Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Ba Nữ Nhân Điên Cuồng Tích Hàng, Ở Nhà Ăn Ngon Đến Cuối Đời > Chương 98

Chương 98

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 98 có bản audio.

Chương 98: Người tặng mình nước đường thì sao có thể là người xấu được chứ?

 

Chu Á đối với bạn bè vốn khá hào phóng, cô cũng nhận ra Hoàng Vũ Tình ngại ăn nhiều, khuyên mấy lần không được nên thôi không khuyên nữa.

 

Ăn uống no nê, Hoàng Vũ Tình không muốn bí bách trong căn phòng nhỏ, bèn đề nghị: “Dù sao cũng không có chuyện gì, hay là xuống dưới tìm ông chủ nói chuyện phiếm, tám chuyện một chút nhỉ?”

 

Chu Á sáng mắt lên: “Tớ cũng đang nghĩ thế đấy!”

 

Nhưng hai người với ông chủ chả họ hàng thân thích gì, dù có là cao thủ xã giao cũng không thể tay không xuống đó được. Suy nghĩ một lát, Hoàng Vũ Tình lợi dụng ba lô che chắn, từ trong không gian lấy ra một gói đường trắng nhỏ, nhét vào túi áo khoác.

 

“Cậu đừng nói là định đưa cho ông chủ dưới kia đấy nhé? Cậu có biết bây giờ đường cũng là mặt hàng khan hiếm không, cứ thế cho không người ta à?”

 

“Muốn bắt được sói thì phải chịu mất mồi chứ!”

 

Chu Á thấy tiếc thay cho Hoàng Vũ Tình: “Hay là để tớ lấy trà của anh trai tớ, chỉ… cho ông ta một nửa thôi!”

 

Dù sao cũng sắp hết hạn rồi.

 

Hoàng Vũ Tình hơi cân nhắc rồi lắc đầu.

 

“Gói đường này của tớ chỉ có một trăm gam, không nhiều. Trà thì chưa chắc ông ấy thích, nhưng đường trắng chắc chắn sẽ không bị từ chối.”

 

Chu Á ngẫm nghĩ một lúc, phát hiện nói cũng có lý. Bà chủ kia là một phụ nữ trẻ, trà chưa chắc thích, nhưng giữa tiết trời rét buốt thế này mà pha được một ly nước đường nóng hổi thì đúng là khó mà từ chối.

 

Nghĩ vậy, Chu Á cũng không cố chấp nữa.

 

Hai người xuống lầu, cửa nhà trọ đóng kín, ông bà chủ đang gục trên quầy lễ tân ngủ gật. Nghe có tiếng người xuống cầu thang, bà chủ đứng dậy ngay.

 

“Hai cô định ra ngoài à?” Bà chủ đi tới, nhiệt tình muốn mở cửa giúp.

 

“Không cần bận tâm đâu,” Hoàng Vũ Tình vội ngăn lại, “tụi em chỉ ở trong phòng hơi chán, muốn tìm người tán gẫu thôi.”

 

Vừa nói, cô nhét gói đường trắng vào tay bà chủ.

 

Bà chủ nhìn kỹ, nụ cười càng thêm rạng rỡ, lập tức lấy mấy chiếc cốc nhỏ pha bốn ly nước đường.

 

“Anh ơi, mau dậy uống nước đường đi.” Bà chủ gọi ông chủ dậy, đưa cốc nước qua.

 

“Nước đường á?” Ông chủ mơ màng uống một ngụm, kết quả bị nóng đến suýt phun ra, nhưng lại luyến tiếc không nỡ. Ông trợn mắt kêu ư ử hai tiếng rồi vẫn nuốt luôn. Trong khoảnh khắc, ông chỉ thấy cả thực quản bỏng rát, miệng cũng cay xè, nhưng dường như thật sự cảm nhận được một chút vị ngọt.

 

Vành mắt ông chủ rưng rưng, chẳng biết vì bị bỏng hay vì uống được nước đường mà xúc động.

 

“Đồ vô tích sự.” Bà chủ cười mắng một câu, xoay người đưa hai ly nước đường còn lại cho Hoàng Vũ Tình và Chu Á.

 

“Trời lạnh quá, hai cô uống chút cho ấm người đi.”

 

Hoàng Vũ Tình kéo Chu Á ngồi xuống, suýt nữa thì móc một nắm hạt dưa ra.

 

“Bà chủ ơi, tụi em mới đến đây, còn chưa quen chỗ này, có gì hay ho để tám chuyện không ạ?”

 

Tám chuyện là bản tính con người, nam nữ đều không ngoại lệ. Ông chủ cũng nhập cuộc, cùng bà chủ người một câu kẻ một câu kể chuyện. Chỉ có điều toàn chuyện vụn vặt nhà này nhà nọ, nghe nhạt nhẽo vô vị.

 

Hoàng Vũ Tình nghe một lúc là hết kiên nhẫn, đành làm ra vẻ tò mò hỏi: “Mà nói lại, em nghe nói lão đại của căn cứ mình lợi hại lắm, rốt cuộc lợi hại thế nào vậy?”

 

Nghe vậy, ông bà chủ đều biến sắc. Hoàng Vũ Tình thấy có gì không ổn, cũng theo đó nhíu chặt mày.

 

“Em gái à, chị khuyên em đừng nên hỏi chuyện lão đại của bọn chị.” Bà chủ có lòng tốt khuyên một câu.

 

“Sao vậy ạ?” Hoàng Vũ Tình dường như tưởng tượng ra điều gì, “Chẳng lẽ ông ta tàn bạo lắm, đến mức mọi người sợ tới nỗi không dám nhắc đến?”

 

“Cái này…” Ông chủ hơi phục trí tưởng tượng của cô, “Thật ra cũng không có gì. Chúng tôi chỉ thấy hai cô gái trẻ xinh đẹp, cũng sợ hai cô cứ ra ngoài hỏi chuyện lão đại rồi bị kẻ có ý đồ xấu để ý.”

 

“Vẻ ngoài của bọn em thì liên quan gì đến lão đại? Chẳng lẽ ông ta lập hậu cung à?”

 

Hoàng Vũ Tình lần này thực sự sốt ruột. Nếu vậy thì Trình Tư Nhiên và Lương Du chẳng phải là tự đưa thân vào miệng cọp sao?

 

“Hậu cung gì chứ, ông ta có phải hoàng đế đâu.” Bà chủ bị phản ứng của Hoàng Vũ Tình chọc cười, “Nhưng ông ta đúng là có khá nhiều vợ, đều là sau khi xây dựng căn cứ này mà có.”

 

Nghe bà chủ nói vậy, ông chủ lập tức trừng mắt nhìn bà.

 

“Đó đều chỉ là nghe nói, người ta đồn thổi lung tung, không thể tin được.” Ông chủ không dám nói xấu Bạch lão đại, sợ truyền ra ngoài, lúc đó ông và vợ sẽ xong đời!

 

Hoàng Vũ Tình và Chu Á đều thấy vẻ khó xử của ông chủ, nên không cố hỏi tiếp, tán gẫu thêm vài câu rồi lên lầu.

 

Sau khi hai người lên lầu, ông chủ tức giận chỉ tay vào bà chủ mắng: “Cái mồm em này, sao cứ lỏng như cạp quần ấy! Anh bảo em bao nhiêu lần rồi, đừng có nói lung tung, sao không nhớ được gì hết vậy!”

 

Bà chủ cũng thấy ấm ức, bà vốn muốn kìm lại, nhưng không nhịn được mà!

 

“Em biết anh sợ họ đem lời mình nói ra ngoài, nhưng…” Bà chủ húp một ngụm nước đường rồi thanh minh, “Có điều, người tặng mình nước đường thì sao có thể là người xấu được chứ!”

 

Ông chủ: ...

 

*

 

Hoàng Vũ Tình và Chu Á về phòng, cả hai đều có chút lo lắng.

 

“Phải tìm cách báo cho Trình Tư Nhiên và Lương Du, không được thì bảo họ quay về. Nhưng nơi ở của Bạch lão đại canh gác nghiêm ngặt, chúng ta căn bản không có cách nào đưa tin vào trong được!”

 

Chu Á sốt ruột quay như chong chóng, chỉ sợ hai người kia vì nhiệm vụ lần này mà chịu thiệt. Nhỡ Bạch lão đại kia thật sự để mắt tới họ, họ nhất định sẽ vùng lên chống cự. Lúc đó, lỡ hắn thẹn quá hóa giận, sai người trói họ lại rồi ngày đêm làm nhục...

 

Không dám tưởng tượng tiếp nữa, thật sự quá đáng sợ.

 

“Cậu đừng vội,” Hoàng Vũ Tình lên tiếng an ủi, “tớ giờ ra ngoài một chuyến, báo tin cho họ.”

 

“Cậu đi kiểu gì? Chỗ ở của Bạch lão đại ngày đêm có vệ sĩ cầm đao tuần tra, lại còn có cao thủ bảo vệ bên cạnh, cậu còn chưa vào tới nơi đã bị người ta bắt rồi!”

 

“Yên tâm, không có chuyện gì đâu, tớ có cách của tớ.”

 

Hoàng Vũ Tình chẳng nói thêm, túm lấy mũ và khăn quàng cổ rồi ra cửa, vừa đi vừa đội mũ quàng khăn.

 

Rời khỏi nhà trọ, rẽ qua rẽ lại mấy trăm mét, Hoàng Vũ Tình mới chậm bước lại, dùng tâm trí liên lạc với hai người kia.

 

【Nhiên Nhiên, Tiểu Du, cái tên Bạch lão đại đó là một con quỷ háo sắc, hai cậu không đối phó nổi đâu, tìm cơ hội chuồn đi! Không được thì tớ tới tiếp ứng cho hai cậu!】

 

Bên kia, Trình Tư Nhiên đang được Giang tỷ gọi tới phòng người hầu ăn cơm, nghe tiếng Hoàng Vũ Tình liền giật mình, sau đó mới nhận ra đây là cuộc trò chuyện qua kỹ năng hệ thống ban tặng.

 

【Yên tâm đi, không sao đâu. Cậu quên rồi à? Tớ và Tiểu Du cố ý hóa trang rồi, trong biệt thự này toàn những người đẹp, chỉ có hai đứa tớ là nhan sắc không ra gì, dù thế nào cũng không đến lượt tụi tớ.】

 

Trình Tư Nhiên và Lương Du trấn an một hồi, Hoàng Vũ Tình mới thôi không nằng nặc đòi họ quay về.

 

Bước vào phòng ăn của người hầu, bên trong bày từng dãy bàn ghế, ước chừng hơn hai mươi cô hầu gái, người nào người nấy xinh đẹp, đang tụ tập ở đó ăn cơm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi