Chương 41: Mũ Có Màu Xanh
“Tôi hiểu rồi, à, bây giờ là mấy giờ, ngày bao nhiêu?”
Mạnh Quân thành thật trả lời: “Ngày mười lăm tháng tám.”
Lam Tô suy nghĩ một chút, trước đó cô đã nhớ nhầm, sau hai ngày tạnh ráo lại có hai ngày nữa rồi lại liên tiếp ba ngày bão.
Sau đó mới thực sự tạnh, thời gian sẽ kéo dài khoảng mười ngày.
Mười ngày sau sẽ bắt đầu mưa, mưa đá, ngay sau đó là bỏ qua luôn mùa thu, mùa đông lạnh giá ập đến!
Than có thể sưởi ấm, nhưng khi mùa đông đến, băng giá ba thước.
Vật tư thiếu thốn, máy móc hư hỏng, dù có biết chỗ nào có than cũng không lấy ra được.
“Ngày kia xuất phát!”
Cô cần chuẩn bị thuyền bè, cần thời gian, không thì sẽ khiến người khác nghi ngờ.
“Rõ!”
Xuyên Thanh, Mạnh Quân và những người khác chỉ đành yên tâm chờ đợi.
Lam Tô nói suy nghĩ của mình với Phó Thời Ngộ, anh không chút do dự đồng ý ngay.
“Đến lúc đó, anh sẽ đi cùng em.”
“Đi cùng em? Anh không bận sao?”
Lam Tô hy vọng anh ở bên cạnh mình, nhưng sẽ không vì muốn ở bên nhau mà làm chậm trễ chuyện của anh.
Kiếp trước, năng lực của mình không đủ, cứ kéo chân anh.
“Có người phụ trách rồi.”
Phó Thời Ngộ chải tóc cho Lam Tô, buộc thành đuôi ngựa, rất gọn gàng.
“Anh từng luyện tập à?”
Buộc còn đẹp hơn cả cô, hơi bất ngờ.
Chẳng lẽ, tên này lén lút, thật ra...
Phó Thời Ngộ vừa nhìn ánh mắt Lam Tô là đoán được cô muốn nói gì.
“Ừ, luyện trên đầu ma-nơ-canh, anh còn biết vẽ lông mày nữa.”
Lam Tô kinh ngạc, lập tức để Phó Thời Ngộ thử tay.
Kết quả, thật sự hài lòng, dáng lông mày khá anh khí.
Kết hợp với đuôi ngựa, trông có dáng vẻ nữ tướng quân oai phong.
“Anh đúng là ông chồng báu vật!”
Lời rồi, thật sự!
Lam Tô ôm lấy Phó Thời Ngộ, chụt chụt lên mặt anh, kết quả là bị anh giữ chặt trong ghế sofa.
“Ơ, ở đây, không hay đâu.”
Phó Thời Ngộ không trả lời, mà đi khóa trái cửa lại...
Chớp mắt, đã đến ngày thứ ba, Lam Tô tập hợp mọi người, lên du thuyền rời đi.
“Đến bờ biển tập hợp.”
Bọn họ chia nhau đi, Tiểu Lục và Lý đại thúc quen thuộc môi trường ở đây, nên cô dẫn theo Mạnh Quân và những người khác.
“Lam tổng, khách sạn chúng tôi ở gần đây, cô có thể tiện đường đón bạn gái tôi không?”
Mạnh Quân cẩn thận nói, ban đầu anh định ngày hôm sau sẽ đi.
Ai ngờ, cơn bão quá dữ dội, có xuồng cao su cũng không ra được.
“Được.”
Cô đã hứa, nhất định sẽ thực hiện.
Thuyền nhỏ từ từ đến khách sạn Mạnh Quân nói, vì xảy ra thảm họa, phía khách sạn cũng mặc kệ.
Mạnh Quân trèo vào từ cửa sổ cầu thang khách sạn, Xuyên Thanh thấy vậy cũng đi theo.
“Tôi đi cùng anh.”
Thuyền đậu ở tầng mười lăm, nước đã ngập đến tầng này, họ ở tầng mười tám.
Hai người đến khách sạn họ đang ở, Mạnh Quân gõ cửa.
“Ai đấy!”
Bên trong vang lên giọng nói bực bội, nhưng, là giọng đàn ông.
Mạnh Quân dâng lên dự cảm chẳng lành, bắt đầu đạp cửa.
“Vy Vy, em mở cửa đi, là anh đây Vy Vy, em không sao chứ, em thế nào rồi, mở cửa đi.”
“Không mở thì anh chặt cái cửa này luôn.”
Trong phòng, dường như có động tĩnh, mười phút sau mới mở cửa.
“Sao lại là anh!”
Nhìn thấy mặt ông chủ của mình, Mạnh Quân sững sờ, sau lưng ông ta là bạn gái anh.
Cô ấy bị ông chủ ôm trong lòng, ông chủ rất đắc ý.
“Bạn gái anh à, trông thật mặn mà, đi với anh, đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu.”
Vy Vy nhìn Mạnh Quân và Xuyên Thanh, nhưng không thấy những người khác, nghĩ chắc họ đều chết rồi.
Cô lạnh lùng nói: “Chúng ta đã chia tay rồi, anh đến làm gì?”
“Chia tay?”
Mạnh Quân cảm thấy nghẹt thở, lúc anh đi, đã nói rõ ràng, an cư xong sẽ đến đón cô.
Đồ ăn thức uống đều để ở đây, còn tiền mặt, những gì dùng được đều để hết ở đây.
Cửa chính anh cũng tự sửa sang lại, không lẽ ba ngày cũng không đợi được.
“Đúng vậy! Em không muốn tiếp tục mạo hiểm với anh nữa.”
Trước đó, bị mắc kẹt ở đây, Mạnh Quân đã rút toàn bộ tiền tiết kiệm của mình để mua các loại vật tư.
Nói thẳng ra, bây giờ anh ta thân không xu dính túi, cô đi theo, chẳng phải là đi tìm chết sao?
“Có nguyên nhân, anh có thể tha thứ cho em, đi cùng anh thôi.”
Mạnh Quân tức đến mức cả người run rẩy, trong lòng bi thương, nhưng nghĩ đến tình cảm nhiều năm của họ.
Anh vẫn không muốn tin cô sẽ phản bội mình, dù sao, là anh không cho cô cảm giác an toàn.
Vy Vy mỉa mai: “Đi theo anh, anh có gì?”
Đúng lúc Mạnh Quân định nói gì đó, thì bị một giọng nói cắt ngang.
“Xong chưa, lề mề quá.”
Lam Tô và Phó Thời Ngộ mặc đồ thể thao, đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt mũi.
Xuyên Thanh lúc này lên tiếng: “Thôi, anh còn chưa nhìn rõ sao, người phụ nữ này cô ta ham hư vinh.”
“Mang theo cô ta, chẳng lẽ anh còn muốn bị cô ta phản bội thêm lần nữa?”
“Phản bội, đừng nói khó nghe vậy, anh thích em, chẳng phải vì em xinh đẹp sao?”
Giọng Vy Vy còn có chút đắc ý, giờ cô có cả một căn phòng vật tư, còn có ông chủ mỏ than này.
Đợi khi bão kết thúc, nước rút, cô sẽ được sống sung sướng.
Mạnh Quân không thể tin nổi nhìn người con gái dịu dàng như nước trước mắt, không biết vì sao cô lại trở nên đáng ghét đến vậy.
“Mạnh Quân, là đàn ông thì phải biết buông bỏ, đừng bám lấy em.”
Vy Vy làm ra vẻ mình thiệt thòi: “Bên nhau bao nhiêu năm, những thứ này cho em cũng đáng.”
Phía sau Lam Tô, đám anh em của Mạnh Quân, tức giận không thôi.
“Được, tôi đi, nhưng trước khi đi, tôi phải làm một chuyện.”
Vy Vy vừa có dự cảm chẳng lành, thì thấy Mạnh Quân vung nắm đấm, hung hăng đấm vào ông chủ mỏ than kia.
Ông ta khóc lóc thảm thiết, răng cửa cũng bị đánh gãy.
“Anh, anh muốn làm gì, cẩn thận tôi báo cảnh sát đấy.”
Ông chủ mỏ than như con chó nhà có tang, còn trốn sau lưng Vy Vy.
Nhìn một người như vậy, nghĩ đến cảnh bạn gái mình đi lại với hắn, Mạnh Quân cảm thấy buồn nôn.
“Chúng ta đi thôi.”
Nhìn sâu hai người một cái, Mạnh Quân quay người rời đi.
Còn Xuyên Thanh lắc đầu, khinh bỉ nhìn Vy Vy một cái.
“Cô nhất định sẽ hối hận.”
Chưa đầy nửa tháng, chắc chắn sẽ hối hận, nhưng đó là lựa chọn của cô ta.
Vy Vy hừ lạnh: “Tuyệt đối không hối hận!”
Bước chân Mạnh Quân khựng lại, mắt hơi đỏ, anh đến bên Lam Tô, chỉ thấy tủi thân.
“Xin lỗi Lam tổng, tôi làm chậm trễ quá lâu.”
“Thôi, đi thôi.”
Mấy người xuống lầu, lên thuyền rời đi.
Vy Vy dìu ông chủ mỏ than về phòng, theo thói quen đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Khi nhìn thấy Mạnh Quân và những người khác ngồi trên thuyền đánh cá, cô giật thót.
Có thứ này, có thể đi khắp nơi tìm vật tư, lựa chọn hôm nay của cô không sai chứ?
“Sao, không nỡ rời xa thằng nhóc đó à?”
Ông chủ mỏ than rất không phục, nhưng vẫn rất bá đạo, ôm lấy Vy Vy.
“Sao có thể, anh ấy chẳng có gì so với anh.”
Vy Vy đè xuống sự hoảng loạn không rõ nguyên do trong lòng, đi theo Mạnh Quân, trước đây cũng coi như có tương lai.
Nhưng số tiền anh ta định dùng để trả trước, lần này đã tiêu hết sạch.
Cô sẽ không hối hận, nhất định!
“Anh bạn, trước đây tôi đã nói rồi, bạn gái anh hơi ghét nghèo ham giàu, bây giờ thì tốt rồi, nhìn rõ cũng hay.”
Những người khác tụ tập quanh anh, an ủi.
