Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Ba Nữ Nhân Điên Cuồng Tích Hàng, Ở Nhà Ăn Ngon Đến Cuối Đời > Chương 86

Chương 86

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 86 có bản audio.

Chương 86: Thật ra tôi có bạn gái rồi

 

Đang ăn cơm, Trình Sử kể lại chuyện xảy ra ở cổng lúc nãy và quyết định đúng sáu giờ chiều sẽ qua đó xem rốt cuộc là chuyện gì.

 

Hơn năm giờ, hai anh em Cố Đình Thâm đúng giờ có mặt. Khi biết Trình Sử và mọi người quyết định đi dự tiệc, hai anh em cũng xin đi cùng.

 

Mỗi nhà chỉ có một thiệp mời, dựa vào thiệp mời này có thể đưa toàn bộ người nhà đi dự tiệc.

 

Ở cửa biệt thự nhà họ Lâm, sau khi người hầu kiểm tra thiệp mời, mấy người liền theo đám đông vào trong biệt thự.

 

Tầng một được trang trí đơn giản, đèn ánh sáng rực rỡ phối với dải ruy băng đặt ở góc phòng, phòng khách kê mấy chiếc bàn, trên bày bánh ngọt và sâm panh.

 

Nhìn qua thì có hơi đơn sơ, nhưng với những người đang sống trong thời tận thế, bữa tiệc này đã được coi là cao cấp lắm rồi.

 

Lâm Uyên chỉ mời cư dân trong khu biệt thự, cùng với trưởng căn cứ Ngô Chí Minh và phó trưởng căn cứ Chu Hoằng.

 

Lúc này, một trai một gái của Lâm Uyên đang nâng ly trò chuyện với Ngô Chí Minh.

 

Chu Hoằng thấy Cố Đình Thâm và mọi người đi vào, liền đi về phía họ.

 

Cố Vũ Trừng nhìn quanh một vòng, những người đến dự tiệc, đàn ông thì âu phục giày da, phụ nữ mặc váy dạ hội lộng lẫy, trang điểm tinh tế.

 

Dù hệ thống sưởi trong biệt thự bật rất mạnh, nhưng thấy họ mặc phong phanh thế kia, Cố Vũ Trừng cũng không nhịn được mà rùng mình.

 

“Thấy họ mặc ít thế, tôi cũng thấy lạnh.” Cố Vũ Trừng thu lại ánh mắt, không nhìn đám người dưng không liên quan đó nữa.

 

“Anh Chu, anh có biết nhà họ Lâm tổ chức bữa tiệc này nhằm mục đích gì không?” Cố Đình Thâm hỏi.

 

“Còn là gì nữa, lôi kéo lòng người thôi.” Chu Hoằng khẽ bật cười, đưa mấy người vào góc, bắt đầu kể những tin tức nắm được trong mấy ngày qua.

 

Hóa ra trước đây nhà họ Lâm sống ở Mỹ, làm ăn kiếm được không ít tiền.

 

Nhưng ông cụ Lâm tuổi đã cao, muốn lá rụng về cội, bèn muốn chuyển về nước phát triển.

 

Công ty trong nước vừa mới thành lập thì tận thế ập đến, còn cháu trai cháu gái của ông đến Liên Thành du lịch, sau cơn bão thì mất liên lạc.

 

Ông cụ Lâm sai người đi tìm, thậm chí không quản tuổi tác, tự mình đưa con trai đến đây, cuối cùng cũng tìm được họ ở một căn cứ tư nhân.

 

Nghe nói lúc tìm thấy hai đứa nhỏ, chúng bị bắt nạt đến mức chẳng ra hình hài người, nếu không nhờ người anh trai liều mạng bảo vệ, chắc cô em đã bị người ta mang đi từ lâu.

 

Ông cụ Lâm tìm được người rồi thì không muốn quay về nữa, tiện thể đến luôn căn cứ chính thức, lại tìm cách liên lạc với người thân ở quê nhà, bảo họ mang toàn bộ gia sản qua đây.

 

Còn lần này tổ chức bữa tiệc, một là muốn làm thân với hàng xóm láng giềng, hai là thật sự có ý lôi kéo.

 

Còn về việc vì sao trên đường tới đây có thể bình yên vô sự, đương nhiên là vì bọn họ thuê vệ sĩ được huấn luyện chuyên nghiệp, cộng thêm có vũ khí nóng trong tay, nên tự nhiên chẳng sợ bọn cướp đường.

 

“Ông cụ Lâm vừa đến căn cứ đã rầm rộ quyên góp một lượng vật tư không nhỏ, còn nói với trưởng căn cứ sau này cần giúp gì cứ tìm ông ấy.”

 

Chu Hoằng vừa nói vừa lắc đầu.

 

Người này, thật sự là quá thiếu khiêm tốn.

 

Trình Tư Nhiên mấy người đang nghe say sưa thì ông cụ Lâm trong sự bảo vệ của bốn vệ sĩ bước xuống lầu.

 

Trong khoảnh khắc, Trình Tư Nhiên chỉ cảm thấy bên tai như vang lên bản nhạc nền dành riêng cho đại ca ra mắt trong phim truyền hình.

 

Ông cụ Lâm năm nay đã ngoài bảy mươi, tóc bạc trắng, nhưng nhìn dáng vẻ vẫn rất khỏe mạnh, nói chuyện cũng đầy khí lực, như thể tự mang theo loa phóng thanh vậy.

 

Sau khi nói mấy lời khách sáo, ông cụ Lâm sai người hầu phát cho mỗi người có mặt một phần quà tặng, rồi để mọi người tự nhiên, còn mình thì đi tìm Ngô Chí Minh tán gẫu.

 

Trình Tư Nhiên yên lặng ngồi trong góc, Hoàng Vũ Tình kéo Lương Du đi dạo quanh.

 

Ngay khi cô đang nhìn Hoàng Vũ Tình và Lương Du qua đám đông, phía sau bỗng có người vỗ vai cô.

 

Quay đầu nhìn lại, thì ra là cô cháu gái út của nhà họ Lâm mà ông cụ Lâm vừa giới thiệu lúc nãy.

 

“Chào bạn.” Trình Tư Nhiên lịch sự gật đầu với Lâm Dịch Hàn.

 

Lâm Dịch Hàn dáng người nhỏ nhắn, dù đang đi đôi giày cao gót, nhìn qua vẫn có vẻ thấp hơn Trình Tư Nhiên một chút xíu.

 

Cô ta đưa tay khoác lấy cánh tay Trình Tư Nhiên, làm ra vẻ rất thân thiết.

 

“Anh chàng lúc nãy đứng với bạn tên gì thế, có bạn gái chưa?”

 

“Ai cơ?” Trình Tư Nhiên ngơ ngác. Lúc nãy cùng cô tán gẫu là Chu Hoằng và hai người họ, cô Lâm này đang nói đến ai vậy?

 

“Ôi, chính là cái anh chàng hay cười, nhìn là thấy kiểu cún con ấy!”

 

Không cần nghĩ nhiều, Trình Tư Nhiên liền nhận ra cô ta nói chính là Cố Vũ Trừng.

 

Còn chưa để Trình Tư Nhiên mở lời, Lâm Dịch Hàn đã tinh mắt nhận ra chàng trai mà mình đang mong nhớ.

 

Cô ta kéo Trình Tư Nhiên đi về phía Cố Vũ Trừng, còn dặn dò: “Tôi tên là Lâm Dịch Hàn, lát nữa bạn cứ nói với anh ấy tôi là bạn của bạn, giới thiệu hai đứa mình quen nhau, nhớ chưa?”

 

“Nhớ rồi nhớ rồi.” Trình Tư Nhiên đáp nhanh gọn. Chờ khi bước đến trước mặt Cố Vũ Trừng, cô liền nói ngay: “Vị tiểu thư này là cháu gái của ông cụ Lâm, cô ấy muốn làm quen với anh.”

 

Trình Tư Nhiên không nói theo cách Lâm Dịch Hàn yêu cầu, mặt cô ta hơi biến sắc, nhưng rất nhanh lại nở ra nụ cười.

 

“Xin chào, tôi là Lâm Dịch Hàn, có thể cho tôi biết tên anh không?”

 

Cố Vũ Trừng nhìn Trình Tư Nhiên, rồi nhìn cô gái lạ mặt chẳng quen biết này, ngẩn người.

 

Đây là tình huống gì thế? Cô gái này không phải để mắt tới anh chứ?

 

“Cố Vũ Trừng.”

 

“Anh Trừng, tôi mới đến đây không lâu, anh có thể dẫn tôi ra ngoài dạo một chút không?” Lâm Dịch Hàn rất tự nhiên khoác lấy cánh tay Cố Vũ Trừng, giọng nói thân mật.

 

“Tôi cũng không quen... không phải, ý tôi là tôi với cô không quen,” Cố Vũ Trừng gạt một cái đẩy cô ta qua một bên, “nói chuyện thì nói chuyện, đừng có động chạm. Lỡ truyền ra ngoài, tôi là trai nhà lành còn kiếm đâu ra vợ.”

 

Lâm Dịch Hàn có chút ngượng ngùng khẽ cong khóe môi, dường như hoàn toàn không nhận ra sự kháng cự của Cố Vũ Trừng.

 

“Anh Trừng đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì đâu, chỉ muốn làm bạn với anh thôi.”

 

Vừa nói, cô ta vừa tiến lại gần Cố Vũ Trừng.

 

Bây giờ chỉ có Trình Tư Nhiên là người quen ở đây, Cố Vũ Trừng đưa ánh mắt cầu cứu về phía cô, mong cô giúp anh thoát khỏi cô gái này.

 

Chẳng hiểu sao, Cố Vũ Trừng luôn cảm thấy cô gái này cứ như cao dán, chỉ cần dính vào là tuyệt đối không gỡ ra được.

 

Nhưng Trình Tư Nhiên không muốn xen vào chuyện bao đồng, cô quay đầu đi chỗ khác, giả vờ không để ý đến động tĩnh bên này, thực ra tai vẫn đang nghe đây.

 

Cố Vũ Trừng bất đắc dĩ, chỉ có thể nói: “Cô Lâm, nói thật với cô vậy, thật ra tôi đã có bạn gái rồi, mà cô ấy còn ghen lắm, không cho tôi nói chuyện với người khác giới đâu.”

 

“Anh có bạn gái rồi?” Lần này Lâm Dịch Hàn thật sự biến sắc, “Bạn gái anh đâu? Có phải cô ta không?”

 

Trình Tư Nhiên cứng người, chậm rãi quay đầu lại — quả nhiên, Lâm Dịch Hàn đang trừng mắt nhìn cô.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi