Chương 82: Phát hiện chợ nông sản
Triệu Tiểu Đường đến hơi muộn nên không thấy cảnh xác của gã to con đêm qua bị xe đẩy chở đi trước mặt mọi người đang xới cơm.
Cái chết của gã to con không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là mục đích của ban quản lý đã đạt được.
Kẻ nào nghe theo thì sống, kẻ nào chống lại thì chết, chẳng trách sáng nay phản ứng của mọi người thay đổi hoàn toàn, ai nấy đều ôm chăn mới phát như nhặt được món hời.
Cho một cái tát lại cho một viên kẹo ngọt, phải nói ông Giả Chủ nhiệm này quả thực rất giỏi cai trị người khác.
Vào trong cửa tòa nhà, thấy xung quanh vắng vẻ, Triệu Tiểu Đường lấy từ trong chiếc áo khoác dày ra hai khẩu súng bắn đinh không dây, đưa cho Lương Phàm và Cát Lâm mỗi người một khẩu.
Lương Phàm thận trọng, nhận lấy nhét thẳng vào trong chăn bông, Cát Lâm không kìm được cầm trên tay vui vẻ ngắm nghía một hồi, hai mắt sáng rỡ.
Triệu Tiểu Đường lại biến trò như ảo thuật, từ trong túi lôi ra bốn hộp đinh thép, đưa cho mỗi người hai hộp.
Cát Lâm hưng phấn nói: "Em gái giỏi thật, nói được làm được!"
Triệu Tiểu Đường dặn dò: "Cẩn thận khi dùng, chú ý an toàn", không phải cô có lòng thánh mẫu tràn lan, mà trong ngày tận thế, đánh một mình rất khó sống sót.
Hiện tại trời lạnh đất đóng băng, vật tư ngày càng ít, những người sống sót sẽ sớm phát hiện ra thành Hoa vẫn còn một khu nhà không bị phá hủy trong trận động đất, đến lúc đó e rằng sẽ có từng đợt kẻ liều mạng tràn tới.
Lương Phàm ở tầng sáu, Cát Lâm ở tầng bảy, nếu ai đó muốn lên tầng tám, ít nhất phải vượt qua hai chốt chặn phía trước.
Không phải cô ôm lo xa, mà là phòng bị thì có hơn.
Về đến nhà, vừa vào cửa, Triệu Tiểu Đường thu đồ vào không gian, rồi áp sát người vào bức tường lửa. Tường lửa khô ráo, ấm áp, xua tan hết hơi lạnh trên người.
Bên này, Nghiêm Cảnh Hoa làm món bánh khoai tây chiên cũng bưng lên bàn, thơm giòn, kèm theo bát canh thịt cừu viên đậm đà, Triệu Tiểu Đường húp xoẹt một bữa no nê.
Mấy cái bánh vừa cứng vừa lạt của ban quản lý cô không muốn ăn.
Để không lộ ra hơi thở, ăn uống no say xong, cô vội đánh răng.
Đến khi tiếng chiêng của ban quản lý báo hiệu ra lao động vang lên, Triệu Tiểu Đường dưới sự yêu cầu gắt gao của Nghiêm Cảnh Hoa, đã mặc bộ ba áo bông, quần bông, giày bông do bà làm, bên ngoài khoác thêm áo khoác quân đội do ban quản lý phát.
Bây giờ nặng nề đến nỗi không đeo ba lô nổi, phải nhờ Lưu Lệ Quân giúp mới được.
Đội mũ, quàng khăn, cho đến khi Lưu Lệ Quân kiểm tra xác nhận toàn thân cô chỉ còn mỗi đôi mắt lộ ra ngoài, mới cho cô ra cửa.
Gặp Lương Phàm, Cát Lâm, Chu Quân, mấy người cùng nhau gia nhập đội quân lao động của ban quản lý.
Đúng là người khôn ngoan biết thời thế, sau khi trải qua đêm bị cướp tập kích và thời tiết cực lạnh, ba đội tìm kiếm vật tư ban đầu đã giảm mất một phần ba.
Chế độ mới vừa ra, bây giờ lại tăng gấp đôi, có gia đình trông như cả nhà lên đường, ngay cả những ông già bà già lầm lũi và trẻ con nửa lớn cũng xuất hiện trong đội.
Dù sao bây giờ làm nhiều hưởng nhiều, có thêm một phần vật tư, sẽ có thêm một phần tự tin.
Tốc độ di chuyển của đội rất chậm, bên ngoài khu nhà, nước đọng chưa kịp rút đi trong đợt rét cùng cực đã đóng thành lớp băng dày, người ta đi trên đó cẩn thận, không cẩn thận là ngã một cái đau điếng.
Hai bên đường, bề mặt các tòa nhà đều phủ một lớp băng trắng, cả thành phố như một thành phố đóng băng chết chóc.
Chu Quân đi phía trước, bảo Triệu Tiểu Đường từ phía sau nắm lấy dây ba lô của anh, để khỏi ngã.
Trong vài dặm quanh đây đều đã bị lục tung, không còn cách nào, Tiểu Ngô đành dẫn mọi người đi ngày càng xa, ngày càng hẻo lánh, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Đi bộ hơn 2 tiếng đồng hồ, chút đồ ăn sáng đã tiêu hao hết, người ta bắt đầu sinh ra oán khí, nhưng không dám lộ ra ngoài.
Thật sự không thể tiếp tục tiêu hao thể lực như vậy, Chu Quân nói: "Tôi biết gần đây có một khu chợ nông sản, trước đây tôi thường đến giao hàng. Anh Ngô, hay là chúng ta đến đó thử vận may?"
Tiểu Ngô lập tức bảo Chu Quân lên đường dẫn, đang lo không tìm được vật tư để báo cáo với mọi người, thế này vừa có người thế mạng, nếu hôm nay mọi người chịu đói, thì không trách được hắn.
Triệu Tiểu Đường và Lương Phàm đều nhìn ra ý đó, có chút lo lắng.
Chu Quân rất quen thuộc dẫn mọi người đi qua hai con phố, đến một khu chợ nông sản không mấy nổi bật trước mặt.
Nói là chợ nông sản, kỳ thực chỉ là hai dải mái tôn màu xanh lam, bây giờ đã cùng với những tòa nhà xung quanh đổ sụp hoàn toàn, căn bản không nhìn thấy phía dưới có gì.
Khu chợ nông sản này nằm ở trung tâm một khu nhà ổ chuột thấp lè tè, lúc lũ lụt nghiêm trọng nhất, e rằng cả khu bị ngập trong nước, nước lũ vừa rút, động đất đã đến nhanh, chắc hẳn chưa bị mọi người lục sạch, phải nói Chu Quân đã chỉ ra một nơi cực tốt.
Mọi người đang loay hoay không biết bắt đầu thế nào, thì một cậu bé lớn kêu lên kinh ngạc: "Mau nhìn kìa, có gà!"
Mọi người theo hướng tay cậu bé nhìn, quả nhiên trong một khe hở lớn thấy mấy con gà co cụm lại với nhau.
Trời lạnh quá, động vật cũng buông xuôi chống cự, mấy người đàn ông lập tức xông tới nắm cánh gà nhấc lên: "Vẫn còn sống!"
Có vẻ là mấy chú gà may mắn sống sót từ các quầy bán gà sống.
Điều này cổ vũ tinh thần mọi người, họ hì hục bắt đầu mở tung những tấm tôn đổ, còn những người thông minh hơn thì men theo những ngôi nhà đổ ở hai bên lùng sục.
Triệu Tiểu Đường, Lương Phàm và Cát Lâm ba người ở trong đội này.
Những ai thường xuyên đi chợ đều biết, bên dưới mái tôn là các quầy hàng, nhà cửa ven chợ mới là cửa hiệu, chắc chắn hiệu buôn có hy vọng tìm thấy vật tư hơn.
Ước chừng lớp băng ít nhất đã đóng dày hơn 1 mét, nước băng đục ngầu, thứ dưới lớp băng đừng hòng nghĩ tới, không chỉ không thấy được, mà băng dày còn khó đục.
Cát Lâm người gầy nhỏ, chuyên chui vào những khe hở lớn, nhờ có băng đóng cứng những bức tường đổ, giảm bớt nguy cơ sập thêm.
"Thầy Lương, hứng này" Cát Lâm vừa nói vừa từ một cái lỗ nhỏ đưa ra một túi đường phèn, một lát sau lại đưa ra một đống gia vị như hoa tiêu, hồi, lá thơm, xì dầu... xem ra là cửa hàng bán gia vị.
Mọi người lục tục đều có phát hiện, có người tìm thấy hạt dưa, hạnh nhân, quả khô, có người tìm thấy dầu ăn thùng lớn và gạo hút chân không, còn có người tìm thấy trứng ngỗng muối đóng thùng đông thành tảng.
Lại có người còn moi từ trong băng ra hai con cá chép lớn.
Bên Chu Quân cũng có thu hoạch lớn, từ một tủ lạnh lớn bị nước lũ nâng lên rồi đóng băng trên mặt băng, phát hiện cả một tủ lạnh bánh bao ăn liền đông lạnh.
Không biết là do tủ lạnh mất điện đậy kín giữ được nhiệt độ nhất định, hay là bánh bao của hãng này có quá nhiều chất bảo quản, hiện tại dù đông cứng hoàn toàn, nhưng một cái mốc cũng không có.
Triệu Tiểu Đường thì phát hiện ra hai máy bán hàng tự động nước giải khát, dù nửa chiếc máy bị đóng trong băng, nhưng không ngăn được cây rìu cứu hỏa trong tay Chu Quân, vài nhát rìu đã banh xác.
Triệu Tiểu Đường nhặt ra mấy chục chai nước khoáng và nước giải khát.
Ban đầu khi nhìn thấy những thứ này, bản năng "cướp miễn phí" trong người cô động đậy, nhưng những thứ này trong không gian của cô còn khá nhiều hàng tồn, mà chuyến này mục đích cũng không phải ở chỗ này.
Đợi đến khi mọi người đều thành cừu béo, con cừu này của cô dù mập hay ốm cũng chẳng còn nổi bật nữa.
Không biết đã qua vài tiếng đồng hồ, trời sắp tối, mọi người mới bắt đầu đóng gói thu hoạch hôm nay, đồ nhẹ thì trực tiếp bỏ vào ba lô, đồ nặng thì vài người hợp sức buộc lên xe đẩy cùng đẩy đi.
Chu Quân thì tận dụng nguyên liệu tại chỗ, tìm được mấy tấm bạt kích cỡ khác nhau, bọc vật tư của bốn người họ lại bằng bạt, buộc chặt, dùng dây leo núi của Lương Phàm kéo lê trên mặt băng.
Mọi người thấy vậy cũng học theo, thế là Chu Quân nổi tiếng một trận, được mọi người kéo vào vị trí trung tâm của đội, hết câu "anh Quân" rồi đến câu "anh Quân" bắt chuyện.
Tiểu Ngô đi đầu đội, mặt mày tối tăm khó coi, rõ ràng hắn mới là người dẫn đầu đội, sao lại có cảm giác bây giờ Chu Quân mới là lão đại.
