Chương 100: A Ngôn bị dẫn đi
Ngay lúc đó, cửa phòng lại bị mở ra, Giang tỷ xuất hiện lần nữa.
Phi Phi sợ hãi rú lên một tiếng, vội cuộn mình trong chăn, run cầm cập không dám lên tiếng.
Ánh mắt trêu chọc của Giang tỷ lướt qua mặt Phi Phi, cuối cùng dừng lại trên người A Ngôn.
A Ngôn giật mình, cả người cứng đờ, chẳng còn chút khí thế phách lối lúc nãy.
“A Ngôn,” Giang tỷ cười tươi, vươn tay vẫy cô ta, “Ra đây với chị.”
“Giang... Giang tỷ, em hơi khó chịu trong người, có thể nghỉ một lát không ạ?”
Giọng A Ngôn nhỏ như tiếng muỗi vo ve, Giang tỷ lập tức sầm mặt.
“A Ngôn không nghe lời à? Ngoan ngoãn ra đây, chị không hại em đâu, mà là có chuyện tốt đây.”
Trước vẻ mặt vui buồn thất thường của Giang tỷ, A Ngôn không nói nổi lời từ chối tiếp, chỉ đành lấy hết can đảm đi theo Giang tỷ rời khỏi phòng.
Cánh cửa vừa khép lại, Phi Phi cũng ngồi dậy trên giường, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
“Giờ thì tốt rồi, từ nay mọi người đều như nhau cả, xem mày còn mặt mũi nào bắt nạt tao nữa.”
Lẩm bẩm một câu chẳng đầu chẳng cuối, Phi Phi lại nằm xuống ngủ.
Trình Tư Nhiên và Lương Du cũng nằm xuống, nhưng cả hai đều không ngủ được.
Hai người trò chuyện với nhau trong đầu, không biết qua bao lâu, cứ mơ màng rồi ngủ thiếp đi.
Hơn năm giờ sáng, Trình Tư Nhiên tỉnh một lúc, theo phản xạ nhìn về phía giường của A Ngôn — trống trơn.
“Cô ấy vẫn chưa về.” Trình Tư Nhiên nghĩ thầm trong bụng, rồi lại ngủ tiếp.
Lần nữa tỉnh dậy là do Phi Phi gọi.
“Tám giờ rồi, hai cô dậy rửa mặt đi, ăn sáng xong thì đến phòng sách dọn dẹp.”
“Cảm ơn nhé.” Trình Tư Nhiên đáp lời.
*
Ăn sáng xong, Trình Tư Nhiên và Lương Du cùng nhau đến phòng sách.
Lúc dọn dẹp phải mặc quần áo chống bụi, đi bao giày, đeo khẩu trang và găng tay cao su. Thoạt trông cứ tưởng hai người sắp làm một công trình lớn.
Hai người lấy hơn chục chiếc giẻ lau đủ màu. Giang tỷ đưa cho họ một tấm thẻ, trên đó ghi rõ các màu giẻ khác nhau dùng để lau các loại đồ vật tương ứng.
Góc nào cũng phải dọn, sàn nhà phải quỳ xuống dùng giẻ mà lau, gầm bàn cũng không được bỏ sót.
Bạch lão đại thỉnh thoảng lại nổi hứng tự dọn dẹp, nếu phát hiện ra chỗ nào chưa sạch là sẽ bị phạt.
Trình Tư Nhiên và Lương Du nghe đến há hốc mồm.
“Người này biến thái thật đấy, bệnh sạch sẽ cũng chỉ đến vậy thôi nhỉ?” Trình Tư Nhiên không nhịn được, thầm than với Lương Du.
“Biết đâu hắn thực sự mắc chứng sạch sẽ thì sao?”
Giang tỷ dẫn hai người đến cửa phòng sách, trước khi đi còn không quên dặn dò ân cần: “Nhớ đấy, tuyệt đối không được lười biếng, trong phòng sách có camera giám sát đấy.”
“Vâng, cảm ơn Giang tỷ đã nhắc.” Trình Tư Nhiên ngoan ngoãn đáp, nhưng trong lòng đã gào thét.
Hai người bước vào phòng sách, không ngoài dự đoán, căn phòng sạch sẽ gọn gàng, không một hạt bụi.
Hai người bắt đầu dọn dẹp theo lời Giang tỷ.
Lương Du đang lau cốc.
Cạnh tủ sách có một chiếc tủ hai cánh, bên trong bày đủ loại cốc đẹp.
Đang lau, Lương Du chợt nghĩ đến một vấn đề.
“Mà nói thật, Bạch lão đại thỉnh thoảng vẫn phải ra ngoài, lỡ hắn mang bụi bặm về, có phải sẽ đổ hết lên đầu mấy người giúp việc không?”
“Chết tiệt, không đến mức biến thái vậy chứ?”
Trình Tư Nhiên chưa từng nghĩ đến điểm này, nghe Lương Du nói vậy, liền sững người.
“Ê này, tay cậu đừng dừng chứ! Ở đây còn camera đấy!”
“Xin lỗi xin lỗi,” Trình Tư Nhiên vội tiếp tục lau cửa sổ, “Đừng nghĩ nhiều, hắn dám gây khó dễ cho tụi mình thì tụi mình sẽ cho hắn biết tay!”
Trước đó Chu Hoằng có dặn, Bạch lão đại là người vô cùng thận trọng, ngoài những người trong biệt thự ra, người bên ngoài chưa từng thấy diện mạo thật của hắn.
Vì vậy chỉ có thể đợi đến ngày 15, lúc hắn rình ràng chuẩn bị tổ chức rước hoa đăng, bọn họ mới tìm cơ hội ra tay.
Ngày rước hoa đăng, dù hắn có che giấu kín đến mấy thì cuối cùng vẫn phải đứng ở vị trí trung tâm, để mọi người trong căn cứ hướng về hắn mà tôn thờ.
Nếu không thì hắn bỏ công bỏ sức tổ chức rước hoa đăng rình rang như vậy để làm gì?
Đến lúc đó mục tiêu đã rõ ràng, lại phối hợp với các thành viên từ các căn cứ chính phủ khác đang trà trộn ở đây, nội ứng ngoại hợp, một phát bắt trọn Bạch Hổ Bang!
Vì vậy Chu Hoằng đã dặn đi dặn lại họ, tuyệt đối không được tự ý hành động, kẻo xảy ra sai sót.
Cả hai vốn rất kính nể quân nhân, hơn nữa Chu Hoằng lại là cấp trên của họ, nên chỉ có thể kìm nén ý định, cố gắng thu thập tình báo.
Nhưng còn một lý do nữa: sau khi đến đây, họ vẫn chưa thấy Bạch lão đại lần nào, thậm chí cả mấy người gọi là vợ của hắn cũng chẳng thấy đâu.
Hai người đoán già đoán non không biết Bạch lão đại rốt cuộc có ở đây không.
*
Phòng sách tuy sạch sẽ không một hạt bụi, nhưng vẫn phải làm thật kỹ, không bỏ sót chỗ nào, nên khi dọn xong đã hơn mười một giờ trưa, sắp đến giờ ăn.
Quả nhiên, hai người vừa bước ra khỏi phòng sách đã nghe thấy tiếng giày cao gót từ cầu thang vọng xuống.
Là Giang tỷ.
“Dọn xong rồi à? Mau đi ăn cơm đi. Từ giờ nhớ nhé, giờ ăn trưa là mười một giờ rưỡi, giờ ăn tối là năm giờ. Buổi trưa dọn chưa xong cũng không sao, cứ đi ăn trước, ăn xong rồi dọn tiếp.”
“Vâng ạ.” Hai người ngoan ngoãn đáp.
Giang tỷ khẽ cười, đi theo hai người suốt quãng đường về phía dãy phòng người giúp việc.
“Thật ra chúng ta ở đây cũng là một chốn dung thân tốt. Bạch lão đại thật ra là người rất tốt, đãi ngộ các mặt cũng khá ổn, các cô thấy đúng không?”
“Vâng vâng.”
“Vậy nên hai cô nhất định phải làm việc thật nghiêm túc, tuyệt đối không được lười biếng, cố gắng qua được thời gian thử việc sau ba tháng. À, ngoài phòng tắm và phòng của hai cô ra, những nơi khác đều có camera giám sát. Chú Trần sẽ thường xuyên theo dõi xem hai cô có lười biếng không, nhớ chưa?”
“Vâng, nhớ rồi ạ.”
Mấy ngày tiếp theo, Giang tỷ cứ mỗi lần thấy hai người là nhắc lại những lời này, làm Trình Tư Nhiên và Lương Du nghe đến chai cả tai.
A Ngôn vẫn không quay lại, nhưng mơ hồ có thể nghe thấy trên lầu vọng xuống tiếng cười đùa mắng chửi của không ít phụ nữ.
Còn Bạch lão đại, cũng vẫn chưa xuất hiện.
*
Nhà trọ.
Mấy ngày nay Cố Vũ Trừng và Lương Thế Thần chạy khắp nơi, chuyên tìm đến những chỗ tụ tập các dì các bà, chỉ để nghe ngóng chuyện phiếm.
Rồi tìm cách mang những chuyện nghe được báo cho Chu Hoằng và Cố Đình Thâm.
Vệ sĩ cũng có lịch phân ca, khi nghỉ ca thì được phép ra ngoài làm việc riêng. Khoản này hơn hẳn mấy người giúp việc.
Mấy người giúp việc không được phép rời khỏi phạm vi tuần tra của vệ sĩ.
Cố Vũ Trừng và Lương Thế Thần cũng chỉ dựa vào may mắn, xem có gặp được Chu Hoằng hay không. Không gặp thì quay về, gặp được thì truyền tin.
Còn Hoàng Vũ Tình và Chu Á thì nhận nhiệm vụ, ban ngày ra ngoài thành phố dạo một vòng.
Nhiệm vụ do Lương Thế Thần chuyển lời.
Hoàng Vũ Tình bị nhốt trong phòng mấy ngày đến bức bối, cuối cùng cũng có thể ra ngoài xả hơi.
Thay đồ xong, đang định ra cửa, nghĩ ngợi một chút, Hoàng Vũ Tình vẫn tự trang điểm một chút.
Chu Á đến rủ cùng ra ngoài, Hoàng Vũ Tình liền kéo Chu Á lại, định trang điểm cho Chu Á một lớp “hoàn hảo”.
Chu Á nhìn đôi mắt sưng húp, sống mũi thô và đôi môi dày như xúc xích của Hoàng Vũ Tình, không nhịn được bật cười.
May mà trời đang lạnh, có thể đội mũ quàng khăn khi ra ngoài, chứ không thì bà chủ nhà trọ ở tầng dưới chắc chẳng nhận ra cô ta, thậm chí còn tưởng cô ta là kẻ trộm ấy chứ.
