Chương 24: Nổi Sát Tâm
Rưới thêm một muỗng sốt thịt, trộn đều, mùi thơm cứ xộc vào mũi.
Lương Thế Thần gắp một đũa mì húp một hơi thật mạnh, thơm đến mức suýt rơi nước mắt. Anh thề, từ nay sẽ không bao giờ nói mì sợi là món mì khó ăn nhất thế giới nữa.
Cả đám ăn ngấu nghiến hết một tô mì lớn, cuối cùng cũng thấy no bụng.
Lương Thế Thần vừa đứng dậy định rửa bát thì Lưu Vĩnh Lan giơ tay cản lại. “Mày rửa bát gì? Từ nhỏ đến lớn những việc này là ai làm, mày không biết à?” Nói rồi, bà ta quay ra phòng khách gọi lớn: “Lương Du, lại đây rửa bát ngay!”
Lương Thế Thần nhíu mày: “Mẹ, mẹ đừng quên đây là nhà Tiểu Du. Nếu không nhờ nó tốt bụng cho chúng ta tá túc, thì bây giờ chúng ta vẫn còn đang ở quê chịu đói chịu rét.” Anh đã sớm bất mãn với những hành vi của mẹ mình. Dù em gái là con nuôi, nhưng giờ nó mang họ Lương, là người nhà, sao mẹ có thể đối xử tệ với nó như vậy? Đã phải sống nhờ người ta rồi, mà vẫn còn muốn bắt nạt nó như hồi còn bé.
Lương Du đặt cây lau nhà vào phòng vệ sinh rồi đi vào bếp. Lưu Vĩnh Lan lập tức hất hàm ra lệnh cho cô đi rửa bát.
Lương Du lạnh nhạt nói: “Mẹ à, mẹ đừng quên bây giờ mẹ đang ở trong nhà tôi. Cơm nước cũng do tôi làm. Nói thế nào cũng không đến lượt tôi đi rửa bát, đúng không?”
Lưu Vĩnh Lan xù lông: “Đồ lỗ vốn kia, mày nói năng kiểu gì thế? Từ nhỏ đến lớn tao bao ăn, bao mặc, bao học cho mày, bây giờ mày báo đáp tao như thế này à?”
Lương Thế Thần mặt tối sầm, định cất lời nhưng bị Lương Du ngăn lại. Cô nói: “Nếu tôi không nhớ nhầm, mấy năm qua mẹ tốn trên người tôi bao nhiêu, tôi đã trả lại gấp đôi. Nể mặt bố và anh trai, tôi mới đồng ý cho mẹ ở lại. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ tiếp tục để mẹ bắt nạt như trước. Nếu mẹ còn muốn ở yên trong nhà tôi, tốt nhất hãy để ý thái độ của mình.”
Vẻ mặt Lương Du trở nên đáng sợ, lời nói càng chẳng nể nang, cả nhà chưa ai thấy cô như vậy. Lương Du chậm rãi tiến vài bước, nói tiếp: “Hoặc là bây giờ tôi có thể tống mẹ ra ngoài. Mẹ thấy sao?”
Lưu Vĩnh Lan bỗng dưng hoảng sợ, vội vàng nhìn chồng và con trai. Lương Quốc Đống ngơ ngẩn đứng bên, còn Lương Thế Thần lên tiếng: “Tiểu Du, đừng giận, anh đi rửa bát.” Nói rồi anh quay sang Lưu Vĩnh Lan: “Mẹ cũng bớt lời đi, đừng chọc tức Tiểu Du nữa.”
Có người cho bậc thang, Lưu Vĩnh Lan đương nhiên muốn xuống, nhưng ngoài miệng vẫn còn lải nhải mấy từ “vong ân bội nghĩa”, “đồ lỗ vốn”.
Bảy năm tận thế, người còn giết qua, tính cách Lương Du đã thay đổi đến mức lật trời. Làm sao cô có thể chấp nhận để Lưu Vĩnh Lan ở trong nhà này càn quấy? Nghe bà ta vẫn còn chửi, Lương Du bước tới hai bước, túm lấy cổ tay bà kéo ra cửa. “Mẹ nói tôi là đồ vong ân bội nghĩa à? Tôi chính là đồ vong ân bội nghĩa đó. Mẹ cút khỏi nhà tôi ngay bây giờ, dù chết ngoài đường cũng đừng hòng bước vào cửa nhà này nữa.”
Sức Lương Du kinh người, cô giữ chặt cổ tay bà ta lôi ra cửa. Lưu Vĩnh Lan lập tức ré lên như lợn bị chọc tiết, ngay cả tấm cách âm đặc chế lắp khi trang trí cũng không chặn nổi. Đến khi bị lôi tới cửa, bà ta ghị cổ họng gào to: “Cứu với, hàng xóm ơi ra đây phân xử! Tôi nuôi một con vong ân bội nghĩa, nó muốn đuổi mẹ nó ra khỏi nhà. Trên đời làm gì có đứa con gái mặt dày như vậy!”
Lương Quốc Đống cũng đi theo, vẻ mặt lo lắng nhìn Lương Du, muốn khuyên mà không biết nói gì. Lương Thế Thần muốn ngăn nhưng bị Hoàng Vũ Tình giữ lại, không ra khỏi bếp được.
Đúng lúc Lưu Vĩnh Lan đang ăn vạ, cửa phòng 3601 mở ra. Cả nhà Trình Sử đều nhìn bà ta với sắc mặt khó coi, nhất là Trình Tư Nhiên, mặt cô tối sầm như sắp nhỏ nước.
Dương Hạo nghe tiếng ồn ào trên tầng, liền mở cửa đi lên. Lưu Vĩnh Lan thấy có người lên thật thì nói: “Hàng xóm, anh đến xem giúp. Có ai lại đuổi mẹ mình ra khỏi cửa không! Đây chẳng phải là vong ân bội nghĩa thì là gì!”
Dương Hạo biết hai nhà ở tầng trên là bạn bè, bèn gật gật đầu rồi sáp lại gần: “Này cô em, không phải anh nói em, nhưng em làm vậy quá đáng. Dù sao cũng là người một nhà, mau buông mẹ em ra!” Nói rồi hắn tiến tới toan kéo Lương Du sang một bên, thực chất là để nhân cơ hội sàm sỡ.
“Cút!” Lương Du nhấc chân đạp hắn văng ra. Hơi chệch về một bên, cú đá trúng ngay mặt trong đùi Dương Hạo. “Việc nhà tôi, không đến lượt kẻ ngoài như mày xen vào.”
Dương Hạo vừa kinh hãi vừa đau đớn. Đàn bà này rõ ràng muốn đá cho hắn tàn phế. Nếu hắn không phản ứng nhanh tránh sang vài phân, e là đã bị cô đá cho tuyệt tự. “Cái đồ đê…”
Hắn chưa chửi xong, Trình Tư Nhiên đã lao lên tát hắn túi bụi. “Mẹ kiếp, tao nhịn mày lâu lắm rồi. Chuyện tầng 36 liên quan gì đến mày mà mày chạy lên quản. Muốn ăn tát thì nói thẳng, tao cho mày toại nguyện, khỏi cần vòng vo.”
Liên tiếp bị đàn bà ăn hiếp, Dương Hạo hận đến đỏ cả mắt, rút dùi cui từ thắt lưng ra định động thủ. Nhưng hắn làm sao là đối thủ của Trình Tư Nhiên. Vừa xông lên đã bị cô đá thẳng vào ngực, ngã vật xuống đất. Trình Tư Nhiên khinh khỉnh: “Ai không kéo khóa quần mà để mày lòi ra đây gây ô uế vậy? Chậc chậc chậc.”
Nói rồi cô giơ chân dẫm mạnh lên chỗ vừa đá Dương Hạo. Nhìn hắn đau đến mặt tím bầm, cô cuối cùng cũng thấy bõ tức. Gã này trước đó không những lên tận cửa định bẻ khóa, lúc phát vật tư dưới nhà còn muốn sàm sỡ cô, bây giờ mới có cơ hội xả giận.
Tầng 36 đánh nhau, nhiều nhà dưới nghe thấy, kéo lên đứng ở cửa an toàn xem náo nhiệt, trong đó có Từ Sâm. Vừa trông thấy Trình Tư Nhiên, hắn sững sờ, vội chen qua hàng xóm tiến lại. “Nhiên Nhiên, đã lâu không gặp.”
Trình Tư Nhiên khựng lại. Ừm, hôm nay hết kẻ này đến kẻ khác tự tìm đến cửa phải không? Chân cô vẫn đạp trên ngực Dương Hạo, mặc kệ hắn kêu la, quay đầu lạnh lùng nhìn Từ Sâm. “Mày muốn làm gì?”
Nghe tiếng Từ Sâm, Hoàng Vũ Tình chẳng còn tâm trí giữ người nữa, vớ lấy con dao bầu chạy ra. “Mày là đồ cặn bã mà còn mặt mũi đến đây à?” Cô bổ một dao, không trúng. Trình Tư Nhiên kéo cô lại. Cô biết Hoàng Vũ Tình đã nổi sát tâm, nhưng bây giờ không phải lúc. “Tình Tình, bình tĩnh.” Giọng cô bình thản khiến Hoàng Vũ Tình trấn tĩnh lại, nhưng ánh mắt nhìn Từ Sâm vẫn đầy sát ý.
Hoàng Vũ Tình lạnh giọng: “Tầng 36 không hoan nghênh mày. Nếu không muốn cụt chân cụt tay thì tốt nhất cút cho khuất mắt tao.”
Từ Sâm sớm đã bị dáng vẻ cầm dao xông tới làm tê rần cả người, nghe cô gầm, hắn cuống quýt bỏ chạy.
Hoàng Vũ Tình cầm dao phay, bước đến trước mặt Lưu Vĩnh Lan. “Bác à, bác là mẹ Tiểu Du, nhưng không phải mẹ cháu. Cháu là người không có tính kiên nhẫn. Nếu bác còn muốn ở lại nhà này, hy vọng bác biết điều, đừng tự chuốc rắc rối.”
Ánh dao lạnh lẽo làm người ta phát hoảng. Lưu Vĩnh Lan nghẹn thở, cả người nhũn ra, ngã xuống đất, chỉ còn cánh tay giơ cao bị Lương Du kẹp chặt.
