Chương 62: Ba bên hội họp
Sau khi xong xuôi mọi thứ đã hơn sáu giờ chiều. Mấy người lại liên hệ trung tâm tiếp đón, nhờ họ sắp xếp người lên lắp thiết bị sưởi điện.
Trước khi về nhà, bọn họ còn trao đổi phương thức liên lạc với nhân viên trung tâm, dặn nếu khu biệt thự xây xong thì nhắn tin báo một tiếng.
Cuối cùng, trong thẻ căn cứ chỉ còn lại năm trăm điểm cống hiến.
Tiễn thợ lắp đặt xong, mọi người mới thả lỏng. Họ đỗ xe ở bãi đậu phía sau nhà dân, rút hết xăng trong xe, rồi vận chuyển vật tư lên lầu mấy chuyến.
Về đến nhà, lại thu toàn bộ vật tư vào không gian.
Trình Sử và Từ Hữu Dung ở phòng 401, còn bọn trẻ ở 402.
Phòng và giường đều không lớn. Phòng 401 thì còn đỡ, nhưng với Trình Tư Nhiên và mấy người kia, cái giường này thật sự không đủ chỗ ngủ. Thế là họ từ trong không gian lấy ra mấy chiếc giường mang từ nhà tới.
Trải bộ chăn ga gối bốn món màu vàng nhạt bằng vải nhung san hô lên, rồi lại lôi cả khay vệ sinh cho mèo và máy lọc không khí ra.
Không còn cách nào, phòng quá nhỏ. Nếu không có máy lọc không khí, e là căn phòng sẽ bốc mùi kinh khủng.
Ba thứ đồ này đã chiếm gần hết diện tích căn phòng, Trình Tư Nhiên thấy hơi đau đầu.
Lương Du cũng vậy, ngồi bên Trình Tư Nhiên trên giường, thở ngắn than dài.
Còn Hoàng Vũ Tình thì chẳng bị ảnh hưởng chút nào, thậm chí còn hăng hái muốn lắp cái cửa đã tháo từ Dinh thự Ngự Thủy lên.
Thấy trời đã tối hẳn, cả ngày mấy người chưa ăn gì, Trình Tư Nhiên vội ngăn ý tưởng của Hoàng Vũ Tình lại, sợ giây tiếp theo cô nàng lại lôi ra một cánh cửa chống trộm.
“Đây là căn cứ chính phủ đấy. Mỗi hành động nhỏ cũng có thể bị kẻ có ý đồ báo cáo lên. Mày bỏ ý này đi.”
“Thôi được.” Hoàng Vũ Tình cũng thấy không sao. Cô lại vào nhà vệ sinh xem thử, diện tích không lớn nhưng bồn rửa mặt và bồn cầu đều có, chỉ thiếu vòi hoa sen.
Mấy người bước vào không gian định ăn chút gì, lấy ra vài món ăn nấu sẵn, ăn một bữa no nê.
Ăn xong thì không muốn nhúc nhích nữa. Trình Tư Nhiên ngồi thu mình trên sofa, vừa vuốt mèo vừa xem thông tin tuyển dụng do căn cứ đăng.
Đột nhiên cô bị một dòng “đạp xe phát điện” thu hút.
“Dù sao ở nhà cũng rảnh. Hay là mình đi ứng tuyển đi? Mỗi ca bốn tiếng mà còn được một bữa cơm nữa.”
Lời vừa dứt, Hoàng Vũ Tình ném một cái gối ôm về phía cô.
“Tao thấy mày điên rồi đấy. Có thừa sức không chỗ tiêu à?” Dừng một chút, lại nói: “Nhưng mà đúng là khá chán. Hay thử xem sao?”
Mấy người định nghỉ ngơi vài hôm, trước hết hỏi thăm xem Lương Thế Thần và mọi người đang ở đâu, rồi mới quyết định có đi ứng tuyển hay không.
Buổi tối, mấy người dẫn A Phúc và mấy con vật trong không gian ra. Mấy nhóc này ở trong không gian suốt hai ngày, bên cạnh không có ai bầu bạn, nên giờ dính người cực kỳ.
Trình Sử và Từ Hữu Dung về phòng ngủ trước, còn Trình Tư Nhiên và mấy người vẫn chưa buồn ngủ, trải hai lớp thảm lông dày dưới sàn, nhìn ra phía cửa sổ.
Rèm cửa không kéo. Hoàng Vũ Tình nhìn ô cửa sổ nhỏ xíu, nhịn không được phàn nàn: “Tấm rèm to đẹp và dày như thế mà lại phải treo trước cái cửa sổ nhỏ này, tao còn thấy tủi thân giùm nó!”
Lương Du nhịn không được trêu: “Tủi thân vậy thì mày làm rèm thay nó đi.”
Hoàng Vũ Tình: “…”
Trời đã khuya, ba người mỗi người đọc một lúc tiểu thuyết rồi lên giường ngủ.
…
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Lương Du mặc thật kín, còn khoác thêm một lớp áo khoác quân đội, rồi đến trung tâm tiếp đón.
Gần như vừa đến cổng trung tâm tiếp đón, cô đã thấy Lương Thế Thần đang đứng cách đó không xa nói chuyện với Chu Hoằng.
“Anh!” Lương Du vui vẻ gọi một tiếng, chạy về phía hai người.
Lương Du bọc mình quá kín, Lương Thế Thần nhất thời không nhận ra cô, đến khi cô chạy đến gần mới nhìn ra.
“Vừa nãy anh còn đang nói với anh trai em về chuyện các em tới đây,” Chu Hoằng lên tiếng chào hỏi, rồi nói tiếp: “Bây giờ anh phải về tổng bộ một chuyến, mấy hôm nữa lại đến.”
“Anh, sao anh không đeo khăn quàng cổ gì thế, không sợ mặt bị cóng à!” Lương Du giọng đầy xót xa.
Lương Thế Thần theo bản năng sờ mặt mình. Anh biết mặt mình đã bị lạnh đến đỏ ửng cả tháng nay rồi vẫn chưa phai.
“Anh cũng muốn đeo, nhưng anh không có.” Lương Thế Thần cười bất lực. “Sao rồi, thuê được nhà chưa?”
“Dạ, thuê được rồi.” Lương Du báo địa chỉ cho anh, rồi hỏi: “Bố mẹ đâu rồi?”
“Bố mẹ đang thay phiên nhau đi đạp xe phát điện. Họ làm ca sáng, giờ này cũng sắp tan làm rồi. Đi thôi, hôm nay anh nghỉ, đưa em về nhà xem một chút.”
Trên đường, hai anh em vừa đi vừa trò chuyện.
Lương Thế Thần và bố mẹ thuê ở tòa nhà số 2, diện tích năm mươi mét vuông. Vì cả ba người đều tham gia xây dựng căn cứ từ giai đoạn đầu nên được hưởng giá thuê nội bộ, mỗi tháng chỉ cần bốn trăm điểm cống hiến, còn tiền nước và tiền điện đều miễn phí.
“Tốt vậy sao!” Lương Du hơi bất ngờ. “Vậy công việc hằng ngày có cơm ăn, tiền nước điện lại không mất, ngoài nhu yếu phẩm với tiền thuê nhà, vẫn để dành được kha khá đấy chứ!”
“Ừ.” Lương Thế Thần cười tươi, bỗng nghĩ ra điều gì, kéo Lương Du về phía trung tâm tiếp đón: “Trong thẻ căn cứ của bố mẹ vẫn còn khá nhiều điểm cống hiến. Các em vừa đến, chỗ cần dùng điểm cống hiến chắc chắn nhiều lắm. Anh chuyển điểm của anh cho em.”
“Không cần đâu.” Lương Du vội xua tay. “Nhà cửa, nước điện với đồ sưởi của bọn em đều lo xong cả rồi, bây giờ vẫn còn dư dả. Điểm cống hiến của anh cứ để dành mà dùng.”
Nghĩ đến năng lực của em gái và bạn thân nó, Lương Thế Thần ngẫm nghĩ, hình như họ đúng là không cần đến mình.
Không ngờ mình đến căn cứ sớm như vậy mà vẫn không giúp được gì cho họ, trong lòng Lương Thế Thần hơi chạnh buồn.
Lương Du không để ý đến cảm xúc của anh, trong lòng âm thầm liên lạc với Trình Tư Nhiên và mọi người, báo rằng mình đã gặp được anh trai.
Hoàng Vũ Tình lập tức tỉnh cả ngủ, lay lay Trình Tư Nhiên đang ngủ gà ngủ gật: “Tiểu Du gặp được anh trai nó rồi kìa!”
“Tao biết rồi.” Trình Tư Nhiên ngáp một cái, trở mình đưa lưng về phía Hoàng Vũ Tình: “Tao nghe thấy mà.”
“Không phải, cũng lâu rồi mình chưa gặp anh trai nó, cùng xuống xem thử đi?”
“Không đi,” Trình Tư Nhiên xua tay. “Tao biết mày là đứa không ngồi yên được. Đừng lấy chuyện xem anh trai nó làm cớ. Muốn xuống thì tự mà xuống, tao ngủ thêm chút nữa.”
“Thôi được.” Hoàng Vũ Tình mặc đồ chỉnh tề, đi về phía trung tâm tiếp đón.
Ba bên gặp mặt.
“Lâu không gặp.” Hoàng Vũ Tình chào Lương Thế Thần, rồi nhét vào tay anh hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng: “Chú... với dì gần đây thế nào?”
“Vẫn tốt.” Lương Thế Thần cẩn thận bỏ kẹo vào túi. “Trước đây anh ở nhờ chỗ mọi người, làm phiền mọi người nhiều quá, thật sự rất áy náy. Nhưng may là bây giờ mẹ anh như biến thành người khác, hoàn toàn khác trước.”
“Khác thế nào?” Hoàng Vũ Tình buột miệng hỏi, rồi thấy không tiện, vội bụm miệng: “Không, ý em là... tốt, tốt.”
