Chương 72: Tự Lật Bài
Sau khi Chu Hoằng nói ra yêu cầu của mình, Từ Hữu Dung là người lên tiếng trước.
“Chu à, không phải dì ích kỷ, nhưng mấy đứa nhỏ này đều là con gái, thời buổi bây giờ lại loạn lạc, để chúng đi theo các chú làm nhiệm vụ, chúng tôi làm người lớn trong lòng thật sự không yên tâm.”
Trình Tư Nhiên và mọi người sau khi trao đổi trong lòng cũng phụ họa theo lời Từ Hữu Dung.
Trình Tư Nhiên: “Vâng, anh Chu à, chuyện anh nói khá đột ngột, tụi em nhất thời cũng chưa có sự chuẩn bị tâm lý, hay là cho tụi em suy nghĩ trước được không?”
Với câu trả lời như vậy, Chu Hoằng không hề bất ngờ.
Anh gật đầu, đáp: “Mọi người lo lắng cũng là bình thường. Tôi có thể nói thẳng với mọi người, đi làm nhiệm vụ đúng là sẽ có rủi ro tương đối. Mọi người cứ cân nhắc kỹ, tôi không ép đâu.”
Hoàng Vũ Tình lúc này tò mò hỏi: “Anh Chu, đội bí mật của anh bây giờ có bao nhiêu người rồi?”
Hỏi đến mức này, Chu Hoằng bất đắc dĩ thở dài, cười khổ một tiếng, nói: “Tính cả tôi, Đình Thâm, cậu Trừng và một đồng nghiệp cũ, hiện tại cũng mới có bốn người.”
“Bốn… bốn người?” Hoàng Vũ Tình có chút khó tin, “Vị lãnh đạo đó lập cho anh một đội bí mật, vậy mà ngay cả người cũng không bố trí cho anh sao?”
“Bây giờ nhân lực khan hiếm, tôi đang gấp rút đào tạo thành viên đội tuần tra, mong là có thể chọn ra vài người có năng lực gia nhập. Nhưng trước tận thế, họ cơ bản đều là những người làm thuê bình thường, bây giờ mới bắt đầu tiếp nhận huấn luyện, khác gì nước đến chân mới nhảy…”
“Lần trước dẫn đội lên núi, những người đi theo đã là những người có năng lực coi như khá, nhưng muốn vào đội bí mật thì vẫn chưa đủ.”
Lương Du chợt nhớ tới Lương Thế Thần.
Lần trước, anh ấy cũng ở trong đoàn đi cùng.
Nếu anh ấy chịu cố gắng, nói không chừng vẫn có chút hy vọng gia nhập. Chỉ là Chu Hoằng cũng đã nói, đi làm nhiệm vụ đều có rủi ro, không biết anh trai mình có sẵn lòng hay không.
Tiếp theo, lại nghĩ đến trước đó Cố Đình Thâm từng yêu cầu họ giữ bí mật về những chuyện liên quan, Lương Du dò hỏi: “Vậy lần trước những người đó là ai?”
“Cái này, tạm thời còn chưa thể nói. Nếu mọi người tò mò, đợi chuyện này kết thúc rồi để Đình Thâm nói cho mọi người nghe.”
Ngừng một chút, Chu Hoằng nói thêm: “Dù mọi người có đồng ý gia nhập hay không, tôi cũng sẽ nói cho mọi người biết.”
Anh không thích ép người khác làm điều họ không muốn.
Một bữa cơm nhanh chóng kết thúc, Chu Hoằng còn phải trở về bộ chỉ huy nên vội vàng rời đi.
Mọi người cũng thả lỏng ra, trở lại trạng thái qua lại như trước.
Trên bàn vẫn còn chút thịt cuộn và mì, mọi người để sang một bên chưa động tới, định chờ chơi bài Đấu Địa Chủ xong, đói bụng rồi ăn tiếp.
Trình Sử có chút ngại ngùng, nói: “Thật là, thời buổi khó khăn thế này, còn phải để mấy đứa lấy nhiều món ngon như vậy ra đãi.”
Cố Đình Thâm khẽ cười một tiếng. Ngay từ sau khi Chu Hoằng nói chuyện với anh, anh đã quyết định đối đãi thành thật với nhà họ Trình.
Sở dĩ chọn như vậy, một là anh cho rằng nếu Trình Tư Nhiên và mọi người đồng ý, họ thật sự có thể trở thành trợ thủ tốt cho căn cứ; hai là anh cũng không muốn ngày nào cũng phải phòng bị mấy người hiếm hoi có quan hệ coi như khá thân thiết này.
Nếu sau lần thành thật này, Trình Tư Nhiên và các cô ấy vẫn không chấp nhận, vậy thì anh sẽ cùng Cố Vũ Trừng tìm chỗ ở khác, tránh xa họ.
Còn chuyện không gian có bại lộ hay không, Cố Đình Thâm tin chắc Trình Tư Nhiên và mọi người sẽ không nói ra ngoài, vì bản thân họ cũng có bí mật.
Thấy Cố Đình Thâm đột nhiên khẽ cười, Cố Vũ Trừng, người ở bên cạnh vẫn luôn cố hạ thấp sự tồn tại của mình, nuốt nước bọt, có chút căng thẳng nhìn anh.
“Anh, anh chắc chứ?”
Cậu cảm thấy Cố Đình Thâm đúng là điên rồi.
Dù bản thân ngày nào cũng la oai oái, hay là đổi bí mật với Trình Tư Nhiên và mấy người đó cho xong, nhưng khi Cố Đình Thâm thật sự quyết định như vậy, cậu lại chùn bước.
Cậu sợ sự cân bằng đang duy trì hiện tại sẽ bị phá vỡ, cậu không muốn mất những người bạn này.
Cố Đình Thâm vỗ vai cậu, ý bảo cậu thả lỏng, sau đó dưới ánh nhìn của cả bàn, từ hư không lấy ra một cái hamburger.
“Ôi trời…” Từ Hữu Dung giật mình, theo bản năng đứng bật dậy, “Đình Thâm, cháu làm vậy là… ảo thuật à?”
Bà không dám tin vào những gì trước mắt, dù ngày nào Trình Tư Nhiên và mọi người cũng từ hư không lấy ra đủ thứ đồ vật.
Vừa rồi bà thậm chí theo bản năng suýt nữa đã hỏi: “Cháu cũng có không gian à?”
“Dì Từ, cháu nghĩ cháu không cần giải thích quá nhiều, mọi người đều hiểu. Cháu không có ác ý, cháu chỉ lật bài tẩy của mình ra, và thành tâm mời Trình Tư Nhiên, Hoàng Vũ Tình, Lương Du gia nhập cùng chúng tôi, vì đất nước quét sạch tội ác.”
“Cố Đình Thâm, câu cuối cùng của anh nói hơi quá rồi đấy. Tụi em chỉ biết chút quyền cước, còn chưa có bản lĩnh lớn đến mức vì đất nước trừ gian diệt ác đâu.” Trình Tư Nhiên lạnh giọng, bàn tay đặt trên bàn khẽ run.
Cố Đình Thâm thở dài, nói với họ rất nhiều lời tâm tình.
Những lời này đã nghẹn trong lòng anh rất lâu, cuối cùng hôm nay cũng có thể thổ lộ.
Anh và em trai đều là những người đã chết một lần. Kiếp trước, khi tận thế ập đến, hai người không hề chuẩn bị, mấy lần suýt mất mạng. Cuối cùng được Chu Hoằng cứu rồi mang về căn cứ. Lúc đó họ luôn đi theo bên cạnh Chu Hoằng, cũng cống hiến không ít cho căn cứ.
Nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, thêm vào đó đủ loại thiên tai không ngừng, dù quốc gia luôn có thể đưa ra cảnh báo trước vài ngày, cuối cùng anh và em trai vẫn chết vì loại virus trong màn sương dày đặc.
Bây giờ sống lại một đời, họ vẫn chọn đi theo Chu Hoằng, vẫn muốn góp một chút sức lực nhỏ bé cho đất nước của mình.
Tuy không biết tận thế bao giờ mới kết thúc, nhưng kiếp trước mười năm luôn đi theo Chu Hoằng, họ nắm rõ những chuyện bẩn thỉu trong căn cứ, cho nên lần này, dưới sự tiết lộ có chủ ý hoặc vô ý của họ, có vài chuyện tiến triển nhanh hơn kiếp trước.
Chuyện sống lại và không gian, hai người vẫn giữ lại với Chu Hoằng.
Chỉ là hai người thường xuyên mời Chu Hoằng đến nhà ăn cơm, dù có cố giấu đến đâu, họ vẫn ăn uống tốt hơn đa số mọi người trong thời tận thế.
Lúc đầu Chu Hoằng rõ ràng có chút kinh ngạc, nhưng sau một bữa ăn, anh hoàn toàn bị tài nấu ăn của Cố Đình Thâm chinh phục, cuối cùng không hỏi gì, chỉ để lại một câu hôm nào rảnh sẽ lại đến ăn.
Nghe Cố Đình Thâm nói anh và Cố Vũ Trừng trải qua mười năm tận thế cuối cùng vẫn phải chết, Trình Tư Nhiên và mọi người há hốc mồm tới mức có thể nhét vừa một quả trứng.
“Mười năm, vẫn chưa kết thúc sao?” Trình Tư Nhiên thở dài một hơi, vô lực ngả người ra sau, nhưng lại quên rằng chiếc ghế này không có tựa lưng, suýt nữa ngã nhào, may mà Hoàng Vũ Tình mắt nhanh tay lẹ đỡ được cô một cái.
Lương Du không nhịn được, lén lút than thở trong lòng với họ: [Cống hiến cho đất nước thì mình hiểu, nhưng cũng đâu cần thiết phải tự lật bài với bọn mình chứ?]
Hoàng Vũ Tình cũng tỏ vẻ khó hiểu: [Mình thấy hành vi này hơi điên rồ, không giống họ.]
Trình Tư Nhiên: [Làm sao đây, giờ lại càng muốn tránh xa họ hơn.]
Đối với hành vi lật bài hôm nay của Cố Đình Thâm, Trình Tư Nhiên và mọi người rất nghi ngờ, nếu sau này lại gặp người mà Chu Hoằng muốn mời, liệu họ có lại lật bài thêm lần nữa không?
