Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tiểu Công Chúa Nhà Họ Lục – Cả Hào Môn Cưng Chiều Đến Nghiện > Chương 40

Chương 40

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 40: Đến trường của anh cả

 

Sau bữa tiệc nhận họ hàng, mọi người trong nhà họ Lục lại trở về nhịp sống thường ngày.

 

Trường của Lục Nhất Phàm sắp tổ chức đại hội thể thao, với tư cách là học sinh xuất sắc toàn diện, Lục Nhất Phàm đã đăng ký thi điền kinh. Hôm đại hội thể thao, trường mở cửa cho phụ huynh vào tham quan.

 

Hôm ấy, vào bữa sáng, Lục Nhất Phàm kể cho cả nhà nghe về đại hội thể thao. Nhưng ai cũng bận việc, trong nhà chỉ có Lục Kiến Quốc và Lạc Bảo là rảnh rỗi.

 

“Ba, hay ba dẫn Lạc Bảo đến cổ vũ cho Nhất Phàm đi.”

 

Ôn Nhàn đề nghị để ông già và đứa nhỏ đến trường.

 

“Con cũng muốn đi cổ vũ cho anh cả!”

 

Lục Thư Lãng đang gặm bánh bao thịt giơ tay, nó cũng muốn đến trường của anh cả để cổ vũ, như vậy nó khỏi phải đi học.

 

“Nằm mơ đi, ăn xong thì ngoan ngoãn đi học cho mẹ.”

 

Con trai mình nghĩ gì, làm mẹ như cô còn không biết sao?

 

Bị mẹ từ chối, Lục Thư Lãng ủ rũ tiếp tục chiến đấu với bánh bao thịt.

 

“Ta thấy được đấy.”

 

“Cháu cũng thấy ổn.”

 

Lục Kiến Quốc và Lục Nhất Phàm đều thấy phương án này khả thi. Chủ yếu là Lục Nhất Phàm muốn dẫn cô em gái đáng yêu vô đối của mình đi dạo một vòng quanh trường.

 

“Chú Lục, Nhất Phàm, nếu Lạc Bảo không nghe lời thì hai người gọi cho cháu nhé.”

 

Đường Uyển Ninh đương nhiên không có ý kiến. Bây giờ cô đi làm, con phần lớn thời gian đều do ông cụ trông nom, giúp cô đỡ vất vả không ít.

 

“Thím ơi, Lạc Bảo rất ngoan mà.”

 

Hừ hừ, Đường Uyển Ninh chỉ có thể nói, mấy người đeo filter cho nó dày quá rồi.

 

Ăn sáng xong, người đi học thì đi học, người đi làm thì đi làm.

 

Lục Kiến Quốc đợi Lạc Bảo ngủ dậy mới bảo người giúp việc bế nó xuống, hầu hạ tiểu hoàng đế ăn sáng xong, ông cháu mới thong thả ngồi xe nhà đến trường của Lục Nhất Phàm.

 

“Ông ơi, đi chơi hả?”

 

Thấy ông dẫn mình ra ngoài, Lạc Bảo mừng quá chừng.

 

“Ừ, ông dẫn cháu đi tìm anh cả. Hôm nay anh cả có thi đấu, chúng ta đến cổ vũ cho anh ấy nhé.”

 

“Dạ.”

 

Khi xe đến trường, Lục Nhất Phàm đã đứng ở cổng chờ sẵn.

 

Hôm nay tuy là ngày mở cửa, nhưng cũng không phải muốn vào là vào được, nhà trường phải cân nhắc vấn đề an toàn của học sinh. Vì vậy, phụ huynh muốn vào phải đăng ký, và phải có học sinh tự mình dẫn vào.

 

“Ông ơi, Lạc Bảo ơi, ở đây này.”

 

Từ xa Lạc Bảo đã thấy anh cả đứng ở cổng, cô bé mũm mĩm ngồi trên ghế trẻ em cố đứng lên vẫy tay với anh, nhưng bị dây an toàn trói buộc tự do.

 

“Ông ơi, mở ra.”

 

Nhóc con sốt ruột kéo dây an toàn đang buộc mình, nhờ ông bên cạnh mở ra giúp.

 

Lúc này Lục Nhất Phàm đã đến bên ngoài cửa xe kéo cửa ra, Lạc Bảo vừa được tự do đã lao vào lòng anh cả, làm như hai người là người thân lâu ngày gặp lại.

 

“Anh cả!”

 

Lạc Bảo vòng tay ôm chặt cổ Lục Nhất Phàm, dùng khuôn mặt mũm mĩm của mình áp vào mặt anh. Lục Nhất Phàm tim như tan chảy.

 

“Hôm nay sao nhiệt tình thế?”

 

Lục Nhất Phàm ngạc nhiên trước sự nhiệt tình của nhóc con hôm nay.

 

“Anh cả thi đấu, em cổ vũ.”

 

“Ồ, thì ra em đến cổ vũ cho anh thi đấu à, vậy cảm ơn em nhé.”

 

Lục Nhất Phàm buồn cười nhìn nhóc con nói năng đàng hoàng.

 

“Không có gì, là anh mà.”

 

Ý là không cần cảm ơn, anh là anh của em, chuyện đương nhiên.

 

Lục Nhất Phàm bế Lạc Bảo dẫn ông đến chỗ bảo vệ đăng ký.

 

Lục Nhất Phàm là học sinh nổi tiếng của trường, học giỏi, gia cảnh tốt, tính tình khiêm tốn. Trong trường từ hiệu trưởng đến bảo vệ, không ai không biết cậu. Dù sao thì bảng danh dự mỗi kỳ, cái ảnh đầu tiên chưa bao giờ thay đổi.

 

Bảo vệ thấy Lạc Bảo dễ thương quá, liền cho cô bé một cái kẹo, làm cô bé mập mạp cười đến nỗi mắt híp lại. Ngọt ngào nói cảm ơn với người ta.

 

Dọc đường, học sinh nào biết Lục Nhất Phàm cũng hỏi: “Lục Nhất Phàm, đây là em gái cậu à? Em ấy dễ thương quá!”

 

Lúc này, Lục Nhất Phàm đều tự hào gật đầu, đúng vậy, đây là em gái vô địch dễ thương của tôi.

 

Có chị gái xinh đẹp đến trêu Lạc Bảo, còn tặng cô bé cái kẹp tóc lấp lánh, nhóc con cũng tim cho người ta, khen chị đẹp quá.

 

Cuộc thi điền kinh của Lục Nhất Phàm được xếp vào buổi chiều, buổi sáng chủ yếu dẫn ông và em gái tham quan trường.

 

“Anh cả!”

 

Khi đi ngang qua bảng danh dự của trường, Lạc Bảo tinh mắt liếc thấy ảnh của Lục Nhất Phàm treo trên tường.

 

“Cháu à, cháu thấy không, anh cả đứng nhất, có giỏi không?”

 

Lục Kiến Quốc chỉ vào chữ đứng nhất trên tường cho Lạc Bảo xem.

 

“Anh giỏi!”

 

Nhóc con trả lời không chút do dự.

 

“Đợi Lạc Bảo lớn lên, cũng sẽ giỏi như anh cả vậy.”

 

Lục Nhất Phàm bế Lạc Bảo, khích lệ cô bé mập mạp. Cậu không biết rằng, cô bé mập mạp trước mắt này sẽ là phiên bản nâng cấp của Lục Thư Lãng – kẻ khó khăn khi đi học.

 

“Em giỏi!”

 

Ánh mắt Lạc Bảo kiên định, cô bé chắc chắn sau này mình cũng sẽ rất giỏi.

 

Lục Kiến Quốc mỉm cười mãn nguyện, niềm vinh dự của đứa cháu lớn này, ông cũng cảm thấy vinh dự lây.

 

Ba người vừa đi vừa dừng, giữa đường còn pha sữa cho nhóc con uống một lần.

 

Tham quan trường xong, cũng đến giờ ăn trưa. Lục Nhất Phàm dẫn ông và em gái đến căng tin trường ăn, cho họ cũng nếm thử mùi vị căng tin trường.

 

Lục Kiến Quốc dẫn nhóc con tìm chỗ ngồi, rồi ngồi tại chỗ chờ Lục Nhất Phàm mang cơm đến.

 

Lạc Bảo không ngồi yên được, cô bé thấy nhiều anh chị xếp thành một hàng, thấy thú vị, liền chạy đến đứng sau lưng người cuối hàng.

 

Lục Kiến Quốc thấy vậy cũng không ngăn, vì gần, vẫn nằm trong tầm mắt ông.

 

Học sinh đứng sau phát hiện ra nhóc con, thấy cô bé mập mạp dễ thương, liền cúi xuống trêu.

 

“Em bé, em là con ai thế, tự mình đến mua cơm à?”

 

Người trêu cô bé là một chàng trai sáng sủa, khác với vẻ ôn nhu như ngọc của Lục Nhất Phàm, anh ta trông phóng khoáng và năng động hơn.

 

“Em ăn cơm, ông ở kia.”

 

Nhóc con quay người chỉ về phía ông ngồi không xa.

 

“Thế em có tiền không?”

 

Chàng trai liếc nhìn ông cụ ngồi phía sau, hình như anh ta đoán ra cô bé mập mạp này là ai rồi.

 

“Em không có tiền.”

 

Lạc Bảo xòe hai tay, em thân vô phận văn.

 

“Không có tiền thì không mua được cơm đâu. Hay là thế này, em hôn anh một cái, anh mua cơm cho em.”

 

Sói xám muốn dụ thỏ trắng rồi.

 

Nhóc con nghiêng đầu suy nghĩ một lát, cô bé rất nhạy cảm với người tốt kẻ xấu, người trước mắt này cô bé thích.

 

“Anh ơi.”

 

Lạc Bảo không hôn anh ta, mà chỉ gọi một tiếng anh. Cô bé vẫn nhớ lời ba dặn, không được tùy tiện hôn người khác. Dĩ nhiên, nếu gặp người cô bé đặc biệt thích, thì lời dặn đó vô hiệu.

 

“Nhóc tinh ranh.”

 

Chàng trai âu yếm xoa đầu Lạc Bảo, bế cô bé lên đi đến quầy, hỏi cô bé muốn ăn những món nào.

 

Bên kia, Lục Nhất Phàm xúc cơm xong quay lại, không thấy em gái đâu, ngạc nhiên hỏi ông:

 

“Ông ơi, Lạc Bảo đâu rồi?”

 

Lục Kiến Quốc giơ tay chỉ, hay thật, mới có một lúc, nó đã ngồi trong lòng người ta gọi món rồi.

 

Lục Nhất Phàm thấy vậy, vội vàng đi tới:

 

“Lạc Bảo, sao em lại ở đây? Anh đã xúc cơm xong rồi, đi ăn thôi.”

 

Nói rồi định bế Lạc Bảo về.

 

“Vội gì, không thấy nhóc còn đang gọi món à?”

 

“Thẩm Ngạn, đây là em gái tôi.”

 

Thẩm Ngạn, bạn cùng khóa khác lớp với Lục Nhất Phàm. Cũng là nhân vật phong vân của trường như Lục Nhất Phàm. Nhưng một người là đại diện ưu tú, một người là đại diện nổi loạn.

 

“Tôi cũng có nói nó không phải em gái cậu đâu, cậu không nhỏ mọn thế chứ?”

 

Hai người bình thường ít giao tiếp, nhưng đều biết tiếng tăm của nhau.

 

“Anh ơi, đùi gà to.”

 

Đùi gà to, món khoái khẩu của nhóc con, cô bé mập mạp ăn thịt này, mắt sáng rỡ.

 

Cuối cùng, Lục Nhất Phàm vẫn bế Lạc Bảo về chỗ, không lấy cơm của Thẩm Ngạn.

 

Ai ngờ, cái đuôi này lại đi theo ngồi luôn vào bàn của họ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích