Nấp sau khe cửa, Lão gia Giang và Lâm Trạch nhìn cảnh tượng bên ngoài mà ngỡ ngàng.
“Tiểu Trạch, chẳng phải cháu nói Tiểu Thần bây giờ vẫn là xác sống không có nhân tính sao? Sao nó lại đang cùng Nhiễm Nhiễm xem TV, ăn hạt dưa thế kia?”
Lâm Trạch lắc đầu khó hiểu: “Cái này… cái này… cháu cũng không biết.”
Kiến thức có hạn của Lâm Trạch thực sự không thể giải thích biểu hiện của Giang Thần, hắn còn biết uống Coca lạnh, sao lại khác với xác sống trong tiểu thuyết với phim ảnh thế này?
Mắt Lão gia Giang cứ xoay vòng vòng giữa TV và Giang Thần, không nhịn được nói: “Tiểu Trạch à, hay là chúng ta cũng ra ngoài đi? Bộ phim này ông thấy cũng hay đấy, Trân Hoàn sắp vào cung rồi kìa.”
Nghe vậy, Lâm Trạch nuốt nước bọt, cậu không hứng thú với phim, chỉ hơi khát, muốn uống Coca lạnh.
Lâm Trạch lại liếc nhìn Lâm Nhiễm trên ghế sofa, lấy hết can đảm nói: “Được, vậy chúng ta cùng qua, nhưng ông nhớ kiểm soát cảm xúc, đừng cử động bậy hay nói bậy nhé.”
“Ông biết rồi, cháu không yên tâm à? Ông cháu đây từng tung hoành thương trường mấy chục năm, lòng dạ thâm sâu nhất đấy.”
“Được, chúng ta đi.”
Thế là cục diện phòng khách biến thành Lâm Nhiễm và Giang Thần ngồi một bên ghế sofa xem TV, cắn hạt dưa.
Lâm Trạch và Lão gia Giang ngồi bên kia uống Coca, xem TV.
Tiểu Hoa ngoan ngoãn nằm trong lòng Giang Thần, thỉnh thoảng được Giang Thần cho ăn hạt dưa.
Giang Thần thậm chí còn bóc vỏ hạt dưa cho Tiểu Hoa. Nguyệt Ảnh đứng nép một bên cảnh giác nhìn thấy mà thèm, mèo khác có thì nó cũng phải có.
Thế là trên đùi Lâm Nhiễm có thêm một cái… móc treo cực kỳ béo.
“Nguyệt Ảnh, mày nặng lắm!”
Nguyệt Ảnh: “Meo.”
Ta cũng muốn ăn hạt, ôm ôm.
Lâm Nhiễm chỉ thấy con mèo trong lòng mình là một con mèo lì, nặng thế mà nó không biết à?
Nguyệt Ảnh ngồi trên đùi Lâm Nhiễm bất động như núi, Lâm Nhiễm đẩy hai lần rồi đành chịu thua.
Thôi, mèo con của mình chỉ có mình thương, dù có là mập ú thì sao.
Lâm Nhiễm đành phải bóc hạt dưa cho Nguyệt Ảnh.
Lâm Trạch vẫn luôn quan sát chị mình, cậu sắp ngơ rồi, sao càng ngày càng hài hòa thế nhỉ?
Chưa kịp nghĩ ra thì một tiếng chó sủa vang lên, đùi cậu cũng nặng trĩu, con chó to hơn 100 cân nhảy lên.
“Gâu—”
Đại Hoàng: Ta cũng muốn ôm, ăn hạt.
Mẹ Lâm tắm xong trong nhà vệ sinh, bước ra thì bị dọa hết hồn.
Sao mọi người lại ngồi xem TV cùng nhau thế này?
Chẳng phải Giang Thần là xác sống sao? Sao còn ăn hạt dưa, xem TV, uống Coca?
Cảnh này cũng hài hòa quá đấy.
Bà vừa rời đi một lát, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Không hiểu, không hiểu, thế giới này điên rồi.
Thôi, hồi tận thế rồi còn gì, chẳng đủ điên à?
Chỉ cần Giang Thần không cắn người, thì coi như trong nhà nuôi thêm một người vậy.
Mẹ Lâm điều chỉnh tâm lý cực tốt, vào bếp cắt một đĩa dưa hấu thơm ngọt cho mọi người đang xem TV, lại mang ra một đĩa lớn xoài và vải.
Đều là sản phẩm từ không gian của Lâm Nhiễm, hương vị đệ nhất.
Lâm Nhiễm phát hiện năng lực học tập của Giang Thần rất mạnh, lúc đầu hắn không biết ăn dưa hấu, đã nuốt luôn cả vỏ.
Sau đó hắn thấy Lâm Nhiễm để lại phần vỏ xanh trắng, liền biết thứ này chỉ ăn phần đỏ.
Còn vải thì không thể ăn vỏ, cũng không thể ăn hạt.
Mẹ Lâm nhớ tối qua cả nhà hầu như không ngủ, bèn làm luôn bữa sáng muộn đầy đủ, để mọi người ăn no rồi ngủ một giấc thật ngon.
“Bác Giang, Nhiễm Nhiễm, Tiểu Trạch, lại ăn cơm nào.”
TV đang chiếu đoạn Trân Hoàn được phong Thường Tại, Lão gia Giang xem đang dở, hơi luyến tiếc nhưng vẫn đứng dậy.
Giang Thần hình như cũng rất mê TV, mắt dán chặt không động đậy, Lâm Nhiễm không chắc hắn có hiểu không, nhưng chỉ cần TV dụ được hắn, cô yên tâm.
Ai ngờ vừa đứng dậy, người bên cạnh như được bật công tắc, cũng bật dậy khỏi ghế sofa.
Mẹ Lâm nhìn bàn ăn có thêm một con xác sống, hơi do dự hỏi: “Nhiễm Nhiễm, nó cũng ăn cùng chúng ta sao?”
Lâm Nhiễm thấy Giang Thần nhìn đồ ăn trên bàn với vẻ mặt đầy mong đợi, đau đầu lấy từ trong không gian ra một bộ bát đũa.
“Thì ăn cùng đi.”
Thôi, xác nhận rồi, đây đúng là xác sống mê ăn.
Nhưng ăn cơm còn hơn ăn người, Lâm Nhiễm sẵn lòng cung cấp cho hắn.
“Ờ, thôi được.”
Mẹ Lâm gật đầu, theo thói quen nhìn về phía chỗ của Bố Lâm, chợt nhận ra hình như bà lâu lắm không thấy chồng mình.
“Tiểu Trạch, bố con nghỉ trong phòng ngủ à? Sao mẹ chưa thấy ảnh vậy?”
“Không có ạ, hình như… bố vẫn ở trong không gian của chị.” Lâm Trạch yếu ớt nhìn Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm như bị sét đánh, đậu xanh!
Cô quên mất bố mình trong không gian rồi.
Vút!
Trong chốc lát, Lâm Nhiễm biến mất khỏi chỗ cũ, để lại một đám người mặt mày ngơ ngác và một con xác sống mắt càng ngày càng đỏ.
Bố Lâm sắp phát điên.
Giờ khắc nguy cấp nhất, Nhiễm Nhiễm đã kéo ông vào không gian.
Thế còn nó?
Nó đi rồi, lũ xác sống kia chẳng phải càng không ai đối phó được sao.
Đầu tiên ông nghĩ lát nữa Nhiễm Nhiễm và mọi người cũng sẽ vào, vì nó từng nói, tuyệt chiêu của nó là đánh không lại thì chạy, khi gặp kẻ địch mạnh, nó sẽ kéo mọi người vào không gian lánh nạn tạm thời.
Nhưng ông chờ mãi, chờ mãi.
Chẳng thấy ai vào cả.
Trong không gian lạnh tanh này, một mình ông lẻ loi.
Họ đều gặp chuyện rồi sao?
“An Tâm, Nhiễm Nhiễm, Tiểu Trạch, đều tại bố vô dụng, a a a a a!”
“Bố sẽ báo thù cho các con, a a a a!”
“Bố báo thù xong sẽ tới tìm các con, a a a a!”
Bố Lâm ngửa mặt lên trời gào thét, khóc đến thê thảm.
