Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Tận Thế: Tích Trữ Vật Tư, Nuôi Xác Sống Nhàn Nhã > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33 có bản audio.

Chương 33: Tinh hạch không phải để ăn sao? Oẹ

 

Xây căn cứ?

 

Giang Nhuận nghĩ ngợi, cô quả thực có vật tư để xây căn cứ.

 

Nhưng thực lực hiện tại của cô quá yếu.

 

Dù có xây được căn cứ, cũng khó lòng phát triển nó lớn mạnh.

 

Lục Vũ đương nhiên biết Giang Nhuận có lo lắng, cô bé tinh nghịch lè lưỡi: “Nếu chị xây căn cứ, nhất định phải gọi em đến nhé.”

 

Châu Ninh dặn dò: “Cô về rồi, cũng phải tự cẩn thận đấy.”

 

“Nhất là mấy người sáng nay đi cùng chúng tôi, ít tiếp xúc với họ thôi.”

 

“Tôi đeo mặt nạ chống nắng suốt, chắc họ không nhận ra tôi đâu.”

 

Lúc gặp Giang Nhuận trong căn cứ, Lục Vũ dùng khăn trùm kín mặt, cũng không đăng ký thông tin thân phận.

 

Trên xe cô đeo mặt nạ, đến cả Lý Minh đi cùng cũng không thấy rõ mặt cô.

 

“Dù sao thì cô tự cẩn thận.”

 

Lục Vũ gật đầu, trên khuôn mặt còn nét trẻ con lại hiện lên vài phần kiên nghị: “Cháu biết rồi!”

 

Chiếc bán tải màu xanh quân đội đã bị người của căn cứ phía Bắc lái đi, Giang Nhuận liền lấy từ không gian của mình ra chiếc xe motorhome đã lâu không dùng.

 

Một trước một sau hai chiếc xe, Châu Ninh, Lâm Vân và bọn trẻ ở phía sau.

 

Giang Nhuận và Dung Thanh Việt ở xe trước.

 

Đánh xong trận là lúc chia chiến lợi phẩm.

 

“Lương thực tôi không cần, cho các người hết.”

 

“Tôi chỉ cần tinh hạch.”

 

Số lương thu được hôm nay khoảng một vạn tấn, nhét đầy không gian của Giang Nhuận.

 

Số thức ăn này đối với Giang Nhuận không có tác dụng gì lớn, hơn nữa trước đó cô cũng đã nói sẽ tặng cho căn cứ phía Nam.

 

Thuận nước đẩy thuyền, còn có thể lấy được một món nhân tình.

 

So với tinh hạch của zombie cấp bốn, Dung Thanh Việt xác thực cần lương thực hơn.

 

Cả một vạn tấn, đủ cho mấy trăm nghìn người ở căn cứ phía Nam ăn mấy năm trời.

 

Lâm Vân và mấy người khác đã quá quen, còn Lục Vũ thì trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy sùng bái, ân nhân của cô cũng giàu có quá đi mất.

 

Ơ, một vạn tấn lương, nói không cần là không cần?

 

Không gian của ân nhân rốt cuộc lớn đến mức nào, mà có thể chứa được nhiều thứ như vậy?

 

Lục Vũ vẻ mặt sùng bái, vừa ngậm miệng lại thì thấy Giang Nhuận nhìn về phía cô.

 

“Chia cho cô năm trăm cân vật tư, tốt nhất đừng mang về căn cứ.”

 

“Có thể tìm một chỗ an toàn bên ngoài căn cứ mà giấu đi.”

 

Căn cứ phía Bắc mất trạm trung chuyển lương thực, sau này vật tư sẽ càng ngày càng khan hiếm, mà những người sống trong căn cứ sinh tồn cũng sẽ càng gian nan hơn.

 

Mình chỉ tới lướt một vòng, vậy mà cũng có được nhiều vật tư như thế?

 

“Cái này cháu không thể nhận đâu.”

 

Chẳng phải kiểu này là ăn không sao?

 

“Tôi cần cô giúp tôi một việc.”

 

Giọng Giang Nhuận lạnh nhạt, Lục Vũ gật đầu, không chút do dự: “Ân nhân, chị cứ nói.”

 

“Luôn giúp tôi để mắt theo dõi động tĩnh của Trần Tuấn Vinh, đến lúc đó tôi sẽ tìm cô.”

 

Trần Tuấn Vinh, là thành chủ của căn cứ, Lục Vũ không cần nghĩ ngợi liền đồng ý: “Ân nhân, chị yên tâm, cháu nhất định hoàn thành nhiệm vụ.”

 

Giang Nhuận từ chiếc túi xách nhỏ bên người lấy ra 20 tinh hạch.

 

“Cô là dị năng giả hệ băng, tinh hạch màu trắng này cô có thể dùng được.”

 

“Tinh hạch chính là thứ trong đầu zombie, cô luyện hóa nó, có thể hấp thu năng lượng bên trong để trở nên mạnh hơn.”

 

“Đây cũng không phải bí mật gì, nửa tháng nữa chuyện này ai cũng biết, cô có thể sớm tích trữ một ít tinh hạch, cũng có thể lợi dụng thời gian này để nâng cao cấp bậc dị năng.”

 

Châu Ninh ở bên cạnh bổ sung, giảng giải rất chi tiết.

 

Trong đầu zombie lại có tinh hạch?!

 

Trước giờ chưa từng nghe ai nói qua.

 

Lục Vũ đặt tinh hạch trong lòng bàn tay, thúc giục dị năng, rất nhanh, luồng sáng dị năng màu trắng tinh khiết theo tay chảy vào trong cơ thể cô.

 

Dị năng chậm rãi mà liên tục tăng trưởng.

 

Thật sự có hiệu quả!

 

Lục Vũ mừng rỡ.

 

Mà bên phía ba người đàn ông kia, sắc mặt lại không được dễ nhìn cho lắm.

 

Tô Dương kỳ lạ hỏi một câu: “Thứ này lại có thể không cần ăn sao?”

 

“Thứ moi từ trong đầu ra, cậu mà nuốt được hả?”

 

Châu Ninh kinh ngạc hỏi ngược lại, chỉ thấy trên mặt Tô Dương và Bích Hiên đều là vẻ mặt như nuốt phải ruồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi