Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Chồng Ngoại Tình, Mẹ Ruột Bỏ Mặc, Tôi Chỉ Tin Con Trai - Trương Thanh Lam > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97 có bản audio.

Chương 94: Lại Bị Chặn

 

“Mẹ ơi, vậy mẹ nhất định phải chú ý an toàn, con không muốn không tìm thấy mẹ nữa.” Vừa nói Bé vừa ôm chặt lấy cổ Thanh Lam, thân hình nhỏ bé hơi run lên.

 

Cảm nhận được hơi ấm nơi cổ, mắt Thanh Lam cũng dần ươn ướt. Cô biết hôm nay con trai có chút khác thường, chắc lại nhớ chuyện kiếp trước rồi.

 

“Bé yên tâm, mẹ nhất định sẽ chú ý an toàn. Lần này mẹ sẽ nhìn Bé lớn lên, nhìn Bé lấy vợ sinh con, nhìn Bé mãi mãi hạnh phúc. Mẹ sẽ không bao giờ rời xa Bé nữa.” Thanh Lam nhẹ nhàng vỗ về lưng Bé an ủi.

 

Đợi đến khi tâm trạng Bé dần ổn định, Thanh Lam mới mặc áo chống lạnh vào rồi ra khỏi không gian, xuất hiện trong một căn phòng kho nhỏ trên tầng bốn của trung tâm thương mại Ronda.

 

Đẩy cửa bước ra, Thanh Lam đứng yên lắng nghe một lúc âm thanh trong tòa nhà, sau đó bật đèn trần lên rồi đi lên tầng năm.

 

Tầng này ngoài một rạp chiếu phim, còn lại toàn là nhà hàng. Thanh Lam để ý cửa các cửa hàng vẫn còn nguyên vẹn, có vẻ những người đến thu thập vật tư trước đây vì siêu thị đã có đủ đồ nên chưa nghĩ tới chỗ này.

 

Cô lấy từ không gian ra một chiếc kềm lớn, cắt đứt dây xích khóa cửa một nhà hàng rồi lặng lẽ bước vào.

 

Trực tiếp đi vào phía sau bếp, cô thấy ba mươi mấy bao gạo, mỗi bao năm mươi cân, cô thu hết vào không gian. Xong xuôi, Thanh Lam phát hiện phía sau bếp còn mấy tủ đông siêu lớn. Mở một cái ra, bên trong toàn là đồ ăn đóng túi, đóng hộp.

 

Cô lấy đại một hộp, thấy trên đó ghi “Thịt cừu hầm đỏ”, lại lấy một hộp khác có bao bì khác, trên đó ghi “Thịt kho tàu”.

 

Thanh Lam thở dài trong lòng: Nhà hàng này nổi tiếng, là chuỗi nhà hàng toàn quốc, hóa ra đồ ăn họ dùng đều là đồ chế biến sẵn.

 

Lại mở thêm mấy tủ đông khác, cô thấy toàn là đủ loại đồ chế biến sẵn đóng gói, không chỉ đồ nóng mà ngay cả đồ nguội cũng nhiều loại được chế biến sẵn.

 

Dù biết những món này ăn không tốt cho sức khỏe, nhưng trong thời kỳ tận thế thiếu thốn lương thực, chúng sẽ trở thành thứ quý giá. Thế là Thanh Lam thu cả đồ ăn lẫn tủ đông vào không gian.

 

Thu xong nhà hàng này, cô lại chọn một tiệm cơm trộn nổi tiếng khác, cũng mở cửa theo cách vừa rồi.

 

Tiệm này cũng nổi tiếng, nhưng trước tận thế đã có tin họ dùng đồ chế biến sẵn, vậy cô thu luôn, dù không ăn thì cũng có thể đem trao đổi với người khác.

 

Vào phía sau bếp, Thanh Lam quả nhiên thấy hai tủ đông lớn, mở ra, bên trong giống hệt những gì cô nghĩ: toàn là đồ chế biến sẵn đóng túi, đóng hộp.

 

Vì vừa thu bốn tủ đông rồi, lần này cô chỉ lấy đồ ăn trong tủ, còn lại không lấy gì khác, kể cả gạo của tiệm này cô cũng để lại, chờ người đến tìm vật tư sau.

 

Thu xong đồ chế biến sẵn của hai tiệm, Thanh Lam đi xuống dưới. Cô nhất định sẽ thu hết đồ dùng sinh hoạt trong siêu thị, nếu không sau đợt tuyết rơi liên tục nửa tháng nữa, mọi thứ sẽ đông cứng trong lớp băng mất. Còn đồ ăn trên tầng năm, nếu trước khi tuyết rơi mà chưa ai đến lấy, cô cũng sẽ thu về.

 

Lại một lần nữa bước đến lối vào tầng hầm từ tầng một, Thanh Lam thấy hai người đàn ông vẫn canh giữ ở đó.

 

Giống như lần trước, cô lại bị chặn ở chỗ xuống cầu thang.

 

“Cút ngay, đồ dưới này là của bọn tao!”

 

Lần này người chặn Thanh Lam nói chuyện không khách sáo như lần trước, giọng cũng trẻ hơn, xem ra họ làm theo ca.

 

“Nhà tôi hỏng nồi, tôi xuống lấy bộ nồi rồi lên ngay.” Nhìn người đàn ông chặn đường, Thanh Lam lạnh lùng nói.

 

“Mặc kệ nhà mày hỏng nồi hay không, liên quan gì đến tao? Tao nói đồ dưới đó là của bọn tao, cút nhanh, nghe thấy chưa?” Người đàn ông trợn mắt, mặt gần như dí sát vào mặt Thanh Lam. Dù cả hai đều đeo khẩu trang, cô vẫn ngửi thấy mùi hôi thối từ miệng hắn.

 

Thanh Lam khó chịu lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách, rồi đưa tay phe phẩy trước mũi.

 

Thấy động tác của Thanh Lam, gã đàn ông đối diện bỗng nổi khùng, mắng to:

 

“Mẹ kiếp, tao địt mẹ mày…” Vừa chửi vừa giơ dao găm trong tay đâm thẳng về phía Thanh Lam.

 

Thanh Lam cau mày lùi nhanh, xoay người né qua nhát dao đâm tới. Rồi cô bất ngờ vươn tay, chụp lấy cánh tay đối phương, dùng một đòn kéo xuống cướp luôn con dao.

 

“A… mày còn không mau đến giúp!” Cảm giác tay sắp bị bẻ gãy, gã hôi miệng rú lên, nhìn về phía đồng bọn vẫn chưa phản ứng kịp hét lớn.

 

“Hả? Ờ… được.” Mâu thuẫn giữa hai người leo thang quá nhanh, người đàn ông đứng ngây ra mãi mới phản ứng, vội cầm dao bước nhanh tới.

 

“Đứng lại!” Thanh Lam một tay khóa chặt cánh tay gã hôi miệng ra sau, tay kia giơ súng chĩa vào người vừa chạy tới.

 

Bị họng súng dí vào đầu, người đàn ông cảm thấy lạnh ngắt, tay buông lỏng, dao rơi xuống đất. Tuy không hiểu sao một người phụ nữ lại có súng trong tay, nhưng cảm giác lạnh lẽo thật sự áp vào trán, hắn không dám đánh cược đó là súng giả; lỡ là thật thì chẳng phải chết ngay sao?

 

Còn gã hôi miệng bị khóa tay vì quay lưng lại, không thấy tình cảnh phía sau, vẫn miệng mắng không ngừng. Hắn càng mắng, người bị chĩa súng càng run, như lên cơn sốt rét rung lắc.

 

“Hai tay lên đầu, đến chỗ kia ngồi xổm xuống.” Thanh Lam nói với gã run rẩy.

 

“Tao ngồi mẹ mày, mày biết tao là ai không? Mày dám đối xử với tao như vậy, không sợ tao…” Gã hôi miệng tưởng Thanh Lam nói mình, lại chửi ầm lên.

 

Gã run rẩy ngoan ngoãn hai tay lên đầu, đi đến chỗ Thanh Lam chỉ, ngồi xổm xuống.

 

Thanh Lam cũng chịu hết nổi cái miệng bẩn thỉu của gã hôi miệng, cô dùng tay chém mạnh vào gáy hắn. Gã vừa chửi hăng say bỗng trợn mắt trắng, rồi “phịch” một tiếng, mặt úp xuống đất. Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

Nếu không phải dưới tầng hầm đều là người trong thôn họ, có lẽ Thanh Lam đã nổ súng bắn chết hắn ngay từ câu đầu tiên.

 

“Bây giờ tôi có thể xuống được chưa?” Giọng nói u uất vang lên bên tai gã run rẩy, rất nhẹ nhàng. Nhưng khi lọt vào tai gã, sự lạnh lẽo trong đó chẳng khác gì ác quỷ.

 

“Đ… được… được.” Gã run rẩy vừa nghe thấy tiếng vật nặng rơi sau lưng, tưởng đồng bọn đã chết, giờ chỉ mong người phụ nữ sau lưng mau đi để hắn còn chạy khỏi nơi thị phi này.

 

“Tôi nói rồi, tôi chỉ cần hai cái nồi. Anh ngoan ngoãn ở đây trông hắn. Nếu lát tôi quay lại mà các anh đi mất, hoặc hắn tỉnh dậy, thì những người dân dưới kia chết hết, nhớ chưa?” Thanh Lam tiếp tục đe dọa.

 

“V… vâng… tôi nhất định trông hắn, nhất định không chạy, cũng không để hắn tỉnh.” Cha mẹ và em gái của gã run rẩy đang thu thập đồ dưới siêu thị, lời đe dọa của Thanh Lam trúng ngay điểm yếu của hắn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi