Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Ba Nữ Nhân Điên Cuồng Tích Hàng, Ở Nhà Ăn Ngon Đến Cuối Đời > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68 có bản audio.

Chương 68: Quốc gia bị diệt vong

 

Người kia bị đưa đi, chuyện sau đó cũng không đến lượt mấy người Trình Tư Nhiên nhúng tay. Chỉ có Cố Đình Thâm theo Chu Hoằng cùng rời đi.

 

Không mấy ngày sau, khu 404 lại có một hộ mới chuyển đến, là người cùng ca tuần tra với Trình Sử, hai người khá thân.

 

Mấy hôm nay không ra ngoài săn thú, Trình Tư Nhiên và Lương Du suốt ngày ru rú trong nhà, còn Hoàng Vũ Tình thì ngày nào cũng chạy ra ngoài.

 

Thỉnh thoảng cô cũng hỏi hai người kia có muốn đi cùng không, nhưng hai người này thì đứa nào cũng lười, ngoài việc luyện tập hằng ngày ra chẳng muốn bước chân ra ngoài.

 

Ngoài trời lạnh thế kia, ra ngoài chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao!

 

Sắp đến cuối tháng, sau bữa tối mấy người lại vào không gian điểm danh, được thưởng thêm một giờ sử dụng không gian. Hiện giờ mỗi ngày họ có thể ở trong không gian mười tiếng.

 

Ra khỏi không gian, Hoàng Vũ Tình lôi ra hai chiếc điện thoại đưa cho hai người.

 

“Có một tin tốt cực phấn khích, tớ nghĩ các cậu nên xem một chút.”

 

Hai người khó hiểu, tin gì mà tốt đến mức khiến cô ấy lại mua thêm hai cái điện thoại?

 

Vuốt màn hình bước vào giao diện chính, liền thấy trong thông báo chính thức có một bài được ghim lên đầu.

 

【Từ khi tận thế bắt đầu, chịu ảnh hưởng của đủ loại thiên tai khắc nghiệt, nhiều vùng lãnh thổ nước ngoài đã gặp phải tai họa diệt quốc. Vì vậy, nước ta vô cùng đau buồn.

 

Các nước bị diệt vong gồm có……】

 

【Đất nước chúng ta đang dốc toàn lực tích cực tái thiết, chúng ta sẽ không bỏ rơi bất kỳ đồng bào nào. Kính mong mọi người tích cực đối diện, tin rằng tận thế sẽ có ngày kết thúc, và chúng ta cũng sẽ được nhìn thấy một ngày mai tươi sáng hơn!】

 

Tin này rất dài, dài đến mức hai người Trình Tư Nhiên chỉ xem qua danh sách các nước bị diệt vong rồi không buồn đọc tiếp.

 

“Không ngờ Hàn Quốc lẫn Nhật Bản đều diệt vong hoàn toàn, nước Mỹ cũng gần như không còn gì, thiên tai đáng sợ thật.” Trình Tư Nhiên lắc đầu thở dài, giây tiếp theo liền nhịn không được bật cười.

 

“Xem ra cậu mua cái điện thoại này là đúng, bọn mình bình thường đúng là nên chú ý hơn tới mấy tin tức căn cứ gửi tới.”

 

Nhưng nói cho cùng, nước Tung Của tuy tổn thất thảm trọng, nhưng vẫn khá hơn nhiều so với các nước khác.

 

Nguyên nhân là từ khi bão táp hoành hành, chính phủ đã bắt đầu coi trọng, kịp chuẩn bị ngay khi mưa lớn vừa ập tới. Còn các nước khác đa số coi thường, cho dù biết họ đang đối mặt với thảm họa toàn cầu, vẫn có rất nhiều nước không chịu coi trọng.

 

Thậm chí còn chế nhạo nước Tung Của lo bò trắng răng.

 

Về thông báo chính thức, mấy người bàn sơ qua một chút rồi lại lướt các tin khác.

 

Bài ghim thứ hai: 【Nhà kính dùng điện của chính phủ đã trồng được một ít rau củ, chủ yếu là khoai tây, khoai lang và ngô……】

 

Mấy loại rau củ này giá đắt cắt cổ, ngay cả công nhân được ăn miễn phí ở nhà ăn cũng cả tháng chẳng ăn nổi mấy lần.

 

Ngoài ra, căn cứ tiếp tục tuyển nhân viên đạp xe đạp để duy trì các điều kiện cần thiết như chiếu sáng và sưởi ấm cho nhà kính dùng điện.

 

Nhớ lại số gạo vơ được hồi “mua sắm 0 đồng” vẫn còn kha khá, mấy người Trình Tư Nhiên bàn nhau: hay là mấy hôm nay nhân lúc trời tối gió lớn, lặng lẽ chở hết tới cửa trung tâm tiếp đón, chờ nhân viên đi làm tự nhiên sẽ phát hiện.

 

Nhưng nhanh chóng, mấy người lại bác bỏ ý tưởng này.

 

Cứ để gạo trước cửa trung tâm tiếp đón như vậy, lỡ bị người khác trong căn cứ tranh giành, xảy ra xô xát thương vong thì không hay.

 

Họ không muốn lòng tốt biến thành chuyện xấu.

 

Tạm thời chưa nghĩ ra cách nào, mấy người đành gác lại.

 

Lúc này, Hoàng Vũ Tình bỗng vỗ đùi một cái: “Mặc dù bây giờ chưa biết làm sao để giao nộp số đồ này một cách hợp lý, nhưng anh trai cậu chắc cũng chẳng được ăn no. Hay là trước tiên tặng một ít cho anh ấy?”

 

Lương Du giật mình, không ngờ Hoàng Vũ Tình lại nhắc đến anh trai mình.

 

Cô không phải chưa từng nghĩ tới, chỉ là trong lòng vẫn kiêng dè Lưu Vĩnh Lan nên không dám đưa gì cho anh trai.

 

Nghe Lương Du nói nỗi lo, Hoàng Vũ Tình nhịn không được lên tiếng: “Cậu ngốc à, bọn mình có thể cho ít một, chia nhiều lần. Hơn nữa anh trai cậu giờ đã lên phó đội trưởng đội tuần tra, quan hệ với Chu Hoằng cũng khá thân, biết đâu lúc đó còn nhờ được anh ấy nghĩ cách giúp.”

 

Lương Du càng nghe càng thấy là lạ, cô ngắt lời Hoàng Vũ Tình, ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm cô nàng, nhìn đến mức đối phương sởn cả gai ốc.

 

“Chuyện anh trai tớ lên phó đội trưởng mà tớ còn không biết, sao cậu lại biết?”

 

Trình Tư Nhiên bên cạnh rất đúng lúc chen vào: “Còn biết bằng cách nào nữa? Cậu nghĩ cô ấy ngày nào cũng chạy ra ngoài để làm gì? Nếu tớ đoán không lầm, những người cùng ca với Lương Thế Thần, chắc có không ít người quen Tình Tình của bọn mình rồi nhỉ?”

 

“Cái gì?” Lương Du đơ người, “Bắp cải của tớ sắp bị……”

 

Nói được nửa câu, lại thấy ví anh trai mình thành con lợn thì không ổn, vội phanh gấp, suýt nữa cắn phải lưỡi.

 

“Đừng nói bậy!” Hoàng Vũ Tình đỏ bừng mặt, vội vàng chối: “Tớ chỉ là lúc ra ngoài đi dạo vô tình gặp anh ấy vài lần thôi!”

 

“Cậu chắc chứ?” Lương Du không tin lắm.

 

Trong ấn tượng của Lương Du, Hoàng Vũ Tình từ nhỏ đã không thích chơi với con trai, lớn lên đối với người khác giới cũng lịch sự mà xa cách, thậm chí có lúc cô còn tưởng đối phương thích con gái.

 

Vậy mà mới được bao lâu, cô ấy đã thân với Lương Thế Thần đến thế.

 

“Tất nhiên là tớ chắc chắn.” Hoàng Vũ Tình quay mặt đi, không nhìn cô ấy.

 

“Cậu với anh trai tớ thế nào, thật ra tớ không quản đâu. Nhưng tớ chỉ muốn nhắc cậu, bất kể thế nào cũng phải đề phòng mẹ tớ, tớ không muốn cậu bị thiệt.”

 

“Ừm.” Hoàng Vũ Tình ấm ức đáp một tiếng. “Dù sao lúc nãy tớ cũng chỉ gợi ý thôi, có muốn tặng anh ấy chút gì không, cậu tự liệu mà làm.”

 

“Tặng! Nhất định phải tặng!” Lương Du vung tay một cái, đầy hào khí: “Dù sao cậu cũng ngày nào cũng ra ngoài, hay là cậu đi tặng luôn đi.”

 

“Tớ không đi.” Lúc này Hoàng Vũ Tình tỉnh táo hơn nhiều: “Tớ vẫn nên ít tiếp xúc với anh trai cậu thôi. Dù sao trên người bọn mình có bí mật lớn như vậy, lỡ bị mẹ cậu phát hiện, nếu bà ấy đi tố cáo, biết đâu bọn mình bị bắt làm thí nghiệm mất!”

 

Hoàng Vũ Tình càng nói càng thấy sợ, ra sức lắc đầu, muốn vứt hết mấy ý nghĩ hỗn độn này ra ngoài.

 

Lương Du cũng không khuyên thêm, dùng điện thoại căn cứ liên lạc với Lương Thế Thần, biết anh ấy mai được nghỉ, bèn hẹn chiều hôm sau sẽ qua nhà một chuyến.

 

……

 

Hôm sau, buổi chiều.

 

Lương Du mặc quần áo chỉnh tề, đi đến tòa nhà số 2.

 

Khi gần đến cửa, cô lấy từ không gian ra một bao gạo nặng năm cân, mượn chiếc áo khoác quân đội che chắn, ôm vào lòng rồi mới gõ cửa.

 

“Vào nhanh đi, lạnh cóng rồi nhỉ.” Lương Thế Thần đón cô vào nhà, lại rót cho cô một cốc nước nóng.

 

“Anh, đây là gạo em mang cho anh, không đủ anh cứ nói với em.”

 

Nghe tiếng con gái, Lương Quốc Đống và Lưu Vĩnh Lan cũng từ phòng ngủ đi ra.

 

“Sao mà được, giờ lương thực quý giá thế này, em cầm về tự ăn đi.”

 

Thấy Lương Thế Thần không chịu nhận, Lưu Vĩnh Lan vội tiến lên đón bao gạo.

 

“Cái thằng nhóc này, đây là tấm lòng của Tiểu Du, sao mày nhẫn tâm từ chối vậy hả?”

 

“Xì.” Lương Quốc Đống nghe vậy, bực bội trừng mắt nhìn bà ấy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi