Chương 53: Đợt cực hàn ập đến
Trình Tư Nhiên ngày nào cũng phải dọn phân mèo mấy lần. Cô không hiểu nổi vì sao hai con mèo bé xíu mà lại ị nhiều đến vậy.
Đã ở chung với nhau mấy tháng rồi, nhưng lần nào dọn phân cô cũng bị hôi đến chảy nước mắt, có khi còn nôn ọe một hồi lâu.
Giờ thì Hoàng Vũ Tình và Lương Du cuối cùng cũng chuyển đến ở cùng, cô rất muốn lười biếng một chút.
“Cậu ra ngoài cửa xem thử đi, biết đâu là do A Phúc ị đấy.” Trình Tư Nhiên vừa nói vừa đẩy Hoàng Vũ Tình một cái.
“Đúng đúng đúng,” Lương Du gật đầu lia lịa, “Mèo con bé xíu vậy làm sao ị ra cục phân thối thế này được! Biết đâu thật sự là A Phúc ị, cậu ra xem một cái đi!”
Nói xong, cô nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Trình Tư Nhiên, cùng một phe với cô.
Hoàng Vũ Tình tức tối trừng mắt nhìn Trình Tư Nhiên đang che miệng, khóe mắt cong cong rõ ràng là đang cười trộm, rồi quay sang Lương Du gằn giọng: “Xì! Đồ hai mặt!”
Chửi thì chửi, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn ra hành lang ngoài cửa nhìn một cái, xem rốt cuộc là đứa nhóc nào làm chuyện tốt này!
Vừa ra tới cửa, cô đã thấy trong khay vệ sinh ngoài cửa có một cục phân vừa mới ra lò, rõ ràng là của Tiểu Mi.
Bởi chỉ có Tiểu Mi mới có thói xấu ị xong không chôn!
“Trình Tư Nhiên!” Hoàng Vũ Tình muốn gầm lên, nhưng lại sợ làm kinh động bố mẹ Tư Nhiên đang ngủ dưới lầu, chỉ đành hạ giọng, tức giận gọi tên Trình Tư Nhiên.
Tiểu Ly bên cạnh đang hít hít ngửi ngửi, định đi giúp chôn phân, nhưng vừa trông thấy bộ dạng hung thần ác sát của Hoàng Vũ Tình liền co giò chạy thẳng. Nó chạy về phòng, nhún một cái nhảy lên giường, lại thuận thế nhảy lên lưng Trình Tư Nhiên, bốn cái móng nhỏ bám chặt lấy quần áo cô.
Trình Tư Nhiên vội cúi gập người xuống, giữ lưng thật vững, sợ làm rơi cục cưng của mình.
Lương Du cười tươi như hoa: “Sao Tiểu Ly vẫn thích nằm trên lưng cậu thế nhỉ!”
Đang nói, Tiểu Mi cũng chạy vào, bốn chân bám chặt lấy ống quần Trình Tư Nhiên, men theo đó bò lên lòng chủ.
Lương Du cười càng vui vẻ, đến cả bịt mũi cũng quên luôn, hai tay đập bồm bộp xuống giường. Mãi đến khi vô tình ngửi phải một mùi hôi thối, “ọc” một tiếng rồi mới thôi cười.
Thấy Lương Du bị buồn nôn đến chảy nước mắt, lần này đến lượt Trình Tư Nhiên cười.
Hoàng Vũ Tình nhìn hai người cười vô tư, tự nhận mình xui xẻo, lấy ra một túi rác nhỏ bắt đầu dọn phân.
Vứt túi rác vào góc xa nhất trong không gian, đang định rửa tay về phòng thì A Phúc rón rén đi tới.
Từ khi đến đây, A Phúc bắt đầu học hai con mèo dùng khay vệ sinh.
Nhưng cái khay vệ sinh cỡ đại với A Phúc vẫn hơi nhỏ. Hoàng Vũ Tình trơ mắt nhìn A Phúc nhét cái thân mập mạp vào trong khay vệ sinh, biểu cảm lập tức trở nên kinh hoàng.
“A Phúc, đừng mà!!”
Giây tiếp theo, một trận tiếng tè ào ào vang lên. Hoàng Vũ Tình chỉ cảm thấy trời sập.
A Phúc tè hết sức sảng khoái, xong quay người, cong lưng lên bắt đầu ị. Giải quyết xong nhu cầu sinh lý, nó đưa chân ra ngoài khay vệ sinh, làm bộ bới mấy cái trên mặt đất rồi nhảy ra, rũ người đi vào phòng ngủ.
Lượng phân A Phúc ị một lần bằng bốn lần của Tiểu Mi, hơn nữa vì khay vệ sinh quá nhỏ, mép khay còn dính một chút phân.
Thấy khay vệ sinh thảm hại không nỡ nhìn, Hoàng Vũ Tình nhịn hết nổi, gằn giọng hướng vào phòng ngủ: “A Phúc ị rồi, mau lau đít cho nó đi!”
Nói xong, cô ngồi xổm xuống dọn phân, rồi đổ phần cát vệ sinh còn sạch ra ngoài, vào nhà vệ sinh cọ rửa sạch khay vệ sinh.
Trong phòng, hai người nghe thấy Hoàng Vũ Tình nói, Lương Du lập tức đẩy Trình Tư Nhiên một cái: “Tình Tình dọn phân cho mèo của cậu, cậu đi lau đít cho A Phúc của cô ấy, hợp tình hợp lý mà.”
Thôi! Trình Tư Nhiên đành nhận mệnh, ai bảo Lương Du không phải chủ của con nào trong ba con này chứ.
Hoàng Vũ Tình cầm khay vệ sinh sạch ra ngoài, nhìn thế nào cũng thấy nhỏ, bèn đưa ý thức vào không gian, muốn tìm xem có cái nào to hơn không. Kết quả thật đúng là tìm được một cái.
Không phải khay vệ sinh, mà là loại chậu tắm cho trẻ con, to bằng hai khay vệ sinh cỡ đại cộng lại.
Hoàng Vũ Tình chọn cho cái chậu to này một chỗ tốt, rồi đổ vào đó nguyên mười ký cát vệ sinh, xong mới đi rửa tay.
Lúc trở về phòng, liền thấy Lương Du đang vuốt ve khuôn mặt mũm mĩm của A Phúc, còn Trình Tư Nhiên thì cầm một cây cần câu mèo trêu chọc hai con mèo.
“Mấy người chơi vui nhỉ.” Hoàng Vũ Tình không nhịn được lườm một cái.
Lương Du kê một chiếc bàn thấp trước tấm thảm, lấy từ trong không gian ra đồ nướng, một phần mì lạnh nướng và một phần chân gà rút xương, lại mở một chai coca, cười tươi đưa đến bên miệng Hoàng Vũ Tình.
“Đừng giận nữa, bọn tớ cũng lau đít cho A Phúc rồi còn gì!”
Hoàng Vũ Tình đại nhân đại lượng, làm cao nhận lấy chai coca.
Mở một bộ phim, mấy người vừa ăn vừa xem.
Cuộc sống thoải mái dễ chịu như vậy khiến Trình Tư Nhiên không khỏi cảm thán.
“Lúc đầu, tớ còn tưởng cả ngày vùi trong nhà, lâu dần tâm lý sẽ sinh vấn đề cơ.”
“Ừ, may là có nhiều thứ giải trí như vậy. Quan trọng nhất là chúng ta không cô đơn, có bạn bè người thân bên cạnh, so với người khác thì tốt hơn nhiều.”
Mấy người ở trong nhà suốt ngày, rất ít khi ra ngoài, nhưng cũng chẳng thấy cuộc sống chán ngắt.
Dù thỉnh thoảng ra ngoài quả thực khiến tâm trạng vui vẻ hơn, nhưng cuộc sống quanh quẩn trong nhà cũng không khô khan đến mức khó chịu.
Ba cô gái nâng chai coca cụng vào nhau, ánh mắt lấp lánh đầy hy vọng.
Trong lòng đều âm thầm cầu nguyện, mong mọi người có thể nhìn thấy ngày tận thế kết thúc, nhân loại khôi phục lại nền văn minh.
Mấy người đang xem tivi đến mức nhập thần thì cảm thấy xung quanh dần lạnh đi. Hai con mèo cũng lên giường chui vào trong chăn.
Mấy người vội vàng nhìn nhiệt kế, nhiệt độ trong phòng là 15 độ C. Lại nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào tuyết đã rơi như lông ngỗng.
Trình Tư Nhiên vội xuống lầu gõ cửa phòng bố mẹ, bảo họ nhóm lò sưởi lên. Hoàng Vũ Tình và Lương Du nhóm lò sưởi trên lầu xong thì về phòng thay bộ đồ ngủ lông mềm.
Trước khi đi, còn không quên thu hết đồ ăn vào không gian.
Trình Tư Nhiên cũng thay một bộ đồ ngủ vải nhung san hô in hình vịt con màu vàng, bên ngoài còn mặc thêm một chiếc áo choàng ngủ dày.
Nghĩ đến kiếp trước, rất nhiều người ngay đêm đầu tiên của đợt cực hàn đã bị chết cóng trong giấc ngủ, cô vội lấy bộ đàm liên lạc với Trần Viện.
“Nhiên Nhiên, mình đây.”
Bố mẹ Tư Nhiên mặc quần áo chỉnh tề lên lầu.
“Nhiên Nhiên, đợt cực hàn này đến quá đột ngột, nhiệt độ lại thấp như vậy, có phải sẽ có rất nhiều người... không tỉnh dậy được nữa không?”
Trình Tư Nhiên gật đầu.
Trình Sử lập tức quyết định xuống lầu gõ cửa từng nhà.
Thấy bố mẹ xuống lầu, Trình Tư Nhiên vội báo cho hai người bạn, ba người lại tất bật thay quần áo rồi đi theo ra ngoài.
Trong đơn nguyên gần một nửa số người đã ra đi trong trận lũ, hiện chỉ còn hơn ba mươi hộ vẫn kiên trì ở lại.
Mấy người lần lượt đá cửa từng phòng để gọi những người bên trong dậy. Những người hàng xóm được gọi dậy đều vội vàng cảm ơn, rồi quay vào phòng thêm quần áo và chăn.
Khu dân cư có tất cả mười tòa nhà, mỗi tòa có bảy đơn nguyên. Dù đã đi mất một nửa số người, vẫn còn gần hai nghìn hộ gia đình.
Còn số người thực tế, chắc chắn không dưới hai nghìn người.
