Chương 95: Ở nhà trọ
Cố Đình Thâm gật đầu, vỗ vai anh bảo vệ, vẻ thân quen: “Cảm ơn anh đã chỉ điểm, đợi bọn tôi ổn định chỗ ở, rảnh sẽ tới tìm anh tán gẫu.”
“Được!” Anh bảo vệ lúc này có ấn tượng rất tốt với Cố Đình Thâm, “Tôi họ Trương, thấy cậu nhỏ hơn tôi, cứ gọi tôi là anh Trương đi.”
“Vâng, anh Trương, cứ gọi tôi là Tiểu Cố là được.”
Chia tay anh bảo vệ, mọi người lái xe vào trong thành.
Trình Tư Nhiên ngồi trong xe, tò mò nhìn ra ngoài. Trên phố có không ít cửa hàng và sạp hàng, người đi qua lại trông khá nhộn nhịp.
“Nói thật, chỗ này nhìn chẳng khác gì trước tận thế vậy.”
Vừa dứt lời, một gã bán trà sữa ở đằng xa đã bị một người đàn ông to cao vạm vỡ túm cổ áo lôi lên, đấm thẳng một quyền vào mặt.
Trình Tư Nhiên đang định hạ cửa kính xe xem chuyện gì, thì Cố Đình Thâm đã lái xe đi mất.
Đi được khoảng năm trăm mét thì thấy một nhà trọ tên là Tâm Duyệt, mọi người xuống xe, đeo hành lý đi vào.
“Ông chủ ơi, ở một đêm bao nhiêu tiền?”
Ông chủ bọc kín mít cả người, thỉnh thoảng hít hít mũi. Thấy mọi người vào cùng lúc đông vậy, mắt ông ta sáng rực lên, tiện thể nở một nụ cười tiêu chuẩn.
“Vậy xem mọi người ở phòng đơn hay phòng đôi. Phòng đơn một đêm 20 điểm cống hiến, phòng đôi một đêm 30 điểm, phòng ba là 40 điểm, không bao gồm ba bữa ăn. Nếu muốn ăn tại đây thì cộng thêm 15 điểm, mọi người xem mở phòng nào?”
Mọi người bàn tính một lát, quyết định Trình Tư Nhiên ba người ở phòng ba, Chu Á một mình ở phòng đơn, bốn nam mở hai phòng đôi. Ở một đêm tổng cộng là 120 điểm cống hiến.
Cố Đình Thâm không mua ba bữa, chỉ tốn 360 điểm cống hiến, ở trước ba ngày. Hỏi ông chủ chỗ đậu xe thích hợp, Cố Đình Thâm và Chu Hoằng rút hết xăng ra, rồi mới quay lại lầu trên.
Trình Tư Nhiên và mọi người đã kiểm tra phòng một lượt, không có thiết bị giám sát và nghe lén, chỉ là phòng không cách âm lắm. Mọi người tụ tập ở phòng ba rộng hơn để họp, Cố Đình Thâm kể lại những tin tức nghe được từ anh bảo vệ Trương.
“Mỗi tháng 15 đi dạo phố hoa, hôm nay mới có 28, còn phải đợi hơn nửa tháng nữa.” Chu Hoằng không khỏi nhíu mày.
“Vậy nên chúng ta nên tìm cách kiếm một công việc, tốt nhất là công việc có thể tiếp cận lão đại của căn cứ này.”
Cố Đình Thâm ngẫm nghĩ, mấy người bọn họ võ nghệ đều giỏi, người đứng đầu căn cứ của bọn họ hẳn là rất cần mấy vệ sĩ như vậy nhỉ?
“Đây là ý hay đấy,” Chu Hoằng đồng tình, “Nếu cậu với anh bảo vệ đó dạo này thân nhau, thì ngày mai cậu qua đó hỏi xem có tìm được mối nào không.”
“Được.”
*
Bận rộn đến giờ, mọi người đều chưa được ngủ ngon giấc, sau khi họp xong, ai về phòng nấy chuẩn bị nghỉ ngơi cho thoải mái.
Đợi mọi người rời đi, Hoàng Vũ Tình khóa chặt cửa phòng, còn Trình Tư Nhiên và Lương Du cùng nhau dời cái tủ kê sát tường tới chặn trước cửa. Đột nhiên đổi đến một nơi xa lạ, mọi người đều rất cảnh giác, ngay cả vào không gian tắm rửa cũng không dám.
Từ trong không gian lấy ra một phần khoai tây xào ớt xanh, trứng xào cà chua và đậu cô ve xào thịt, ba người ăn cùng cơm trắng cũng kha khá. Chiếc máy hút mùi nhỏ vẫn phát huy xuất sắc, mùi thức ăn còn chưa kịp bay ra khỏi phòng đã bị hút sạch.
Ăn xong thì thời gian vẫn còn sớm, mới hơn bảy giờ tối, nhưng mọi người đều mệt lử, trải ga giường gối ra là lăn vào chăn ngủ.
Khi Trình Tư Nhiên tỉnh dậy, mò điện thoại ra xem, mới bốn giờ sáng, ngoài trời vẫn còn tối đen như mực.
“Cậu tỉnh rồi à?” Hoàng Vũ Tình thấy Trình Tư Nhiên nhìn điện thoại, khẽ nói.
“Ôi trời, cậu làm mình giật cả mình,” Trình Tư Nhiên run người, “Sao cậu cũng dậy sớm thế?”
“Hắng hắng,” Lương Du bên cạnh khẽ ho một tiếng, “Thật ra mình cũng dậy lâu rồi. Tối qua ngủ sớm quá nên dậy cũng sớm.”
Mọi người đều thấy hơi đói bụng, liền dậy vệ sinh cá nhân một chút, chuẩn bị ăn sáng.
Cháo trứng bắc thảo thịt băm, cháo mực tôm tươi, bánh bao súp, bánh chuối, thêm mỗi người một cái đùi gà kho. Cháo lấy ra vẫn còn nóng hổi bốc hơi, nóng quá bỏng miệng nên mọi người ăn những món khác trước. Gắp bánh bao súp chấm vào giấm pha dầu ớt, một miếng bỏ vào miệng là vỡ nước ngay. Bánh chuối ngọt mà không ngấy, bên trong còn gói nhân chuối tán thơm ngọt. Đùi gà là do Từ Hữu Dung kho, trên mặt đã khứa hoa văn, rất đậm đà.
Mọi người ăn uống no say, thỏa mãn ngả người trên giường, ai nấy lướt tiểu thuyết để giết thời gian. Vô tình lướt đến tám giờ sáng, Cố Đình Thâm đến gõ cửa, mọi người mới nhận ra trời đã sáng. May mà mọi người đã vệ sinh và ăn mặc chỉnh tề từ trước, nên khi tiếng gõ cửa vang lên, Lương Du đang nằm ở mép giường lật người dậy ra mở cửa.
“Tôi và anh Chu định qua chỗ bảo vệ hỏi thăm cách tìm việc, hôm nay không có việc gì, các cô muốn ra ngoài dạo thì cứ dạo, muốn mua đồ thì có thể lấy đồ đổi điểm cống hiến trước.”
Nói rồi, Cố Đình Thâm đưa thẻ phòng cho Lương Du. Lương Du không khách sáo, nhận lấy thẻ phòng.
Họ đúng là đã định hừng đông sẽ ra ngoài dạo, nhưng không định mua thứ gì. Dù sao họ chẳng thiếu gì.
Sau khi Chu Hoằng và Cố Đình Thâm rời đi, Trình Tư Nhiên và mọi người cũng mặc áo lông vũ màu đen dày, đội mũ quàng khăn ra cửa. Trước khi đi vẫn không quên thu hết máy sưởi điện, ga giường và gối vào không gian.
Xuống lầu, ông chủ nhà trọ nhiệt tình chào hỏi, hỏi mọi người có ăn sáng không.
“Không cần đâu, cảm ơn.” Trình Tư Nhiên từ chối khéo.
Các cửa hàng xung quanh đều đã bắt đầu mở cửa, tiểu thương vỉa hè cũng bắt đầu rao hàng. Dọc theo con phố này mà đi, phần lớn đều là nhà hàng hoặc quán nước, thỉnh thoảng cũng thấy cửa hàng điện thoại hoặc tiệm vũ khí.
Mọi người tò mò bước vào tiệm vũ khí, muốn xem nơi này bán những loại vũ khí gì. Cửa hàng không lớn, căn bản là dao phay, dùi cui sắt, búa sắt các loại, cũng có bình xịt hơi cay cho nữ và dùi cui điện cỡ nhỏ gần như không có sát thương.
Ông chủ tiến lên nhiệt tình tiếp thị bình xịt hơi cay và dùi cui điện.
“Mấy cô gái ở bên ngoài không an toàn lắm, mua vũ khí phòng thân của tiệm tôi đi, có gặp kẻ xấu cũng không sợ.”
Trình Tư Nhiên vốn đã chuẩn bị rời đi, nghe ông chủ nói vậy liền dừng bước, tò mò hỏi: “Lạ thật, chỗ chúng ta không phải là căn cứ sao, theo lý thì an ninh phải được đảm bảo chứ, sao lại có nơi chuyên bán vũ khí như thế này?”
Trình Tư Nhiên thật sự thấy tò mò, dù sao căn cứ chính thức không có cửa hàng chuyên bán vũ khí. Nhưng mặc dù căn cứ chính thức không buôn bán vũ khí, nếu thành viên trong căn cứ thực sự có trong tay thì họ cũng không quản chuyện đó, chỉ cần không làm chuyện tày trời, họ cũng nhắm mắt làm ngơ, coi như không biết. Đây chính là lý do vì sao bọn họ dám lên núi săn thú.
Còn ông chủ khi nghe Trình Tư Nhiên hỏi vậy, nụ cười lại càng tươi hơn.
“Nhìn là biết các cô là người mới đến, cái gì cũng không biết đúng không!”
