Chương 46: Món này ai nghĩ ra nhỉ?
Mâm cơm tất niên còn thiếu món cuối cùng là món lão hổ thái chưa xong, Cố Đình Thâm đang định quay vào bếp làm tiếp thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Tưởng là Lưu Tùng Cường quay lại, nhưng nhìn qua mắt mèo, người đứng ngoài cửa lại là Trình Tư Nhiên.
“Có chuyện gì à?”
Trình Tư Nhiên đưa một cặp câu đối, nói: “Cảm ơn các cậu đã tặng bột trà sữa, tặng lại các cậu cặp câu đối này. Nhưng không nên dán bên ngoài, dán ở cửa phòng ngủ thì hơn.”
“Cảm ơn.”
Tiễn Trình Tư Nhiên rời đi, Cố Đình Thâm mới đóng cửa, sai em trai đi dán câu đối.
“Ố hô,” Cố Vũ Trừng thấy mới lạ, “anh nói xem, đầu óc tụi mình hồi trữ đồ sao lại không nghĩ đến trữ ít câu đối nhỉ, để Tết đến cũng có chút không khí phải không?”
“Trữ đồ ăn còn chẳng nổi, em còn đòi trữ câu đối, đầu óc nghĩ gì vậy?”
Cố Đình Thâm dội một gáo nước lạnh, Cố Vũ Trừng lập tức ỉu xìu, cúi đầu lẩm bẩm đi dán câu đối.
……
Trình Tư Nhiên về đến 3601, cả nhà đang đợi mỗi mình cô.
Hoàng Vũ Tình xé thịt đùi gà cho A Phúc và Tiểu Ly. Lương Du cầm snack cho mèo, Tiểu Mi mắt long lanh liếm lia lịa.
Thấy Trình Tư Nhiên về, hai người cũng không kiên nhẫn cho ăn từ từ nữa, xé một miếng thịt từ đùi gà ném cho Tiểu Ly, phần còn lại dính xương thì nhét vào miệng A Phúc.
Lương Du cầm bát ăn của Tiểu Mi, bóp thẳng ba que snack vào, rồi mới vỗ tay đứng dậy.
Trên bàn có sườn kho, gà hầm nấm hạt phỉ, thịt chiên sốt cà tím, thăn heo chiên mềm, dưa chuột đập, ngồng tỏi xào thịt sợi, cá chép kho, thêm một hộp đào vàng, đủ tám món.
Bên cạnh còn có một bát cơm thịt xông khói, chai Mao Đài uống dở để bên cạnh.
Trình Tư Nhiên và mấy đứa nhỏ hôm nay không uống rượu: một là nếu uống rượu, về nhà cả người nồng nặc mùi rượu không hay; hai là từ nhỏ mỗi dịp Tết nhà đều chuẩn bị đồ Tết, có nước Trân Trân vị vải, nước dừa, nước cam có tép, Coca-Cola... cho tụi nhỏ uống thỏa thích.
Hôm nay mấy cô nàng cũng muốn thử lại cảm giác ăn Tết hồi bé.
Tất cả các món đều do Từ Hữu Dung làm sẵn từ trước rồi Trình Tư Nhiên thu vào không gian. Mấy món thịnh soạn này được làm riêng cho dịp Tết, vì ai cũng thấy đồ ăn nhà hàng dù ngon nhưng không có cái vị của nhà.
Tay nghề Từ Hữu Dung cũng khá, nhưng so với những món nhà hàng đủ màu sắc lẫn hương vị, món bà làm lại mang nhiều nét đặc trưng địa phương.
Màu đậm, vẻ ngoài bình thường, thậm chí có món hơi mặn.
Trên mạng thậm chí còn lan truyền đặc điểm món ăn chỗ họ là: đen thui, dính nhớt, lỏng sền sệt.
Nhưng mọi người chẳng bận tâm, hương vị quê nhà tất nhiên chỉ có mình mới cảm nhận được, với lại cũng đâu đến mức khoa trương như lời đồn.
Trình Tư Nhiên đưa một miếng cà tím vào miệng, không nhịn được nheo mắt.
Đúng vị này rồi!
Ăn uống no nê, Từ Hữu Dung ngứa tay, lại muốn đánh mạt chược.
Trình Tư Nhiên vội xua tay từ chối: “Không được, hôm nay tụi con là trẻ con, ăn xong phải xem tivi.”
Từ Hữu Dung: Hả?
“Nhiên Nhiên, cậu ở đó không?” Giọng Trần Viện chợt vang lên từ máy bộ đàm, “chú Lưu hỏi nhà cậu có bài tây không?”
Chưa kịp để Trình Tư Nhiên trả lời, mắt Từ Hữu Dung đã sáng rỡ, cầm luôn máy bộ đàm.
“Có, có, có! Nhà cô không chỉ có bài tây, mà còn có cả mạt chược nữa!”
“Cô em à,” Lưu Tùng Cường giành lấy máy bộ đàm, “mạt chược nhà anh cũng có, nhưng đang thiếu hai người nữa!”
Hai người trò chuyện vài câu, hẹn nhau đến căn nhà cũ của Lưu Tùng Cường ở tầng 33.
Lúc trước khi chuyển lên trên, họ chỉ mang theo quần áo, chăn đệm cơ bản nhất, lại chuyển vài món đồ nội thất ưng mắt, còn mạt chược thì căn bản chẳng nghĩ đến chuyện mang theo.
Giờ đám Mặt Sẹo đã bị anh em nhà họ Cố giải quyết, nên cứ yên tâm quay về nhà cũ đánh mạt chược.
Thấy vợ chồng Lưu Tùng Cường hớn hở chuẩn bị xuống lầu, Trần Viện không khỏi lo lắng.
“Chú Lưu, dì Lâm, chú dì không phải định chuyển về đó chứ?”
“Sao có thể, đồ đạc bọn chú nhiều thế, chuyển qua chuyển lại phiền lắm.”
Với lại bọn chú còn liên minh với hai cậu nhóc đối diện rồi; nếu chuyển thật, nhà chú mà có chuyện gì, chưa kịp xuống lầu chắc chú với dì đã bị kẻ xấu cắt cổ rồi.
“Vậy thì tốt.” Trần Viện thở phào.
Nếu thật sự bị bỏ lại một mình, trong lòng đúng là hơi sợ.
Lưu Tùng Cường bảo cả hai nhà đều sang, Lương Du nghĩ bố với anh trai cứ ở lì trong nhà, ra ngoài đi một chuyến cũng tốt, nên gọi luôn hai người.
Lưu Tùng Cường và Trần Viện dựng bàn mạt chược ở 3301, còn Lâm Lệ sang 3501 mời hai anh em nhà họ Cố sang chung vui.
Cố Vũ Trừng tất nhiên là đồng ý ngay, kéo anh trai xuống lầu.
Trình Sử cũng không đến với hai bàn tay trắng, mang theo ít hạt dưa và bánh quy xuống lầu; Trình Tư Nhiên và mọi người thì mang hai bộ bài tây cùng vài quyển sách giấy.
Vào cửa ai nấy chào hỏi rôm rả, Lưu Tùng Cường và Lương Quốc Đống trước đây chưa gặp, bây giờ coi như quen biết.
Năm người lớn đều biết đánh mạt chược, nên Lâm Lệ và Trình Sử thay phiên nhau vào chỗ, còn Lưu Tùng Cường, Từ Hữu Dung và Lương Quốc Đống thì ngồi cố định ở bàn mạt chược.
Tiếng mạt chược lách cách, nhưng không ảnh hưởng gì đến đám trẻ.
Cố Đình Thâm ít nói, nhưng Lương Thế Thần lại nói nhiều, hai người trò chuyện khá hợp. Còn Cố Vũ Trừng thì cùng Lương Du và Hoàng Vũ Tình chơi Đấu Địa Chủ, bài bị quật xuống bàn đánh đùng đùng.
Trần Viện chọn một quyển sách, vừa ăn hạt dưa vừa đọc, thỉnh thoảng lại tán gẫu với Trình Tư Nhiên.
“Cậu nói xem, ồn ào thế này, hàng xóm khác có tìm đến cửa không nhỉ?”
“Khó nói lắm.” Trần Viện thở dài, “Tự nhiên tớ hơi hối hận vì đã giúp họ tổ chức vụ này.”
“Tớ cũng vậy.”
May mà nỗi lo của hai người đã không thành hiện thực.
Chớp mắt cái đã hơn chín giờ tối, phía Từ Hữu Dung hứng thú đang lên cao, còn phía Cố Vũ Trừng thì thấy hơi chán.
Chơi Đấu Địa Chủ mấy tiếng hơi mệt, Cố Vũ Trừng bèn đề nghị chơi Ma Sói, mọi người đều tham gia.
Cố Vũ Trừng còn biết khuấy động không khí hơn cả Hoàng Vũ Tình, đủ trò chơi nhỏ liên tục được nghĩ ra, chơi rất vui.
Đêm nay, mọi người trở nên thân thiết hơn hẳn, không còn cảm giác xa cách nhạt nhòa như trước.
Mãi đến hơn mười hai giờ đêm, mọi người mới giải tán, ai về nhà nấy.
Trình Tư Nhiên nháy mắt với Hoàng Vũ Tình và Lương Du, ý bảo lát nữa về nhà thì vào không gian luôn.
Sau khi mang ba con thú cưng vào không gian, mấy cô thoải mái tắm nước nóng, rồi ở sảnh lớn tầng một bật phim Hậu Cung Chân Hoàn Truyện bằng máy chiếu.
Lương Du nấu mì ốc, bên trong còn thêm chân gà da hổ, móng giò da hổ, mỗi người kèm một quả trứng chiên thấm đẫm nước dùng.
Lại lôi ra một mớ xiên chiên và nước ngọt, chuẩn bị bắt đầu buổi tụ họp nhỏ của ba người.
Trứng chiên cắn một miếng là nước dùng bắn ra, thơm lừng cả miệng.
“Món này…” vừa nhai vừa nói, “ai nghĩ ra nhỉ,” vừa nhai, “ngon thật đấy!”
Hoàng Vũ Tình vừa ăn vừa ậm ừ thốt ra lời khen cao nhất: “Món này ai nghĩ ra vậy nhỉ?”
