Chương 75: Lại chuyển nhà
“Nghe nói tiền thuê khu biệt thự đắt lắm đó!” Lần này Trình Tư Nhiên thật sự kinh ngạc, “Anh Lương, xem ra dạo này anh tích góp được không ít điểm cống hiến nhỉ!”
“Ừ.” Lương Thế Thần thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Trình Tư Nhiên, có hơi ngại ngùng cười, “Lần này may nhờ có anh Chu Hoằng, gần đây anh ấy âm thầm huấn luyện cho anh và mấy đồng nghiệp, Cố Đình Thâm là trợ lý của anh ấy, cũng phụ trách dẫn bọn anh tập luyện. Anh gần đây học được không ít thứ, như bắn súng và bắn cung, nên thường cùng đồng nghiệp lên núi săn thú, nhờ vậy mới tích góp được kha khá điểm cống hiến.”
Lương Thế Thần đã tính toán xong, ngoài việc làm việc ở căn cứ, anh sẽ thường xuyên lên núi săn thú, sau này cũng có thể đảm bảo việc đóng tiền thuê biệt thự, đến lúc đó cả nhà mấy người cùng Tiểu Du sống ở khu biệt thự, cũng tốt.
“Nói chuyện lâu vậy rồi, anh phải về tuần tra đây, hẹn gặp lại.”
Đợi Lương Thế Thần rời đi, Trình Tư Nhiên mới hoàn hồn, run lập cập vì lạnh mà về nhà.
Đợi Bạch Nam dẫn theo bảy tám bạn học chạy tới thì đừng nói là Trình Tư Nhiên, ngay cả Lâm Vy cũng không còn ở đó.
...
Sau khi về, Trình Tư Nhiên lập tức kể lại lời Lương Thế Thần cho Lương Du nghe.
“Đến lúc đó cậu có về ở không? Dù sao mọi người ở cũng không xa nhau, nếu về ở thì ngày nào cũng có thể gặp mặt.” Trình Tư Nhiên không nỡ ép buộc, cô tôn trọng ý kiến của Lương Du.
Nhưng không ngoài dự đoán, Lương Du từ chối.
“Tớ vẫn thấy, ở chung với các cậu tốt hơn.”
“Vậy hôm nay nghỉ sớm một chút, ngày mai chúng ta chuyển nhà.” Trình Tư Nhiên nói rồi lắc lắc chìa khóa biệt thự lấy từ trung tâm tiếp tân.
“Cậu thuê rồi à?”
Giọng Hoàng Vũ Tình có chút hưng phấn, “Thuê bao lâu?”
“Một năm.” Trình Tư Nhiên nhướng cằm, “Sao nào, đủ ngầu chứ?”
“Đương nhiên!”
Hoàng Vũ Tình và Lương Du đồng thời nhào tới ôm chầm lấy cô, “Đúng là chị Tư Nhiên của bọn tớ, đại khí!”
Vừa dứt lời, hai người lại đồng loạt đẩy Trình Tư Nhiên ra, động tác đều tăm tắp chui vào trong chăn.
“Cậu mau thay quần áo đi, người cậu lạnh quá.” Lương Du chỉ thò một cái đầu ra nói.
“Đúng đó, suýt nữa làm tớ bị cảm lạnh.” Hoàng Vũ Tình còn hắt hơi một cái.
Trình Tư Nhiên đầu tiên đơ người, sau đó bật cười ha hả.
Cô vội cởi áo khoác ngoài ra, vào không gian thoải mái ngâm một bồn tắm nước nóng, đến khi trên đầu đổ một tầng mồ hôi, Trình Tư Nhiên vẫn không muốn ra, thậm chí còn muốn ngủ luôn trong bồn tắm.
Nhưng cái bụng không cho phép, kêu ọc ọc phản đối.
Ngâm hơn nửa tiếng, Trình Tư Nhiên mới ra khỏi không gian.
“Các cậu đói bụng không, có muốn ăn chút gì không?”
“Được đó,” Hoàng Vũ Tình đồng ý, “Dù sao ngày mai cũng chuyển nhà rồi, hôm nay ăn chút ngon lành, ăn mừng trước.”
Lương Du lúc này đã ra khỏi chăn, cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Lẩu? Nướng? Món nhà làm?”
“Đồ nướng!”
“Lẩu!”
Hai âm thanh khác nhau vang lên cùng lúc, Lương Du có hơi bất lực.
“Vậy hay là lẩu với nướng cùng làm luôn đi.”
Bày đồ ăn lên bàn, lại nhắn cho bố một tin.
Mọi người ngồi vào bàn, Trình Tư Nhiên vừa nướng thịt vừa kể cho bố mẹ nghe chuyện đã thuê được biệt thự, đồng thời bảo họ lát nữa về thu dọn hành lý, sáng mai dậy chuyển nhà luôn.
...
Ngày hôm sau.
Trình Tư Nhiên và mọi người thu hết đống đồ đạc mang theo cùng ba bé thú cưng vào không gian, mấy người kéo vali chuẩn bị xuống lầu.
“Mấy đứa chuẩn bị chuyển đi à?” Vừa ra khỏi tòa nhà, mấy người đã đụng mặt Cố Đình Thâm.
“Vâng, hôm qua bọn em đã tìm chú Phùng thuê nhà xong rồi. Còn anh? Anh định khi nào chuyển?”
“Chiều nay. Đến lúc đó qua ăn cơm nhé?”
“Vâng.”
Mấy người trò chuyện vài câu rồi tạm biệt. Đến khu biệt thự, từ xa đã thấy bức tường bao quanh biệt thự của mình được xây cao thêm hai mét, bây giờ chiều cao bức tường chưa đến bốn mét, nếu không có thang thì đừng hòng trèo tường vào.
Mấy người đưa toàn bộ hành lý lên tầng hai, Trình Sử lại bắt tay lắp điều hòa trong phòng, còn Trình Tư Nhiên và mọi người thì bày bàn trà và ghế sofa ra.
Còn cánh cửa lớn tháo từ nhà cũ về trước đó, lúc này cũng đã có tác dụng. Trình Sử cầm dụng cụ lắp cánh cửa bảo vệ chất lượng cao đó ở tầng một, lại tính xem có nên rào một vòng dây điện quanh tường bao không.
Nhưng bây giờ vẫn nên tập trung lo trang trí nhà cửa trước đã.
Tầng một vẫn giữ nguyên phong cách ban đầu của biệt thự, chỉ cần bày sofa và bàn trà là đủ.
Còn tầng hai, năm người dán giấy dán tường đẹp mắt cho từng phòng, phòng của Trình Sử và Từ Hữu Dung cũng thay đèn chùm pha lê tinh xảo.
Trình Tư Nhiên và mọi người vẫn tiếp tục ở chung một phòng, phòng bây giờ đủ rộng, ba người ở cùng cũng không thấy chật chội.
Bọn họ dán tường phòng bằng giấy dán tường màu xanh nhạt, vì kỹ thuật không tốt nên chỉ riêng việc dán giấy dán tường đã mất hơn một tiếng đồng hồ.
Sau đó Hoàng Vũ Tình lại bắt tay thay cái đèn trên trần nhà thành loại đèn hình Shin-chan mà mọi người thích, hai bên giường kê tủ đầu giường, đèn tạo không khí cũng được bố trí luôn.
Màn chiếu, rèm cửa dày, thảm lông xù, bàn trà nhỏ... tất cả đều bày biện giống như hồi ở Dinh thự Ngự Thủy trước kia.
Chờ khi ba người cuối cùng cũng làm xong, nhìn thời gian, đã là năm giờ chiều.
Lo lắng bên chỗ Trình Sử có cần giúp gì không, mấy người cũng không để ý, hấp tấp chạy sang phòng ngủ của họ, kết quả không thấy ai.
Xuống lầu xem thử, Trình Sử và Từ Hữu Dung đang ngồi trên sofa, vừa xem phim trên máy tính bảng vừa nhàn nhã uống trà.
“Bố mẹ, hóa ra bố mẹ làm xong lâu rồi, sao không giúp tụi con chút nào vậy!” Trình Tư Nhiên giậm chân, giọng có chút bất mãn.
“Bố thấy các con làm hăng hái lắm, không nỡ làm mấy đứa mất hứng.” Lý do Trình Sử đưa ra là điểm tuyệt đối.
Điều này khiến Trình Tư Nhiên muốn nổi giận cũng không nổi.
Nhưng nghĩ lại hôm nay cùng Hoàng Vũ Tình và Lương Du tự tay trang trí phòng ngủ, tuy tiến độ chậm một chút, nhưng quả thực cảm giác thành tựu tràn đầy, trong lòng vẫn rất thỏa mãn.
Nghĩ vậy, tâm trạng Trình Tư Nhiên lại tốt lên.
“À đúng rồi, tầng dưới vẫn còn trống hai phòng, bố mẹ có tính toán gì không?”
“Mẹ với bố đã bàn bạc rồi, tầng dưới cứ để trống đi. Dù sao nếu muốn tắm rửa hay tập thể dục thì có thể trực tiếp vào không gian, không cần thiết phải lôi đám dụng cụ thể dục ra nữa.”
“Cũng đúng.” Trình Tư Nhiên gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Từ Hữu Dung, khoác tay mẹ rồi tựa đầu vào vai mẹ, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Lương Du lướt điện thoại của căn cứ, vừa hay thấy Lương Thế Thần nhắn tin cho cô, nói ngày mai bọn họ sẽ chuyển đến khu biệt thự, hỏi cô có muốn về ở cùng gia đình không.
“Không cần đâu, em ở với Nhiên Nhiên rất tốt.”
Lương Thế Thần bên kia nhìn thấy câu trả lời này cũng không bất ngờ.
Lương Quốc Đống lại ân cần hỏi: “Sao rồi, Tiểu Du có nói muốn về ở cùng nhà mình không?”
Lương Thế Thần lắc đầu, “Tiểu Du không muốn về.”
