Chương 1: Làm lại ư? Tuyệt vời!
Tháng sáu, trường Đại học Thịnh Giang.
Ký túc xá nữ 203, giường trên.
Trình Tư Nhiên nằm trên giường của mình, mặt lấm tấm mồ hôi, chân mày nhíu chặt, hơi thở dồn dập, ngủ không được yên giấc.
Đột nhiên, kèm theo một tiếng thét, Trình Tư Nhiên mạnh mẽ mở bừng mắt, như người chết sống dậy ngồi bật dậy.
Âm thanh đột ngột làm hai người bạn cùng phòng đang làm móng tay giật bắn mình.
"Giữa ban ngày ban mặt, mày muốn dọa chết ai hả?"
Nghe tiếng bất mãn ở dưới vọng lên, Trình Tư Nhiên mặc kệ.
Dù sao quan hệ giữa mấy người cũng chẳng mấy tốt đẹp, huống hồ giấc mơ vừa rồi quá chân thật, cô thật sự không có tâm trạng cãi vã với họ.
Chờ tâm trạng bình tĩnh lại một chút, Trình Tư Nhiên mới cầm điện thoại, mở group chat được ghim tên "Một nhà yêu thương", kể giấc mơ của mình cho hai người bạn thân trong nhóm.
Gõ chữ suốt nửa tiếng, tay đã hơi mỏi, cô mới gửi hết đoạn chữ đi.
Nằm lại xuống giường, cô vẫn cảm thấy có chút thẫn thờ.
Giấc mơ này chân thật đến mức cơn đau và nỗi sợ trước lúc lâm chung dường như vẫn chưa tan biến.
Chưa đầy mười phút, tiếng trả lời leng keng vang lên.
Hoàng Vũ Tình: Trời đất! Tao thề tao cũng mơ thấy, tao không lừa mày đâu!
Lương Du: Ba đứa đều mơ thấy, vậy... thật sự là mơ sao?
Thấy mấy dòng trả lời, Trình Tư Nhiên nghẹn thở, vội gửi một tin nhắn thoại: "Đừng nói nữa, giờ tụi mình nhanh đến nhà tao đi!"
Nói xong, cô vội vàng tụt xuống giường, tiện tay cặp mái tóc bằng kẹp ghim, rồi chuẩn bị đổi giày ra cửa.
Thấy Trình Tư Nhiên hấp tấp như vậy, hai người bạn cùng phòng còn lại ăn ý cùng nhau lườm một cái.
Trời tháng sáu oi bức khó chịu, bắt taxi đến Ngự Thủy Quan Để, Trình Tư Nhiên vội vã chạy đến tòa 1, đơn nguyên 2.
Mở cửa nhà bằng khuôn mặt, liền thấy Hoàng Vũ Tình và Lương Du đã tới.
Ba người nhìn nhau, sắc mặt đều nghiêm túc.
"Ba người làm cùng một giấc mơ, căn bản là không thể." Lương Du mở lời trước.
"Đồng ý. Vậy nên những thứ đó không phải mơ, mà là chuyện thật đã xảy ra." Hoàng Vũ Tình phụ họa theo.
Lúc này, ba người Trình Tư Nhiên đều đã hiểu, bọn họ trọng sinh rồi.
"Được làm lại thì tốt quá! Lần trước tụi mình tuy sống lay lất hơn sáu năm, thế mà lại bị tên khốn đó đâm sau lưng. Giờ tụi mình nắm trong tay không ít thông tin, kiểu gì cũng có thể chuẩn bị sớm được."
Vừa nhắc đến tên khốn đó, tay Trình Tư Nhiên không kìm được siết chặt.
Kiếp trước, trải qua đủ loại thiên tai, cuối cùng tới được căn cứ, tưởng rằng có thể yên ổn hơn chút, lại tình cờ gặp được tên bạn trai đã mất liên lạc từ sau ngày tận thế.
Hắn dụ dỗ cô rời khỏi nơi đó đến căn cứ khác, bảo rằng đãi ngộ bên đó tốt hơn, cô ngốc nghếch dẫn theo hai người bạn thân đi luôn.
Kết quả, cái căn cứ mà tên khốn đó gọi là đãi ngộ tốt hơn, rõ ràng chính là một ổ sói!
Vừa đến nơi, mấy người đã bị đánh cho bất tỉnh rồi trói lại. Đến khi tỉnh dậy, hai người bạn thân đã nằm bên cạnh cô, máu me khắp người.
Còn "bạn trai" của cô thì mặt mày hung tợn, vừa mài dao vừa nhìn bọn họ, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đã lâu rồi chưa được ăn thịt!"
Cứ vậy, ba chị em chết dưới tay tên khốn Từ Sâm.
Nghĩ đến đây, cả ba đều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xẻo sống tên khốn đó ngay lập tức.
May là cả ba vẫn còn lý trí. Bây giờ tận thế còn chưa đến, vẫn là xã hội có pháp luật, không thể vì một tên khốn mà vùi chính mình vào đó được.
Đột nhiên, Hoàng Vũ Tình chợt nảy ra một ý, chạy vào bếp lấy một cái bát và con dao gọt hoa quả ra.
Trình Tư Nhiên: ?
Lương Du: ?
Hoàng Vũ Tình hứng một bát nước tinh khiết, rồi dùng dao gọt trái cây cắt ngón tay trỏ, nhỏ máu vào bát.
Trình Tư Nhiên: "Làm gì thế? Uống máu ăn thề à?"
"Chuẩn luôn!"
Dứt lời, Hoàng Vũ Tình trực tiếp đưa con dao về phía hai người.
"Kiếp trước ngày tận thế, ba đứa mình không rời không bỏ, kiếp này cũng phải vậy!"
Lương Du không nhịn được khẽ co khóe miệng, vẻ mặt đắng cay.
"Cái trò kỳ quặc kiểu này, chắc chỉ có mày mới làm ra được."
Trên mặt Trình Tư Nhiên cũng viết đầy hai chữ từ chối: "Không rời không bỏ thì được, uống cái thứ này thì không cần đâu. Tụi mình... Á!"
Lời từ chối còn chưa nói hết, ngón tay cô đã bị nắm lấy cắt một vết nhỏ.
Ngay sau đó, Hoàng Vũ Tình lại dùng sức mạnh tuyệt đối của mình để áp đảo, nhỏ máu của Lương Du vào bát luôn.
Ngoại trừ Hoàng Vũ Tình, hai người còn lại uống xong mặt mày nhăn nhó.
Không biết có phải do tâm lý hay không, cứ cảm thấy trong miệng có một mùi tanh tanh nồng nồng.
Hoàng Vũ Tình phấn khích quá, cầm bát ném mạnh xuống đất — "xoảng" một tiếng, chiếc bát vỡ tan tành.
Trình Tư Nhiên hít một hơi khí lạnh, hơi xót xa nhìn sàn nhà vừa mới sửa xong của mình.
"Từ hôm nay trở đi, tụi mình nhất định phải nắm tay nhau tiến lên, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn!"
Theo lời hào hùng của Hoàng Vũ Tình vừa dứt, chiếc bát vỡ dưới đất bỗng phát ra một luồng ánh sáng trắng chói mắt, khiến cả ba không hẹn mà cùng nhắm mắt che mặt.
Cảm giác ánh sáng mạnh kia dường như đã biến mất, cả ba mới từ từ bỏ tay xuống.
"Không phải, đây là tình huống gì vậy? Bát đâu mất rồi?"
"Đây là cái gì?" Trình Tư Nhiên chợt thấy trên bàn có một chiếc phong bì trắng, cầm lên xem, trên đó viết "Hướng dẫn sử dụng không gian".
Tò mò mở phong bì ra, nội dung như sau:
"Gửi ba người chơi thân mến, tôi là hệ thống tấm lòng ấm áp của các bạn. Ngày tận thế sắp đến rồi, ba người là những người chơi may mắn được chọn, có thể dựa vào hệ thống để sống nhẹ nhõm hơn trong thời đại tận thế. Xin hỏi ba người chơi: có đồng ý kích hoạt hệ thống không? Đồng ý thì nhấn nút bên dưới, không đồng ý thì hãy coi như không thấy bản hướng dẫn này, bản hướng dẫn sẽ tự biến mất."
Nhìn xuống bên dưới tờ giấy, quả nhiên có một biểu tượng màu vàng khè, trên đó viết hai chữ "Đồng ý".
Lần này cả ba đều vui vẻ.
Đã nói mà, trọng sinh còn đến được thì kim thủ chỉ còn xa sao?
Trình Tư Nhiên là người đầu tiên nhấn vào chỗ ghi "Đồng ý", thế nhưng chẳng hề có phản ứng gì.
"Hay là để cả ba đứa mình cùng nhấn một cái?" Vừa nói, Lương Du cũng nhấn một cái, tiếp theo là Hoàng Vũ Tình.
Sau khi ba người lần lượt nhấn, phong bì trong tay biến mất, trước mắt xuất hiện một màn hình hiển thị 8 inch.
[Hệ thống đã kích hoạt...]
[Không gian đã kích hoạt...]
[Khu vực thông thường đã kích hoạt...]
[Điểm danh đã kích hoạt...]
[Khu tĩnh trí đã kích hoạt...]
[Khu y tế đã kích hoạt...]
[Tít... hệ thống đang liên kết]
[Liên kết hệ thống thành công, người chơi có thể tự do ra vào không gian.]
...
Nhìn một loạt dòng chữ hiển thị trên màn hình, ba người trong lòng kích động không thôi.
Đặc biệt là khi nhìn thấy dòng "người chơi có thể tự do ra vào không gian", cả ba vội nhắm mắt, trong lòng vô cùng thành kính lẩm bẩm: "Mình muốn vào không gian, mình muốn vào không gian, mình muốn vào không gian..."
Chờ khi cả ba mở mắt lần nữa, đã đứng trước một căn biệt thự nhỏ hai tầng.
Ngay sau đó, trước mắt xuất hiện màn hình.
[Không gian có thể mở rộng nâng cấp: người chơi tự do ra vào. Người không liên kết hệ thống cần người chơi dẫn theo mới ra vào được. Thời gian ban đầu: 3 giờ. Ghi chú: sinh vật không phải con người miễn nhiễm giới hạn thời gian. Những lần điểm danh sau có tỷ lệ rơi ra "Tăng thời gian sử dụng không gian cho sinh vật sống".]
[Khu vực thông thường: nhà ở. Điện nước 24 giờ dùng thoải mái, tiện nghi trong nhà đầy đủ, chỉ cần xách vali vào ở.]
[Khu vườn: có thể trồng trọt. Trồng cây gì sống cây đó, 24 giờ là chín, sau khi chín tự động thu hoạch và sắp xếp gọn gàng, giúp người chơi trồng trọt không chút áp lực.]
