cầm đầu có thanh đao dài nửa mét, vung mạnh về phía Lương Phàm.
Hai người phía sau nắm lấy ba lô của Lương Phàm kéo xuống.
Một lần tránh không kịp, cánh tay Lương Phàm trúng một nhát, máu tươi lập tức nhỏ xuống thuyền kayak, đỏ một mảng.
Vừa thấy người nhà mình thấy máu, Chu Quân lập tức huyết mạch thức tỉnh.
“Mẹ kiếp, đông hiếp ít, có ra gì đàn ông không?” Mùi máu lan trong không khí, Chu Quân tay không xông lên.
Triệu Tiểu Đường thầm kêu không ổn, quả nhiên, người chèo thuyền trước sau hợp lực dùng mái chèo đẩy thuyền kayak của Lương Phàm ra xa, tên cò hương cầm đao dài chặn ngay cửa.
Chu Quân muốn hối hận cũng đã muộn, hai tên cầm dao găm thừa cơ chui vào từ lối vào, lao tới đâm anh.
Chu Quân hai tay ôm đầu, tưởng hôm nay tạ thế ở đây.
Anh không thấy, một cái rìu chữa cháy bay từ sau lưng, lưỡi rìu cắm thẳng vào đùi tên gần mình nhất, con dao cách tim anh chỉ còn 20cm rơi “xoảng” xuống đất.
Tên đó kêu thét ngã xuống, không tin vào mắt mình nhìn cái rìu lớn cắm trên chân.
Tên kia ngây ra, không ai thấy phía sau Chu Quân còn có người.
Nắm thời cơ, Chu Quân tung một cú đấm cực mạnh, dùng hết sức, tên đó ngã lăn ra bất tỉnh.
Chu Quân là dân lao động, năm nay hơn 40, từng khuân gạch công trường, vác tủ lạnh ở siêu thị.
Là người dựa vào sức lực mua nhà ở thành Hoa, cưới vợ.
Sức nặng cú đấm có thể tưởng tượng.
Đốn gục hai người, tên cò hương cuống lên, vung đao dài chui vào.
Chu Quân rút rìu chữa cháy từ người nằm đó, mặc kệ bị máu bắn đầy mặt, quần nhau với tên cò hương.
Một tên cầm gậy sắt phía sau hùng hổ lao tới Triệu Tiểu Đường, phát hiện là cô gái trắng trẻo sạch sẽ, còn chưa hiểu chuyện gì, quay lại hỏi: “Đại ca, là con gái!”
Tên cò hương gầm lên: “Đồ ngu, con gái cái đầu mày, mày không thấy rìu bay vào chân Hắc Tử à! Quay lại! Mẹ mày nữa!”
Quay lại thì không kịp nữa rồi, vì cây dùi cui điện cao áp trong tay Triệu Tiểu Đường đã chạm vào người hắn.
Lại hạ thêm một tên, bên kia tên cò hương sốt ruột nhảy cẫng, nhưng lại bị rìu của Chu Quân chế ngự không thoát thân được.
Lúc này Lương Phàm bị thương không biết từ lúc nào đã lén mò tới phía sau, nắm thời cơ, một cây cán lăn đập vào đầu tên cò hương.
“Tên thứ tư” Triệu Tiểu Đường đếm, “Tên cuối cùng đâu?” Bên ngoài ba thuyền không một bóng người.
Lương Phàm giơ tay chỉ mặt nước.
Một người, phải nói là một xác chết nổi ngửa trên mặt nước.
Trong lúc quần nhau không may rơi xuống nước chết đuối.
Tên bị chém chân trên mặt đất chắc vì mất máu nhiều đã ngất đi.
Năm người, một chết, bốn ngất.
Lương Phàm và Chu Quân ngồi bệt xuống đất, không biết vì mệt hay vì sợ.
Triệu Tiểu Đường rút thắt lưng quần từ người tên cò hương, buộc chặt phía trên cánh tay đang chảy máu của Lương Phàm.
Mở hộp y tế kiếm được từ tiệm thú cưng, giả vờ lục tìm, lại dùng chiêu cũ lấy oxy già và băng gạc từ không gian.
Vết thương của Lương Phàm rất sâu, cần khâu, nhưng Triệu Tiểu Đường không chuyên bằng Lưu Lệ Quân, nên trước tiên dùng oxy già rửa sạch, rồi băng vô trùng băng lại, đảm bảo không nhiễm trùng, đợi về để Lưu Lệ Quân xử lý.
Chu Quân mở một chai rượu trắng lấy từ kho trên lầu, ngửa cổ uống một ngụm lớn, rồi đưa cho Lương Phàm. Lương Phàm uống một ngụm, đưa cho Triệu Tiểu Đường.
Triệu Tiểu Đường nhận lấy, ngửa miệng đổ một chút, nuốt xuống. Là rượu trắng lão bạch can, cô nhớ lúc lạnh nhất từng tìm được một chai, mỗi lần cảm thấy sắp không chịu nổi thì nhấp một tí.
Với người khác, chắc là rượu vào lời thật, còn với họ, có lẽ là rượu làm gan kẻ nhát.
Gọi cảnh sát bị bác bỏ đầu tiên, không có camera, không ai chứng minh họ là người bị hại.
Một chết bốn bị thương, hậu quả ai gánh nổi?
Rõ ràng là phòng vệ chính đáng, lẽ nào lại bỏ gia đình đang không có ăn uống vào đồn cảnh sát?
Đưa bệnh viện cũng bị bác, bọn này rõ không phải hạng tầm thường, nếu bị dây dưa, hậu hoạn vô cùng.
Kết quả thương lượng cuối cùng là mang thuyền của chúng đi, để chúng tự sinh tự diệt.
Triệu Tiểu Đường chưa trả lời, vì cô còn phương án thứ ba.
