Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Chồng Ngoại Tình, Mẹ Ruột Bỏ Mặc, Tôi Chỉ Tin Con Trai - Trương Thanh Lam > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

Chương 84: Quan điểm của Bé về việc giết người

 

Khi đi lên tầng bảy, Thanh Lam nhìn qua khe cửa phòng cháy chữa cháy thấy sảnh thang máy nhà mình dường như có ánh đèn hắt ra.

 

‘Hay là người trong tòa nhà đến trả thù mình?’ Thanh Lam nghĩ thầm. Cô thấy cửa từ bên trong đẩy ra, một khuôn mặt quen thuộc đang đứng đó, cầm đèn soi ra ngoài.

 

Thấy là Thanh Lam, Cao Mộng Kiều trong đó rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, nhưng giây sau cô ấy nhìn thấy máu trên mặt Thanh Lam. Không kìm được kêu lên:

 

“Thanh Lam, chị bị thương à? Nhà em có cao Bạch Dược, em lấy cho chị, chị đợi em nhé.” Nói xong cô ấy định chạy xuống lầu, nhưng bị Thanh Lam giơ tay cản lại.

 

“Tôi không bị thương, đây là máu của người khác. Cô đứng trước cửa nhà tôi làm gì thế?”

 

“Em mang mấy túi đồ lên đây, để ngoài sợ bị mất, lại lo thằng bé ở nhà một mình sẽ sợ, nên em định ở đây chơi với nó một lúc, kể chuyện cho nó nghe. Nhưng mà Thanh Lam, thằng bé không sao chứ? Em ngồi đây nói chuyện với nó cả lâu, kể mấy câu chuyện, mà nó trong đó chẳng động tĩnh gì, cũng không tương tác với em.” Cao Mộng Kiều trả lời xong rồi lại tỏ ra lo lắng.

 

“Thằng bé không sao, lúc tôi đi nó đang ngủ trong phòng, chắc không nghe thấy cô kể chuyện đâu.” Thanh Lam giải thích. Nói xong cô cúi nhìn mấy túi đồ dưới đất, hỏi Cao Mộng Kiều:

 

“Một mình cô vác lên đây à? Nặng phết đấy.”

 

“Đâu có một mình, là anh Ngụy Chính Dương ở tầng bốn giúp em đấy. Lúc nãy em nghe thấy chỗ đỗ xe của chị có đàn ông chửi nhau, em liền đi tìm anh ấy nhờ giúp. Kết quả ra ngoài thì vừa nghe thấy mấy tiếng súng, anh ấy nói đó là súng của chị, tụi em sợ qua đó bị lạc đạn, nên đợi một lúc rồi mới đi tìm chị.”

 

Nói đến đây, Cao Mộng Kiều thấy lời mình nghe sao mà kỳ, nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

 

“Lúc tụi em đến thì không thấy chị đâu, dưới đất chỉ có ba xác chết. Anh Ngụy nói chị chắc không sao, trời tối quá, ra ngoài tìm cũng khó, về nhà chờ thì hơn. Sau đó em nhờ anh ấy giúp mang mấy thứ này lên.”

 

Nghe lời giải thích không chút tô vẽ này, Thanh Lam không biết mình có nên mừng vì người trước mặt là một người thật thà hiếm có không.

 

“Túi này tôi lấy, hai túi kia cho cô. Lúc nãy tôi quên cô ở dưới, bắt cô đợi tôi lâu, phần thêm đó coi như quà tạ lỗi.” Thanh Lam kéo một túi lại gần mình, chỉ vào hai túi kia nói với Cao Mộng Kiều.

 

Nghe Thanh Lam phân chia vậy, Cao Mộng Kiều vội xua tay từ chối:

 

“Không được, không được, hôm nay nhà chị xảy ra chuyện lớn như vậy, em chẳng giúp được gì, em thấy có lỗi lắm. Mấy túi này chị cứ lấy hết đi, em không lấy đâu.” Nói xong cô ấy định chạy xuống lầu.

 

“Đứng lại.” Thanh Lam đột nhiên lớn tiếng gọi cô ấy lại.

 

“Chia theo cách tôi nói, không thì sau này tôi ra ngoài tìm đồ không đưa cô đi nữa. Với lại tôi cũng cảm ơn cô vì đã ở đây chơi với con tôi lâu như vậy.”

 

Thực ra còn một lý do nữa Thanh Lam không nói ra, dựa theo lời khai của tên đàn ông hay khóc lúc nãy. Cô vì xử lý vụ hỏa hoạn nên quên mất Cao Mộng Kiều còn ở dưới lầu. Lúc đó nếu cô ra ngoài muộn hơn một chút, có lẽ Cao Mộng Kiều đã bị người ta hại mất. Nghĩ vì mình mà đối phương gặp nguy hiểm, trong lòng cô thấy có lỗi.

 

Nói xong, Thanh Lam mở cửa nhà, xách túi đồ của mình vào trong, trước khi đóng cửa nói với Cao Mộng Kiều:

 

“Về nhanh đi, mai còn phải ra ngoài đấy.” Nói xong cô khóa cửa từ bên trong.

 

Ngoài cửa chỉ còn một mình Cao Mộng Kiều cảm động rơm rớm nước mắt. Ngoài mẹ và chồng mình thì Thanh Lam là người thứ ba tốt với cô ấy.

 

Vào trong nhà, Thanh Lam trước hết vào phòng sách châm lửa lò sưởi, đợi nhiệt độ trong phòng lên, cô lấy từ không gian ra một gói khăn ướt, chà sạch từng chút từng chút vết máu trên mặt và đầu, rồi mới vào lại không gian.

 

Lúc cô vào, Tiểu Phúc chạy ra đầu tiên, vẫy đuôi làm nũng. Thanh Lam nhìn một vòng không thấy Bé, liền gọi với vào trong nhà:

 

“Bé ơi, mẹ về rồi!”

 

Nhanh chóng, tiếng Bé trả lời vọng ra từ phòng ngủ của Thanh Lam.

 

“Mẹ ơi, con đang xả nước nóng cho mẹ, mẹ qua đây tắm đi.”

 

Theo tiếng gọi, Thanh Lam vào phòng ngủ thấy đứa con trai đang bận rộn trong phòng tắm. Cô lo lắng hỏi:

 

“Bé à, con vừa thấy mẹ bắn súng phải không?”

 

“Dạ, có thấy ạ.” Bé vừa đổ muối tắm vào bồn vừa gật đầu trả lời.

 

Nghe con nói, Thanh Lam hơi ngập ngừng hỏi:

 

“Con không sợ sao? Mẹ giết người đấy. Con không sợ mẹ à?”

 

Ai ngờ, Bé quay lại nhìn mẹ với vẻ hơi lạ:

 

“Sao phải sợ hả mẹ? Mẹ giết để tự vệ, nếu mẹ không giết người xấu, người xấu sẽ giết mẹ, lúc đó con sẽ mất mẹ. Hơn nữa, trong mơ con đã thấy cảnh đó nhiều lần rồi, con không sợ.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi